Chương 5: Kẻ Dê Thế Tội
Không khí tại võ đài Chấp Pháp Viện của Học viện Bạch Vân như bị rút cạn oxy.
Tọa lạc tại vị trí cao nhất trên khán đài không phải là Viện Trưởng, mà là gia chủ Lâm gia – Lâm Khang. Sắc mặt lão âm trầm hệt như tảng băng trôi ngàn năm vỡ lở, sát khí ngùn ngụt cuồn cuộn tràn ra từ một thân hình bọc trong bộ chiến y vảy thú dát tinh thể phát sáng. Đỉnh phong Luyện Thể tầng mười, vừa rục rịch chạm chân vào ngưỡng cửa Trúc Cơ. Tại cái trấn nhỏ rẻ rách này, tu vi đó chẳng khác nào thổ hoàng đế không ngai.
Xung quanh, hàng trăm học viên khóa trung cấp đang run lẩy bẩy nín thở, bầu không khí đặc quánh sự sợ hãi. Nếu Lâm Khang hôm nay không moi được hung thủ, lão nhất định sẽ tàn sát vài đứa mồ côi để tế điện vong hồn đứa con trai độc đinh Lâm Đằng. Bọn học viên thừa hiểu đạo lý thối nát này: Trong mắt kẻ rèn ra cường điệu huyết thống và tu vi, mạng của chó mèo tạp dịch chẳng đáng giá nửa viên linh thạch.
Dưới lôi đài bằng hợp kim bọc titanium, Tống Dao Chi quỳ gối. Đôi mắt trong veo kiên cường thường ngày bỗng cụp xuống sàn, hai bàn tay siết chặt tà áo đồng phục túa đầy mồ hôi lạnh. Những đầu ngón tay trắng bệch đã bấm sâu vào da thịt.
"Tống nhị tiểu thư của gia đình buôn thuốc." Tên giáo quan Trần Hổ cất giọng ồm ồm như chuông đồng nứt, cầm thanh thiết côn điện gõ chát chúa xuống mặt đài trước mặt thiếu nữ. "Đêm qua, hệ thống an ninh camera linh thông tuyến phố số ba ghi lại hình ảnh ngươi hớt hải rời khỏi Lâm Gia Uyển chỉ mười lăm phút trước khi thiết bị báo tử của nhị thiếu gia kích hoạt. Ngươi đi đâu? Làm gì? Gặp ai? Tốt nhất nói cho rành rọt. Bằng không..." Trần Hổ trừng mắt ngoái lại nhìn cái bóng âm trầm của Lâm Khang trên cao, "...kẻ phải chịu hậu quả không chỉ là một cái mạng của ngươi đâu."
Tống Dao Chi mím môi quật cường, bờ vai hơi run lên kiên quyết: "Ta đi nộp dược liệu thường kỳ cho kho Lâm gia theo lời của quản gia. Hàng giao xong, ta quay về. Chuyện trong nội viện Lâm gia, một nữ sinh như ta làm sao biết được..."
"Nói láo!" Trần Hổ gầm lên, tay nắm lấy cổ áo Dao Chi xốc tuột cô lên không trung. Lực lượng Luyện Thể tầng tám ép tới mức một thân hình thanh mãnh mới Luyện Khí tầng ba của Dao Chi phát ra tiếng rắc rắc xương sụn van lơn. "Quản gia Lâm Trí đã chết thảm dưới lầu một đêm đó! Nếu ngươi giao hàng, tại sao không ai nhìn thấy? Hôm nay ta phế đi hai tay hai chân của ngươi, xem ngươi còn ngoan cố bảo vệ yêu ma phương nào!"
Cánh tay gân guốc của Trần Hổ giơ thật linh cữu quyền lên, sát ý hiển hiện. Đúng lúc ấy, ánh mắt Tống Dao Chi lại hoảng loạn lướt qua đám đông bao quanh võ đài, vô thức bắt gặp một đôi đồng tử đen ngòm lạnh lẽo hệt vực sâu ác quỷ đang lãnh đạm đứng cầm chổi gạt rác dưới chân đài.
Chính là hắn! Tạp dịch Cổ Xuyên. Tên ác quỷ đứng bên vũng máu tươi, phất tay cướp đoạt toàn bộ tàn cốt của đám hộ vệ.
Ánh mắt kinh hách của Dao Chi tuy chỉ diễn ra trong vòng một phần mười giây, nhưng sát y tà nhãn của một tên già đời như giáo quan Trần Hổ đã nhạy bén đọc thấu. Hắn dừng nắm đấm cách mặt Dao Chi nửa thốn, quay ngoắt đầu nhìn về phía góc tối.
"Đứng lại cho ta!"
Giọng gầm rống của hắn truyền đi, xuyên thấu không gian đập thẳng vào thiếu niên gầy gò vừa định đẩy xe rác rời đi. Hàng ngàn con mắt từ học sinh lẫn trưởng lão đổ dồn vào bóng dáng rách rưới đang khuất sau thùng phế liệu.
"Mang tên phế vật kia lên đây cho ta!" Trần Hổ chỉ thẳng mặt. Hai gã an ninh của học viện hùng hổ xông lên kẹp nách Cổ Xuyên, lôi tuột thiếu niên vứt thẳng lên lôi đài lạnh lẽo. Bóng người xám xịt va mạnh xuống nền hợp kim vang lên tiếng bịch khô khốc, nhưng kỳ lạ thay, thiếu niên ấy không hề nhíu lấy một sợi lông mày vì đau đớn.
