Chương 4: Luyện Thể Tầng Năm
Bóng tối nơi Hạ Phàm Giới như thứ bùn nhão đặc quánh, nuốt chửng khu biệt thự lộng lẫy vào trong câm lặng. Cổ Xuyên rũ bỏ bộ dáng sát thần nơi Lâm Gia Uyển, hòa mình vào dòng không khí ẩm ướt, trở về túp lều cũ kỹ nằm tận sâu trong khu thực hành phế liệu của học viện Bạch Vân.
Căn lều rách nát đến mức có thể miêu tả bằng hai chữ "ổ chuột". Bốn bức vách làm từ tấm hợp kim hoen gỉ, mái tôn bị bão táp bào mòn tạo ra những lỗ thủng lốm đốm có thể nhìn thấu bầu trời đêm đùng đục sương khói. Trong góc phòng, một ổ rơm mỏng tanh bốc mùi ẩm mốc, chính là chỗ dung thân vạn năm tích đức đổi lại được của nguyên chủ.
Cổ Xuyên đi vào, sắc mặt như giếng cạn ngàn năm không chút lưu luyến hay thương hại. Hắn quét mắt nhìn bao quát, khẽ hất tay gạt đám chai lọ thủy tinh rẻ tiền sang một bên để dọn rảnh một khoảng trống nhỏ ở khu đất giữa nhà.
Ngồi khoanh chân theo tư thế Ngũ Tâm Hướng Thiên quen thuộc, hắn rút từ trong ống tay áo ra một chiếc bọc vải nhuốm máu.
Mở bọc vải ra, ánh sáng lập lòe từ những chiến lợi phẩm lọt vào màn đêm chật hẹp. Ba mươi bảy khối năng lượng, trong đó có hai mươi mốt khối Hạ phẩm Linh Thạch, mười lăm viên tinh thể Dã Thú Sơ Giai, và đặc biệt nhất là một lọ ngọc bích cỡ ngón tay cái, niêm phong nắp gỗ tỏa ra mùi thuốc sâm nức mũi.
"Tụ Khí Đan?" Cổ Xuyên cầm lọ ngọc lên, ánh mắt hờ hững đảo qua dòng chữ viết trên nhãn dán. Hắn thô bạo bóp nát nắp lọ, đổ ra một viên đan dược màu đỏ sậm thô ráp, bên ngoài còn lốm đốm những vệt đục ngầu.
Ngửi lướt qua mùi đan dược, Cổ Xuyên lập tức nhếch mép khinh miệt. "Cách hỏa luyện đan của thế giới này quả nhiên rác rưởi. Hơn năm mươi loại dược liệu bị nhiệt lực công nghiệp nấu thành một đống hồ nát, tạp chất hòa lẫn độc tố đâm sâu vào dược tính... Ăn vào chẳng khác nào uống thạch tín mạn tính, chẳng trách tu chân giả thời đại này chỉ luyện được mấy môn pháp quyết thô thiển hèn hạ."
Nếu là một tên học viên khác đoạt được viên Tụ Khí Đan này, chắc chắn sẽ khóc rống lạy trời, coi như bảo vật hộ mệnh mà cung phụng, để dành dăm ba tháng mới dám cắn một miếng nhỏ. Hơn nữa quá trình dung hóa nó cũng cần mất ít nhất mười ngày phòng hờ kinh mạch bị tổn thương.
Nhưng Cổ Xuyên thì không.
Không thèm nhai, hắn nâng tay ném thẳng viên đan dược cùng hai mươi mốt khối Linh Thạch xám xịt vào trong miệng, một lực nuốt ực tất thảy xuống bụng!
Ầm!
Bên trong ý thức hải, "Phá Thiên Ấn" tự gầm lên một tiếng rít xé gió như một dã thú đánh thức cơn đói khát. Toàn bộ viên đan dược lập tức bị nghiền nát tan tành ngay giữa thực quản. Năm mươi loại cặn bã cùng độc tố bị tia chớp xám của ấn ký đốt thành hư vô, chỉ bóp nặn ra một tia tinh tuý thuần hậu nhất ép vào đan điền.
"Vận công. Khai!"
Cổ Xuyên quát khẽ. Xung quanh thân ảnh thiếu niên gầy gò bỗng chốc gợn lên một làn sóng không khí cường đại. Nếu có ai tinh tế nhìn kỹ, sẽ thấy ba mươi huyệt đại não trên cơ thể hắn đồng loạt mở bừng như ba mươi cái phễu chân không khổng lồ.
Trong cõi vô minh, linh khí cuồn cuộn đổ dồn dọc theo đường kinh mạch trước kia bị tắc nghẽn. Rào rào... rào rào... Lực lượng điên cuồng xung kích những vách ngăn nhục thể mỏng manh.
