Chương 23: Minh Ngọc Kết Cục
Minh Ngọc bị đưa ra trước gia đình.
Nàng ta quỳ giữa sân, áo giản dị, tóc xõa. Không còn vẻ ngọt ngào hay kiêu sa.
Tể Tướng ngồi trên, Đại phu nhân bên cạnh, Ninh Uyên đứng phía sau.
"Tô Minh Ngọc." Tể Tướng nói, giọng mệt mỏi. "Ngươi đánh cắp dấu ấn, tiếp tay cho kẻ phản nghịch. Tội này — đủ để ngươi bị xử theo luật triều đình."
Minh Ngọc ngẩng đầu. Mắt nàng ta đỏ ngầu, không phải vì khóc — mà vì giận.
"Cha nuôi." Nàng ta cười chua chát. "Thiếp vào phủ này mười lăm năm. Mười lăm năm làm con nuôi, mười lăm năm sống trong bóng của đích nữ. Cha có bao giờ thật sự coi thiếp là con không?"
Tể Tướng im lặng.
"Cha cho thiếp ăn, mặc, học. Nhưng mọi thứ tốt nhất — đều dành cho Ninh Uyên. Phòng đẹp nhất, thầy giỏi nhất, tương lai sáng nhất. Thiếp — chỉ là bóng."
Ninh Uyên nhìn Minh Ngọc. Lần đầu tiên, nàng không thấy kẻ thù — mà thấy một người đàn bà đau khổ.
Nhưng thương hại không thể thay đổi sự thật. Minh Ngọc đã bỏ thuốc hại mẹ nàng, đã giúp kẻ phản nghịch, đã muốn hủy hoại cả gia đình.
"Minh Ngọc." Ninh Uyên bước tới. "Ngươi oán vì không được yêu thương đủ. Ta hiểu. Nhưng ngươi chọn hại người — đó là lỗi của ngươi."
Minh Ngọc nhìn nàng. "Chị hiểu? Chị — đích nữ, được mọi thứ từ khi sinh ra — chị hiểu sao được?"
"Kiếp trước, ta bị ngươi hại. Mất chồng, mất nhà, mất mạng." Ninh Uyên nói nhẹ. "Ta hiểu mất mát."
Minh Ngọc tròn mắt. "Kiếp... trước?"
Ninh Uyên không giải thích thêm.
Tể Tướng hạ phán quyết: Tô Minh Ngọc bị tước danh phận con nuôi, đày đi biên ải — sống nhưng không bao giờ được quay lại kinh thành.
Lý thị — đồng phạm — bị đuổi khỏi phủ, trả về quê.
Minh Ngọc đứng dậy, nước mắt chảy nhưng không gào khóc.
"Chị Uyên." Nàng ta nói. "Nếu có kiếp sau, thiếp hy vọng... không phải là kẻ thù của chị."
Ninh Uyên gật đầu.
Minh Ngọc bước qua cổng phủ, không ngoảnh lại.
Đại phu nhân Tống thị khóc — không phải vì Minh Ngọc, mà vì tất cả đã kết thúc. Hai mươi năm chịu đựng, cuối cùng cũng được giải thoát.
"Mẹ." Ninh Uyên ôm mẹ. "Xong rồi. Thật sự xong rồi."