Chương 19: Tình Đầu Hai Kiếp

~3 phút đọc 450 từ

Tiêu Dạ Hàn mời Ninh Uyên dùng trà.

Lần này, tại Hàn Vương phủ — nơi mà kiếp trước, Ninh Uyên chưa bao giờ đặt chân đến.

Phủ Hàn Vương — thanh nhã, ít người, đầy sách. Một khu vườn nhỏ trồng tùng bách, hồ cá nhỏ, lầu trà nhìn ra hồ sen.

"Nàng từ chối Cố Hành Lãnh." Tiêu Dạ Hàn nói, rót trà. "Cả kinh thành đang bàn tán."

"Để họ bàn."

"Họ nói nàng điên. Từ chối Trạng nguyên."

Ninh Uyên nhấp trà. "Trạng nguyên mà tâm đen, thà lấy thợ mộc tâm sáng."

Tiêu Dạ Hàn cười nhẹ — hiếm khi hắn cười.

"Nàng thú vị. Mỗi lần gặp nàng, ta đều ngạc nhiên."

"Vương gia tự hỏi tại sao thiếp biết nhiều thế?"

"Đúng. Nàng biết Cố Hành Lãnh buôn muối lậu. Nàng biết Lý thị bỏ thuốc. Nàng biết Minh Ngọc sẽ giả bệnh. Như thể..." Hắn ngừng, nhìn nàng. "Như thể nàng đã sống chuyện này rồi."

Ninh Uyên đặt chén trà xuống. Tim đập mạnh.

Nói ra? Hay giữ bí mật?

Kiếp trước, nàng không có ai tin tưởng. Kiếp này... Tiêu Dạ Hàn là người duy nhất nàng có thể tin.

"Vương gia hứa đừng nói dối nhau." Nàng nói. "Thiếp giữ lời."

"..."

"Thiếp — đã sống kiếp trước. Trọng sinh."

Im lặng kéo dài.

Gió thổi qua lầu trà, hoa sen nhẹ đung đưa.

Tiêu Dạ Hàn nhìn nàng rất lâu. Không ngạc nhiên. Không hoảng hốt. Chỉ — suy nghĩ.

"Vậy giải thích được tất cả." Hắn nói. "Kiếp trước, nàng kết cục ra sao?"

"Bị phản bội. Bị hãm hại. Chết." Giọng Ninh Uyên nhẹ như không. "Cố Hành Lãnh cưới thiếp, rồi ngoại tình với Minh Ngọc. Lý thị hại mẹ thiếp. Cha thiếp không tin. Cuối cùng — thiếp bị vu oan, chết trong lửa."

Nước mắt không rơi. Nàng đã khóc đủ rồi.

Tiêu Dạ Hàn đặt tay lên bàn, rất gần tay nàng — nhưng không chạm.

"Kiếp trước, ta ở đâu?"

"Thiếp không biết. Thiếp chưa gặp Vương gia kiếp trước."

"Vậy kiếp này, ta ở đây." Hắn nói. "Và ta sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa."

Ninh Uyên nhìn hắn. Đôi mắt Hàn Vương — lạnh với cả thế giới, nhưng lúc này... ấm.

"Vương gia... tại sao giúp thiếp?"

Tiêu Dạ Hàn ngừng rót trà. Hắn nhìn nàng, thật lâu.

"Vì nàng là người đầu tiên — dám nói thật với ta."

Gió thổi. Hoa sen nghiêng.

Ninh Uyên mỉm cười — nụ cười đầu tiên thật sự, không toan tính, không che giấu.

"Cảm ơn, Vương gia."

"Dạ Hàn." Hắn sửa. "Gọi ta là Dạ Hàn."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí