Chương 1: Mở Mắt Là Kiếp Trước

~7 phút đọc 1.272 từ

Máu.

Nhiều lắm. Nóng rực trên bụng, trên tay, ngấm qua lớp vải lụa trắng thành từng vệt đỏ loang lổ. Tô Vãn Nguyệt nằm trên nền đá lạnh của lãnh cung, nhìn trần nhà bong tróc, nghe tiếng thở của mình yếu dần.

Cửa phòng mở.

Một đôi giày thêu hoa mẫu đơn bước vào — từng bước nhẹ nhàng, đài các, hoàn hảo đến từng chi tiết. Tô Vãn Nguyệt không cần ngẩng lên cũng biết đó là ai.

Tô Minh Yên. Em gái cùng cha khác mẹ. Người đàn bà mà cả kinh thành gọi là "đệ nhất hiền thục."

Minh Yên ngồi xuống bên cạnh nàng, nghiêng đầu, mỉm cười. Nụ cười ấy — kiếp trước Vãn Nguyệt từng nghĩ là ấm áp, là chân thành, là tình chị em thắm thiết. Giờ nàng chỉ thấy nọc độc.

"Chị à," Minh Yên nói, giọng nhẹ như gió. "Em đến đưa chị đi."

Vãn Nguyệt muốn cười. Muốn hét. Muốn vung tay tát vào khuôn mặt giả tạo ấy. Nhưng nàng không còn sức. Máu chảy quá nhiều. Đứa con trong bụng — đứa con mà nàng đã bảo vệ bằng cả mạng sống — đã không còn.

"Tại sao?" Vãn Nguyệt thì thào. Giọng nàng khàn đặc, như lá khô cọ vào ngói vỡ.

Minh Yên nghiêng đầu, giả vờ suy nghĩ. "Tại sao ư? Chị thật sự không biết?" Nàng ta cúi xuống, hạ giọng. "Vì chị có thứ em muốn. Luôn luôn là vậy. Cha yêu chị hơn. Phu quân yêu chị hơn. Cả hoàng thượng cũng nhìn chị nhiều hơn." Đôi mắt Minh Yên tối sầm. "Nhưng giờ thì hết rồi. Phu quân của chị đã là của em. Con của chị đã không còn. Và chị — chị sắp chết ở cái lãnh cung hôi hám này, không một ai biết, không một ai nhớ."

Vãn Nguyệt nhắm mắt. Nước mắt chảy xuống — không phải vì đau, mà vì hận. Hận bản thân mình. Hận sự ngu ngốc, nhẹ dạ, cả tin suốt hai mươi năm qua.

Nàng đã tin Minh Yên. Đã bảo vệ Minh Yên trước mẹ kế. Đã nhường nhịn, đã che chở, đã coi nàng ta như em ruột.

Để rồi Minh Yên cướp chồng nàng. Hại con nàng. Và giờ — đến giết nàng.

"Chị," Minh Yên đứng dậy, phủi tay áo. "Đi cho thanh thản nhé."

Bóng nàng ta khuất sau cánh cửa. Tiếng khóa vang lên — lạnh lùng, dứt khoát.

Tô Vãn Nguyệt nằm trên nền đá, nhìn ánh trăng lọt qua song cửa sổ đã rỉ sét. Máu ngừng chảy — không phải vì vết thương đã cầm, mà vì không còn máu để chảy nữa.

Nàng nghĩ đến mẹ. Người phụ nữ dịu dàng đã chết khi nàng lên tám, bỏ lại nàng trong tay cha và mẹ kế. Nàng nghĩ đến nhũ mẫu Lưu Ma Ma — người duy nhất thật lòng thương nàng — đã bị Minh Yên đuổi ra khỏi phủ ba năm trước.

Nàng nghĩ: nếu được làm lại, ta sẽ không bao giờ mềm lòng nữa.

Ánh trăng mờ dần.

Trái tim ngừng đập.

Rồi — ánh sáng.

Không phải ánh sáng nhẹ nhàng của cõi chết. Là ánh nắng ban mai, chói chang, nóng rực, chiếu thẳng vào mặt qua tấm rèm lụa hồng.

Tô Vãn Nguyệt mở mắt.

Trần nhà bằng gỗ sơn son, chạm trổ hoa mẫu đơn và chim loan phượng. Rèm giường bằng lụa hồng thêu chỉ vàng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng, quyện với mùi hoa nhài từ bình gốm đầu giường.

Nàng biết căn phòng này.

Đây là khuê phòng của nàng ở Tô phủ. Căn phòng mà nàng đã rời khỏi vào năm mười bảy, khi xuất giá theo Trần Lịch Minh — người chồng mà sau này phản bội nàng.

Nhưng... nàng đã chết. Nàng chắc chắn đã chết.

Vãn Nguyệt ngồi dậy. Tay nàng chạm vào bụng — phẳng. Không có vết thương. Không có máu. Không có dấu vết của đứa con đã mất.

Nàng nhìn xuống bàn tay mình. Trắng trẻo, mịn màng, không có vết chai sần của những ngày trong lãnh cung. Đây là bàn tay của một thiếu nữ — một cô gái trẻ chưa từng biết khổ.

"Tiểu thư!"

Cửa phòng mở. Một thiếu nữ mặc áo xanh lam chạy vào, tay bưng khay trà, mặt đầy lo lắng.

Thúy Nhi.

Tỳ nữ thân cận của nàng. Kiếp trước, Thúy Nhi bị Minh Yên mua chuộc, phản bội nàng, cuối cùng bị Minh Yên diệt khẩu.

Nhưng đây là Thúy Nhi trẻ — mười bốn, mười lăm tuổi — đôi mắt trong veo, chưa bị nhiễm bẩn.

"Tiểu thư, ngài ngủ muộn quá!" Thúy Nhi đặt khay trà xuống, luống cuống. "Hôm nay phu nhân sai người đến nhắc, lát nữa nhị tiểu thư sẽ qua thỉnh an tiểu thư rồi cùng đi lễ Phật."

Nhị tiểu thư. Tô Minh Yên.

Tim Vãn Nguyệt co thắt. Nỗi hận dâng lên cổ họng, đặc quánh, cay đắng.

Nhưng nàng nuốt xuống.

Không phải lúc này. Chưa phải lúc.

"Thúy Nhi," Vãn Nguyệt nói, giọng bình tĩnh đến mức chính nàng cũng ngạc nhiên. "Hôm nay là ngày mấy?"

Thúy Nhi ngơ ngác. "Dạ... mùng ba tháng Ba, tiểu thư. Sao tiểu thư hỏi vậy?"

Mùng ba tháng Ba.

Nàng nhớ. Nhớ rất rõ. Mùng năm tháng Ba — hai ngày nữa — là ngày Trần Lịch Minh đến Tô phủ xin cưới nàng. Và mùng mười, mẹ kế sẽ tổ chức tiệc "kết nghĩa chị em" giữa nàng và Minh Yên — buổi tiệc mà Minh Yên lần đầu tiên gặp Trần Lịch Minh.

Lần đầu tiên nhìn nhau.

Lần đầu tiên Minh Yên quyết định cướp chồng chị.

Vãn Nguyệt nắm chặt chăn. Móng tay cắm vào lòng bàn tay, đau nhói.

Kiếp này, nàng sẽ không để điều đó xảy ra.

Không. Kiếp này, nàng sẽ không cưới Trần Lịch Minh.

Thằng đàn ông ấy — kiếp trước nàng yêu đến mù quáng — không xứng đáng với một giọt nước mắt nào. Hắn ta mềm yếu, nhu nhược, bị Minh Yên dắt mũi như con rối. Khi Minh Yên hãm hại nàng, hắn ta quay mặt đi. Khi con nàng bị hại, hắn ta im lặng.

Loại đàn ông ấy, kiếp này nàng tránh xa là chết.

Nhưng không cưới ai vào nhà Trần, vậy làm sao thoát khỏi Tô phủ?

Vãn Nguyệt hít thở sâu. Bình tĩnh. Nàng có thời gian. Có kiến thức của kiếp trước. Biết ai là bạn, ai là thù. Biết từng âm mưu, từng cái bẫy.

Kiếp này, nàng sẽ chơi lại ván cờ này. Nhưng lần này — nàng là người cầm quân.

"Thúy Nhi," nàng gọi.

"Dạ?"

"Nói với nhị tiểu thư — ta hôm nay không khỏe, không đi lễ Phật được. Để nhị tiểu thư đi một mình."

Thúy Nhi tròn mắt. "Nhưng... phu nhân sẽ không vui..."

"Kệ phu nhân." Vãn Nguyệt đứng dậy, bước đến gương đồng. Trong gương, một thiếu nữ mười sáu tuổi nhìn lại nàng — đôi mắt đen láy, da trắng như tuyết, môi hồng tự nhiên. Khuôn mặt này kiếp trước được cả kinh thành ca ngợi, nhưng rốt cuộc chỉ mang lại tai họa.

Kiếp này, nàng sẽ dùng khuôn mặt này làm vũ khí.

Nàng mỉm cười. Trong gương, đôi mắt thiếu nữ lấp lánh — không phải sự ngây thơ của một cô gái mười sáu, mà là sự sắc bén của một người đàn bà đã chết một lần.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí