Chương 6: Thái Tử Điện Hạ
Buổi tiệc kết thúc trong sự gượng gạo của Lâm thị và tiếng xì xầm của khách khứa.
Vãn Nguyệt lấy cớ mệt mỏi, rời khỏi phủ sớm cùng Thúy Nhi để ra phố giải khuây. Mục đích của nàng là đi dạo qua vài cửa tiệm thuộc quyền quản lý của Lâm thị — những nơi mà cậu Tường An sẽ bắt đầu 'đánh úp' vào tháng sau.
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ vắng người nối giữa hai con phố lớn, bất chợt một bóng đen từ trên mái nhà lao xuống, thanh gươm sáng loáng chém thẳng về phía Thúy Nhi.
Thúy Nhi hét lên kinh hãi.
Chưa kịp định thần, một tiếng "keng" chói tai vang lên. Một phi tiêu bằng thép cắm ngập vào cổ tay kẻ bịt mặt, khiến thanh gươm rơi loảng xoảng xuống đất. Kẻ bịt mặt cắn răng, nhanh chóng phi thân tẩu thoát.
Ngay sau đó, một người đàn ông từ từ bước ra từ đầu hẻm.
Trường bào đen viền bạc. Áo vân cẩm. Đôi mắt đen thẳm như hắc ám.
Lương Dịch Thần.
Hắn bước đến, nhặt thanh gươm dưới đất lên, mũi kiếm hơi lật lên xem xét dấu ấn. Sau đó, hắn nghiêng đầu nhìn Vãn Nguyệt. Nàng không la hét, không ngất xỉu, chỉ hô hấp có phần gấp gáp hơn bình thường.
"Cô nương họ Tô, quả nhiên can đảm hơn người." Hắn buông gươm. "Bị hành thích mà mắt không chớp."
"Đa tạ công tử cứu mạng." Vãn Nguyệt nhún mình hành lễ, cố giữ giọng bình tĩnh. "Nhưng làm sao công tử biết họ của tiểu nữ?"
Lương Dịch Thần tiến lên một bước. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một sải tay. Mùi hương trầm lạnh lẽo từ người hắn phả vào không khí.
"Ta biết nhiều thứ." Lương Dịch Thần nói chậm rãi. "Ta biết nàng là Tô Vãn Nguyệt. Ta biết mẹ kế của nàng đang tìm người ám sát nàng ở ngoài phủ để đổ lỗi cho bọn lục lâm thảo khấu. Và ta cũng biết... Hộ Bộ Thị Lang Cố kiếm cớ từ chối hôn sự của Trần Lịch Minh, là do nàng đứng sau."
Vãn Nguyệt sững sờ. Tay áo khẽ siết chặt. Hắn theo dõi nàng?
"Thái tử Điện hạ," Vãn Nguyệt bất ngờ gọi thẳng danh xưng của hắn. Trốn tránh không bằng đối mặt. Lùi lại một bước, nàng ngẩng cao đầu. "Ngài đường đường là người thừa kế thiên hạ, theo dõi một tiểu thư khuê các nhỏ bé như thần nữ để làm gì?"
Khóe môi Lương Dịch Thần khẽ cong lên. Sự sắc sảo của nàng khiến hắn thích thú.
"Bởi vì tiểu thư khuê các này... quá nguy hiểm." Hắn đến gần hơn, cúi xuống thì thầm vào tai nàng. "Cách nàng đẩy Tô Minh Yên vào chỗ chết xã hội, cách nàng mượn tay Cố Tường An... Nàng không phải là một con thỏ. Nàng là một con báo đang giấu vuốt."
"Vậy Điện hạ muốn bắt con báo này nhốt vào lồng?"
"Không. Ta muốn con báo này đi săn cùng ta." Lương Dịch Thần đứng thẳng lại, ánh mắt trở nên u ám và nghiêm túc tột độ. "Hộ Bộ đang có một mạng lưới tham ô lớn liên quan đến ngoại thích của Lâm thị. Nàng đưa cho ta bằng chứng từ Tô phủ, ta cung cấp cho nàng sự bảo hộ tuyệt đối, thậm chí tự tay lấy mạng Lâm thị cho nàng. Thế nào?"
Vãn Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. Đời này, nàng sẽ không tin bất cứ kẻ đàn ông nào nữa. Nhưng Thái tử là một thanh gươm sắc bén nhất. Nếu biết mượn lực, nàng sẽ san bằng cả Tô phủ.
"Từ nay về sau, sự an nguy của thần nữ sẽ do Điện hạ định đoạt?" Nàng nâng cằm.
"Tất nhiên." Lương Dịch Thần đáp. "Mạng của nàng, chỉ ta mới được phép lấy."
Vãn Nguyệt cười nhạt. Giao dịch thành lập.