"Cổ... Cổ Xuyên?" Tống Dao Chi lắp bắp, lùi lại hai bước một cách vô thức.
Sự lùi bước của cô trong mắt Trần Hổ chính là điểm yếu chết người mà con thú săn mồi vừa bắt sóng. Gã quăng Tống Dao Chi xuống sàn, bật cười khùng khục đầy tàn nhẫn, sau đó quay người kính cẩn chắp tay nghênh đón ánh mắt của Lâm Khang từ trên cao.
"Hồi bẩm Lâm thế bá!" Trần Hổ cất giọng nịnh nọt khom lưng. "Danh tính của hạ hầu này, ta đã rõ mọi chuyện! Tống Dao Chi quả thực chỉ là vô tình có mặt gần hiện trường. Kẻ thực sự gây ra cái chết của nhị thiếu gia... chín phần mười là tên rác rưởi tạp dịch học viện đang quỳ ở đây - Cổ Xuyên!"
Cả võ đài tĩnh lặng đến rợn người, sau đó là những tiếng xì xầm bùng nổ, tiếng cười nhạo khinh bỉ lan ra từ hàng ghế khóa trung cấp.
"Trần giáo quan điên rồi sao? Tên Cổ Xuyên đó hôm qua vừa bị Lâm thiếu gia đánh gãy nát xương đùi vứt ra hẻm. Nó còn yếu hơn một con chó hoang, lấy khả năng gì đi đồ sát mười một cao thủ Lâm Gia Uyển?"
"Hắn cần chó chết thay thay cho Tống nha đầu rồi, nhà họ Tống dù nghèo nhưng có thân với viện trưởng... Trần Hổ muốn lấy mạng phế vật để làm dịu cơn giận của Lâm Khang lão quỷ."
Sự xì xầm lọt hết vào tai những kẻ trên đài. Bản thân Lâm Khang nghe xong, từ trong cổ họng phát ra một tiếng hừ lạnh lùng tàn nhẫn mang chân nguyên trực tiếp như cối xay cán dập màng nhĩ đám học viên. "Trần Hổ. Ngươi xem mạng của con trai ta rẻ rúng như trò cười sao? Đem một con kiến hôi phế vật tới vu khống sát nhân mười mạng, có phải ngươi cũng muốn chịu tội theo?"
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gò má Trần Hổ, gã run rẩy, lập bập bước đến đạp mạnh gót giày lính lên lưng Cổ Xuyên — kẻ vẫn đang nằm điềm tĩnh dưới sàn đài, vái lạy: "Xin Lâm gia chủ bớt giận! Tên này tuy là phế vật, nhưng chiều qua nhị thiếu gia vừa mới đánh hắn thừa sống thiếu chết, tư oán là hoàn toàn có thật! Bọn bảo an của Lâm gia lại không tìm thấy xác hắn trong đống rác. Bọn hạ chức nghi ngờ... Tên Cổ Xuyên này oán khí ngút trời, đã bí mật dẫn yêu tà ngoại đạo xâm nhập Lâm Gia tiến hành ám sát! Hắn thù oán đậm sâu, chính là nhỡn tiền thủ phạm gián tiếp!"
Dứt lời, để chứng minh lập luận của mình, gã nắm lấy tóc của thiếu niên xách bổng lên để khuôn mặt hắn ngẩng cao đối diện với ngài gia chủ cường đại.
"Mở to đôi mắt ti tiện của mày ra, nhận tội đi, rác rưởi! Tiết lộ đồng đảng yêu tà của mày mau! Bằng không ta sẽ rút từng sợi gân của mày làm dây cung bắn chó!"
Mọi ánh mắt nhạo báng, mỉa mai, thương hại và tàn bạo hòa lẫn vào nhau dội thẳng xuống cơ thể tiều tụy. Nếu là Cổ Xuyên kiếp trước, nhục nhã này làm hắn khóc nghẹn ôm chân nhận vô vàn tội trạng chỉ cầu một cái chết nhanh. Nếu là một kẻ xuyên không vừa mở mắt nếm mùi cay đắng giang hồ, hắn sẽ ngụy biện giấu diếm tu vi để tiếp tục vạch ra âm mưu trả đũa sau.
Thế nhưng người đang bị nắm tóc vứt giữa lôi đài hôm nay, linh hồn nằm bên dưới lớp biểu bì sẹo lồi ấy... là Xuyên Thiên Đế.
Giữa sự nham hiểm của đám đạo đức giả, Cổ Xuyên khẽ thở dài. Tiếng thở của hắn nhẹ nhàng bay trong gió, nhưng lọt vào tai Trần Hổ lại âm lãnh hơn cả tiếng băng tan ở tử tuyền. Cổ Xuyên từ tốn ngước đôi mắt đen đặc, u tối, ngạo nghễ lướt qua cái bản mặt đang đắc ý hù dọa của gã giáo quan, rồi đọng lại trên hình bóng kẻ thù lớn Lâm Khang ngồi sừng sững trên bảo tọa.
Hắn chậm rãi nhếch bờ môi bạc phếch.
Khẽ khàng nhả ra ba chữ lạnh buốt tủy xương.
"Nói quá nhiều."
Xẹt!
Không ai kịp chớp mắt, không ai nín thở kịp xem chuyện gì xảy ra. Gót giày lính của Trần Hổ vốn đang đạp trên lớp áo của Cổ Xuyên, đột ngột bị một sức mạnh đứt gãy luân hồi hất tung bật ngược, cả thân người to con của gã bị một bàn tay gầy gộc trơ xương gắt gao chộp thẳng vào lồng ngực.