Chương 5: Bữa Tiệc Sinh Tử

~4 phút đọc 727 từ

Mùng mười tháng Ba.

Tô phủ giăng đèn kết hoa rực rỡ. Hôm nay là tiệc "kết nghĩa chị em", một cái cớ hoàn mỹ để Lâm thị phô trương quyền lực của bà ta trong phủ, đồng thời cũng là lúc bà ta muốn chính thức ra mắt Tô Minh Yên với giới thượng lưu kinh thành.

Và, quan trọng nhất, đây là ngày Minh Yên sẽ trổ tài đàn hát, quyến rũ Trần Lịch Minh.

Vãn Nguyệt ngồi trước gương, để Thúy Nhi chải tóc. Hôm nay nàng mặc bộ y phục màu xanh lam nhạt, không quá phô trương nhưng chất liệu lụa Tứ Xuyên mỏng nhẹ làm tôn lên vóc dáng mảnh mai, khí chất băng thanh ngọc khiết. Nàng không búi tóc cầu kỳ, chỉ cài chiếc trâm ngọc bích của nhà họ Cố.

Đến sảnh chính, khách khứa đã đông đúc. Trần Lịch Minh mặc trường bào màu lam nhạt, dáng vẻ nho nhã thư sinh đang thao thao bất tuyệt chuyện thi phú với vài vị công tử. Kiếp trước, Vãn Nguyệt từng bị cái dáng vẻ thư sinh ấy đánh lừa, cho rằng hắn là người hiền lành, trung hậu.

Nhưng giờ nhìn lại, nàng chỉ thấy một sự yếu hèn, chỉ biết dựa dẫm vào danh tiếng gia tộc.

"Tỷ tỷ!" Minh Yên xuất hiện, mặc một thân hồng y rực rỡ như đóa mẫu đơn, trang điểm tinh xảo. Nàng ta bước đến khoác tay Vãn Nguyệt, vẻ mặt ngây thơ. "Hôm nay tỷ đẹp quá. Lát nữa tỷ thổi sáo, muội gảy đàn, chúng ta cùng biểu diễn cho khách khứa xem nhé?"

Kiếp trước, Vãn Nguyệt đã đồng ý. Nàng thổi sáo, nhưng sáo của nàng bất ngờ bị nứt một lỗ nhỏ không phát ra tiếng, thành ra Minh Yên độc diễn tỳ bà, tỏa sáng rực rỡ, hớp hồn Trần Lịch Minh ngay tại trận.

"Được thôi." Vãn Nguyệt mỉm cười nhẹ. Ngươi thích diễn, ta sẽ cho ngươi diễn.

Đến giờ biểu diễn, giữa sảnh đường, Minh Yên ôm tỳ bà bắt đầu gảy. Khúc 'Điệp Luyến Hoa' vang lên dìu dặt. Mọi ánh mắt, đặc biệt là Trần Lịch Minh, đều đổ dồn về phía Minh Yên.

Vãn Nguyệt đưa cây sáo lên môi. Nhưng thay vì giai điệu hòa quyện, nàng bất ngờ tuột tay. Cây sáo rơi xuống đất, vỡ làm đôi.

Âm thanh vỡ vụn cắt ngang tiếng đàn tỳ bà.

Khách khứa giật mình.

"Trời ơi, sáo của tỷ bị làm sao thế này?" Minh Yên giả vờ hoảng hốt chạy lại, nhưng trong mắt lóe lên sự đắc ý.

"Ta không cẩn thận." Vãn Nguyệt thở dài, cúi xuống nhặt nửa cây sáo. Nàng cố tình đưa nửa mặt cắt của cây sáo về phía các vị phu nhân đang ngồi gần đó.

Một vị phu nhân nhà Võ tướng tinh mắt lập tức nhíu mày: "Khoan đã, cây sáo này... không phải tự vỡ. Mặt cắt phẳng lì thế này, là có người dùng dao cưa mỏng từ bên trong!"

Cả sảnh đường ồ lên kinh ngạc. Sáo của đại tiểu thư bị người ta phá hoại?

Lâm thị biến sắc, vội bước ra hòa hoãn: "Chắc là bọn gia nhân làm rơi, sợ phạt nên lấy keo dán lại. Thật là to gan!"

"Gia nhân phu nhân quản lý thật 'cẩn thận'." Vãn Nguyệt nói, giọng không lớn nhưng đủ để mọi người nghe thấy. Nàng nhìn thẳng vào Minh Yên. "Sáo này chiều nay muội muội mượn của tỷ để xem, sao bây giờ lại thành ra thế này?"

Minh Yên tái mặt. "Tỷ... tỷ nói gì vậy? Muội trả lại cho tỷ, nó vẫn bình thường mà!"

"Tỷ đâu nói muội làm?" Vãn Nguyệt mỉm cười, ánh mắt vô tội. "Tỷ chỉ hỏi thôi."

Tuy Vãn Nguyệt không kết tội, nhưng sự nghi ngờ đã gieo mầm trong đầu khách khứa. Một thứ nữ cố tình phá hoại nhạc cụ của đích nữ để cướp sân khấu? Ánh mắt của các phu nhân nhìn Minh Yên lập tức thay đổi, từ ngưỡng mộ chuyển sang khinh thường.

Trần Lịch Minh đứng đó, hơi ngượng ngùng, không biết nói gì.

Vãn Nguyệt quay lưng, bước đi. Nước cờ thứ hai: Phá vỡ lớp vỏ bọc 'đệ nhất hiền thục' của Tô Minh Yên.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí