Chương 2: Tô Phủ Phong Vân
Tô phủ nằm ở phía đông kinh thành, chiếm trọn một con phố với ba lớp tường bao, vườn cảnh bốn mùa, và một hồ sen nhân tạo lớn bằng cái sân chầu. Tô gia không phải danh gia vọng tộc — cha nàng, Tô Bách Niên, chỉ là thương nhân. Nhưng tiền bạc mua được quyền lực, và quyền lực mua được danh vọng.
Kiếp trước, Vãn Nguyệt không hiểu điều đó. Kiếp này, nàng hiểu rất rõ.
Nàng đi dọc hành lang phía tây, tay cầm quạt gấp, bước chân nhẹ nhàng trên lối đi lát đá xanh. Thúy Nhi theo sau, tay ôm hộp phấn son.
"Tiểu thư, chúng ta đi đâu ạ?" Thúy Nhi hỏi.
"Thăm Lưu Ma Ma."
Thúy Nhi dừng bước. "Lưu Ma Ma? Nhưng... bà ấy ở viện phía sau, phu nhân nói tiểu thư không nên—"
"Phu nhân nói nhiều thứ." Vãn Nguyệt không quay lại. "Không phải thứ nào cũng đúng."
Lưu Ma Ma — nhũ mẫu đã nuôi nàng từ nhỏ, người duy nhất còn lại từ thời mẹ ruột. Kiếp trước, Minh Yên vu cho Lưu Ma Ma tội ăn cắp trang sức, mẹ kế nhân cơ hội đuổi bà ra khỏi phủ. Lúc đó Vãn Nguyệt đã tin — đã tin em gái, đã không bảo vệ người đã bảo vệ mình.
Sai lầm lớn nhất đời nàng.
Viện phía sau nhỏ hẹp, bốn bức tường sám ngoét, mái ngói dột nước. Lưu Ma Ma ngồi trước hiên, đang vá áo dưới ánh nắng xuyên qua tán liễu.
Bà ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân. Đôi mắt nhăn nheo bỗng sáng lên.
"Nguyệt nhi!"
Vãn Nguyệt bước nhanh đến, quỳ xuống bên bà. Tay nàng nắm lấy bàn tay nhăn nheo, chai sần — bàn tay đã từng bế nàng, ru nàng, lau nước mắt cho nàng suốt tám năm thơ ấu.
"Ma Ma." Giọng nàng nghẹn lại. Nàng không muốn khóc — đã thề sẽ không yếu đuối nữa — nhưng nước mắt tự chảy. Không phải nước mắt của cô gái mười sáu, mà là nước mắt của người đàn bà hai mươi sáu đã chịu đủ mọi đắng cay.
Lưu Ma Ma lo lắng, tay run run vuốt tóc nàng. "Nguyệt nhi, con sao thế? Ai ức hiếp con?"
Vãn Nguyệt hít sâu, nuốt nước mắt. Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt nhũ mẫu.
"Ma Ma, con muốn hỏi một chuyện. Về mẹ ruột con."
Lưu Ma Ma giật mình. Tay bà nắm chặt vải áo — một phản xạ mà người bình thường sẽ không nhận ra, nhưng Vãn Nguyệt kiếp này không còn bình thường.
"Mẹ con... có chuyện gì?"
"Mẹ con có thật sự bệnh chết?" Vãn Nguyệt hỏi thẳng.
Im lặng. Dài. Nặng nề.
Lưu Ma Ma nhìn xuống, ngón tay mân mê mép vải áo đã sờn. Khi bà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.
"Nguyệt nhi... ai nói với con?"
"Không ai nói. Con tự đoán."
Kiếp trước, Vãn Nguyệt chưa bao giờ đặt câu hỏi về cái chết của mẹ. Mẹ bệnh, mẹ chết — đơn giản vậy thôi. Nhưng bây giờ, với đôi mắt đã biết nhìn thấu lòng người, nàng nhận ra quá nhiều thứ bất thường.
Mẹ nàng chết khi ba mươi hai tuổi — tuổi sung sức nhất. Chết vì "bệnh nặng," nhưng trước đó không hề có dấu hiệu ốm yếu. Và chỉ ba tháng sau, cha đã cưới mẹ kế — Lâm thị, mẹ của Minh Yên.
Ba tháng. Nhanh đến đáng ngờ.
"Ma Ma," Vãn Nguyệt nói, giọng nhẹ nhưng kiên quyết. "Con cần biết sự thật. Con đủ lớn để nghe."
Lưu Ma Ma im lặng hồi lâu. Rồi bà chầm chậm đứng dậy, bước vào phòng. Tiếng lục đục, tiếng kéo ngăn kéo. Bà quay ra, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ — cũ kỹ, sơn tróc, khóa bằng đồng đã xỉn màu.
"Đây là di vật của phu nhân lớn — mẹ con." Lưu Ma Ma đưa hộp cho nàng, tay run. "Trước khi mất, bà ấy dặn ta giữ, chờ con đủ lớn mới đưa. Ta đã chờ... chờ mãi, vì sợ con biết sự thật sẽ đau."
Vãn Nguyệt mở hộp. Bên trong có hai thứ: một lá thư, và một chiếc trâm ngọc bích.
Lá thư viết bằng nét chữ run rẩy — nét chữ của người sắp chết:
"Nguyệt nhi, con gái của mẹ. Khi con đọc thư này, mẹ đã không còn. Mẹ không bệnh — mẹ bị đầu độc. Mẹ biết ai, nhưng không có bằng chứng. Chiếc trâm này là tín vật gia truyền nhà ngoại con — giữ lấy, sẽ có ngày con cần đến nó. Mẹ xin lỗi vì không thể bảo vệ con. Hãy sống tốt, con nhé."
Bàn tay Vãn Nguyệt siết chặt lá thư. Không run — lạnh. Lạnh như đá, lạnh như thép.
Đầu độc.
Mẹ nàng bị đầu độc.
Nàng đã ngờ rồi — nhưng khi nhìn thấy nét chữ của mẹ, khi sự thật được xác nhận bằng mực đen trên giấy vàng, cơn thịnh nộ vẫn bùng lên mãnh liệt, thiêu đốt mọi lý trí.
Lâm thị.
Phải là Lâm thị.
Kẻ duy nhất có lý do, có cơ hội, có lợi ích. Giết mẹ để chiếm vị trí chính thê. Cưới cha để chiếm Tô gia.
Và con gái bà ta — Tô Minh Yên — là con rắn do rắn mẹ nuôi lớn.
"Ma Ma," Vãn Nguyệt nói, giọng bình tĩnh đến mức đáng sợ. "Từ giờ, con sẽ bảo vệ Ma Ma. Không ai được đuổi Ma Ma ra khỏi phủ. Không ai."
Lưu Ma Ma nắm tay nàng, nước mắt lưng tròng. "Nguyệt nhi..."
"Và Ma Ma," Vãn Nguyệt đứng dậy, cất chiếc trâm ngọc bích vào tay áo. "Con cần Ma Ma giúp con một việc."
"Việc gì?"
"Tìm giúp con — gia tộc bên ngoại con, nhà họ Cố, bây giờ ở đâu."
Lưu Ma Ma sửng sốt. "Nhà họ Cố? Nhưng... sau khi phu nhân lớn mất, lão gia đã cắt đứt liên lạc..."
"Cha cắt đứt. Không phải họ cắt đứt." Vãn Nguyệt mỉm cười — nụ cười lạnh, sắc. "Kiếp trước... ý con là, trước đây con không quan tâm đến bên ngoại. Nhưng giờ con cần. Gia tộc họ Cố — nếu con nhớ không lầm — có một người đang làm quan trong triều."
"Đúng," Lưu Ma Ma gật đầu, lau nước mắt. "Cố Tường An, cậu ruột con. Nghe đâu bây giờ đã lên đến Hộ Bộ Thị Lang."
Hộ Bộ Thị Lang. Quan cỡ ấy — không lớn nhất, nhưng đủ để bảo vệ nàng khỏi mưu kế của một bà mẹ kế thương nhân.
Vãn Nguyệt gật đầu. Ván cờ đang dần thành hình.
"Còn một việc nữa, Ma Ma."
"Gì nữa?"
"Hai ngày nữa, sẽ có một người tên Trần Lịch Minh đến cầu hôn con." Vãn Nguyệt nhìn ra cửa sổ, nơi hoa mộc lan nở trắng cả góc vườn. "Dù cha có đồng ý, dù cả phủ có ép — con sẽ không lấy người đó."
"Tại sao? Con chưa gặp người ta mà..."
"Con biết đủ rồi." Giọng nàng dứt khoát. "Tin con, Ma Ma."
Lưu Ma Ma nhìn nàng — nhìn lâu, nhìn kỹ — và trong đôi mắt nhão nhoét ấy, bà nhìn thấy thứ mà bà chưa bao giờ thấy ở cô thiếu nữ mười sáu tuổi này.
Sự quyết tâm. Sự lạnh lùng. Sự tàn nhẫn chỉ có ở những người đã bị thế giới dạy cho bài học đau đớn nhất.
"Được," Lưu Ma Ma nói nhỏ. "Ma Ma tin con."
Vãn Nguyệt ôm nhũ mẫu. Mùi thuốc bắc quen thuộc, mùi vải cũ giặt sạch, mùi của người thương duy nhất còn lại.
Kiếp này, nàng sẽ bảo vệ.
Kiếp này, nàng sẽ trả thù.
Và kiếp này, nàng sẽ không để ai — kể cả Tô Minh Yên — cướp đi bất cứ thứ gì của nàng nữa.