Phàm nhân Luyện Thể cần một năm để từ Tầng Ban Sơ lên Tầng Hai, ba năm để lên Tầng Ba, và cực kỳ khó khăn nếu tư chất kém để chạm đến Tầng Bốn, Tầng Năm. Kẻ tài cán như Lâm Đằng mang tư nguyên Trúc Cơ của cha cũng tốn ngót nghét mười năm mới đứng vững ở Luyện Thể Tầng Sáu.
Thế nhưng ngay đêm nay, một con quái vật đã ra đời.
Oanh!
Mặt đất bằng xi măng cằn cỗi dưới chân Cổ Xuyên nứt toác thành hình mạng nhện. Mồ hôi nhỏ ra trên trán hắn, pha lẫn những chất dịch màu đen ngòm nhớp nháp bốc mùi hôi thối — đó là Tẩy Tủy Phạt Mao!
Răng rắc — Luyện Thể Cảnh tầng bốn bị đục thủng dễ như xuyên qua một lớp màng giấy.
"Chưa đủ. Lên tiếp." Đôi mắt nhắm nghiền của hắn hiện lên huyết tơ chằng chịt, tàn hồn Xuyên Thiên Đế tiếp tục xé nát mười lăm viên Dã Thú Tinh Thạch để kích thích nguồn tinh lực đang sôi sục.
Trong đầu óc trống rỗng, những mảng ký ức về kho tàng công pháp cổ đại lần lượt xuất hiện. "Đại Nhật Tinh Viêm Tuyệt", "Bất Diệt Kiếm Thể", "Vạn Hóa Thôn Phệ Quyết"... nhưng hiện tại nhục thân quá mức rách nát, Cổ Xuyên chọn ra môn võ kỹ thích hợp nhất để bồi bổ căn bản mang tên "Cửu Trọng Ngưu Ma Thể". Đây là môn đúc xác hung dữ nhất của Thượng Giới, không cần tư chất tiên phong, chỉ cần cơ bắp trải qua cái sự tàn khốc thảm tuyệt sinh tử, nạp tinh huyết thú vật mà thành.
Lại qua nửa canh giờ.
Xèo xèo... Những giọt mồ hôi đen kịt cuối cùng nhỏ xuống cũng là lúc một luồng u minh ánh sáng chợt tắt rụi trên làn da nhợt nhạt của Cổ Xuyên.
Hắn từ từ mở mắt, thở hắt ra một hơi trọc khí dài như một lưỡi kiếm xám cắt đôi không gian trước mặt.
"Luyện Thể Cảnh, Tầng năm. Trọn vẹn."
Cổ Xuyên không tỏ ra mừng rỡ. Trong hàng ngàn vạn kiếp của hắn, Luyện Thể Tầng năm đối với một con trùng con bọ dưới chân hắn cũng chẳng bằng. Tuy nhiên, ở tinh cầu bẩn thỉu này, bước lên tầng thứ này đồng nghĩa với việc hắn đã thoát khỏi đáy xã hội rác rưởi.
Hắn đứng dậy, thử tung một quyền vào không khí vắng lặng.
Tranh! Tiếng xé gió nổ tung như tiếng sét. Cánh tay gầy trơ xương trước kia nay tựa như thiết cốt, cơ thịt thắt chặt giấu dưới một lớp da dày dạn cường độ viễn siêu sắt thép phàm trần. "Lực lượng đã đạt tới ba nghìn cân. Nếu phối hợp với Hỗn Độn Đạo Thể, một quyền của ta đối kháng Luyện Thể Tầng Chín cặn bã cũng có thể khiến chúng biến thành cháo thịt."
Hắn nhếch môi, chậm rãi cởi bỏ bộ đồng phục dính đầy máu tanh và cặn bã tẩy tủy, múc nước từ cái vại nứt nẻ ở góc lều xối lên người. Làn da của cỗ thân xác mới tuy vẫn tái xám, nhưng từng đường gân mạch lại hệt như những dòng phù văn chôn sâu, ngấm ngầm tản ra sự nguy hiểm tuyệt vọng đoạt mệnh.
Đêm đó, Cổ Xuyên không ngủ. Hắn chỉ đả tọa giữa bóng đêm tối đặc, đắm chìm vào cảm giác cắn nuốt tia linh lực trời sinh nghèo nàn nhằm củng cố cảnh giới.
...
Trời sẩm sáng. Tiếng chuông báo thức cơ điện của học viện Bạch Vân rú lên từng tràng đinh tai nhức óc. Âm thanh khô khan đó xen lẫn với những tiếng còi hú ầm ĩ của xe thực thi cảnh binh chạy bằng bánh đà linh lực lao dọc đại lộ dẫn thẳng tới Lâm Gia Uyển.
Chưa đầy nửa thời thần. Cả Khu Nội Trú học viện Bạch Vân nháo nhào như ong vỡ tổ!
"Chết rồi!! Lâm Đằng thiếu gia đã bị giết rồi!! Cả năm hộ vệ Luyện Thể Tầng Bốn, cộng thêm sáu tay sai của ngài ấy... tất thảy mười một nhân mạng chết thảm ở tầng hai biệt thư Lâm gia!"
"Ngươi... ngươi nói sảng cái gì vậy?! Đó là Khu Thế Gia, có điện từ trận pháp! Làm sao mà có kẻ đột nhập được? Trưởng lão Lâm phủ ăn chay à?!"
"Ai nói dối ngươi! Báo cáo trên Diễn Đàn Linh Thông nói rõ, thi thể thiếp báo đều đứt đầu, riêng Lâm Đằng thiếu gia thì bị vặn gãy cổ, thi thể hút sạch tàn tạ không khác gì bộ xương khô vùi lấp sáu chục năm! Tông sư pháp y xác nhận là do một cao thủ có tuyệt kỹ đoạt mạng kinh dị hạ sát!"
Trong sảnh thực hành rộng thênh thang của khu luyện Đan-Khí khoa tầng một, từng tốp nam nữ học viên túm tụm lại với nhau sắc mặt kinh hãi bàn tán sôi nổi. Thông tin bùng nổ như một khối Hỏa Cầu Phù cấp thấp rơi vào thùng phế liệu nổ văng miểng khắp mọi ngóc ngách.
Đối với bọn chúng, Lâm Đằng là kẻ bá đạo độc ác nhất khóa Tân Binh năm hai. Ỷ có cha giữ chức vị Trúc Cơ Cảnh quản gia của mỏ quặng phía Đông trấn, gã tự xưng vương xưng bá, đánh đập bất cứ ai ngứa mắt. Sự việc gã tàn phế chết thảm đêm qua, với đa phần học viên là sự sung sướng tột độ xen lẫn sợ hãi bàng hoàng. Nhưng không ai trong số họ dám hở một lời cười cợt bên ngoài, bởi Lâm Gia là cành đa cành đề ở vùng ngoại ô này, quyền sinh sát nắm rõ trong lòng bàn tay.
Giữa đám đông xôn xao, một bóng người gầy nhom đẩy chiếc xe rác phủ bạt ni-lông cọt kẹt bước ngang qua.
Cổ Xuyên, khoác trên mình bộ tạp dịch xám xịt thay mới, cần mẫn như con một cỗ máy, dùng vỉa xẻng quét những vụn thủy tinh linh thạch vương vãi đùn vào thùng rác. Hắn không nói, không nhìn, coi như toàn bộ âm thanh bát nháo xung quanh chưa từng đập vào màng nhĩ. Sự nhẫn nại của cỗ thân xác khiến không một kẻ nào mảy may thèm để mổ mắt sự hiện diện của một thằng dọn cứt ở dưới bùn đất.
"Đứng lại cho ta!"
Đột ngột, một tiếng gầm phẫn nộ uy mang từ cửa sảnh lôi đình ập tới, đánh bay sự im ắng tạm thời.
Giáo quan Trần Hổ, kẻ khét tiếng độc mồm với cơ bắp cuồn cuộn phồng lên dưới lớp áo huấn luyện viên, dậm bức chân mang theo nội lực Luyện Thể Tầng Tám ầm ầm tiến tới. Hắn chĩa cây côn điện về phía xe rác của thiếu niên, sát ý rõ ràng.
"Toàn bộ câm miệng! Sự việc đêm qua của Lâm gia cực kỳ nghiêm trọng, đã phát thông báo đóng băng cổng phía Nam để rà soát hung thủ!" Trần Hổ gắt lớn, mắt trừng như bò tót, chỉ thẳng vào mặt Tống Dao Chi, nữ sinh bạch y vừa từ hành lang bước vào, sắc mặt dường như mất đi mấy giọt máu. "Dao Chi, tối qua có người bắt gặp ngươi ra khỏi Lâm Gia Uyển trùng khớp với thời điểm xảy ra vụ án mưu sát! Mau lên đài chấp pháp giải trình!"
Mọi ánh mắt nháy mắt đổ dồn vào Tống Dao Chi. Thiếu nữ sững sờ, bờ vai gầy khẽ run rẩy. Ánh mắt nàng vô tình lướt ngang qua khu vực chiếc xe rác hôi hám. Nơi đó, Cổ Xuyên hờ hững đảo cán xẻng. Bóng lưng gầy gò của hắn, trong tâm trí nàng, đột nhiên chập lại làm một với con ác quỷ bóp nát yết hầu tên mập mạp, phất áo tiêu sái đạp trên xác chết trong căn phòng tanh tưởi đêm hôm qua.
Trái tim Tống Dao Chi rơi tõm xuống đáy dạ dày.