Chương 2: Phá Thiên Ấn Thôn Phệ

~11 phút đọc 2.087 từ

Không gian vắng lặng trong con hẻm nhỏ bỗng chốc vặn vẹo. Từng luồng khí xám xịt mang theo mùi thối rữa và tử khí bốc lên từ đống rác thải phế liệu, cuồn cuộn đổ dồn về phía Cổ Xuyên. Nếu để bất kỳ tu sĩ chính đạo nào nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn bọn họ sẽ tri hô yêu nghiệt, bởi không một ai dám điên rồ mà cắn nuốt thứ linh khí bẩn thỉu rác rưởi của Hạ Phàm Giới như vậy. Thậm chí một tia linh khí tạp chất này cũng đủ để làm hủ thực kinh mạch của một Luyện Khí giả.

Nhưng Cổ Xuyên lại giống như cái động không đáy, mặc sức cắn nuốt!

Trong ý thức hải sâu thẳm, "Phá Thiên Ấn" tựa như một máy nghiền siêu cấp, xoay tròn với tốc độ kinh hồn. Những sợi linh khí xám đục vừa chạm tới ấn ký liền phát ra những tiếng 'xèo xèo' chói tai như thịt tươi rơi vào chảo dầu. Tạp chất bị đốt trụi hoàn toàn, chỉ chừa lại duy nhất một giọt tinh hoa linh lực màu bạch kim tinh khiết đến cùng cực.

"Đây là..." Cổ Xuyên khe khẽ nhếch mép, dù toàn thân tàn tạ bất tinh nhân sự, "Linh lực còn thuần túy hơn cả Tiên Tủy chi khí ở Thượng Thiên Giới. Quả nhiên, mảnh vỡ Phá Thiên Ấn chính là hòn đá thử vàng hoàn mỹ nhất để tinh chế linh lực!"

Một giọt linh lực bạch kim vừa hình thành liền nhỏ xuống đan điền gầy nhom quắt queo của cỗ thân thể phàm nhân này. Rắc... rắc...

Thân thể của hắn run bần bật. Cơn đau lan tràn từ xương sống ra lục phủ ngũ tạng, hệt như vạn tiễn xuyên tâm. Những đoạn xương sườn bị Lâm Đằng đánh gãy đang bắt đầu cựa quậy, tự động nắn lại và nối liền với nhau. Kinh mạch khô héo bị thứ linh lực cao cấp này thô bạo tràn vào, chống đỡ đến mức rách toạc rồi lại được chữa lành ngay tức khắc. Sinh sinh tử tử, đau đớn kịch liệt.

Huyệt vị Luyện Khí tầng một... Phá!

Huyệt vị Luyện Khí tầng hai... Phá!

Chỉ trong nửa canh giờ, nhờ cắn nuốt toàn bộ tàn năng từ bãi phế liệu khổng lồ xung quanh, Cổ Xuyên điên cuồng vọt thẳng lên Luyện Thể Cảnh tầng ba mới khó nhọc đè ép xuống. Không phải hắn không thể mạnh hơn, mà là thể xác này không chịu nổi lượng áp lực quá lớn, nếu bước thêm một bước nữa, mạch máu sẽ bạo liệt mà chết.

"Một cụm rác phế thải công nghiệp của Hạ Phàm Giới lại chứa đủ tạp chất để tinh luyện linh khí đến Luyện Thể Cảnh tầng ba." Cổ Xuyên mở bừng mắt. Trong thoáng chốc, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lóe lên một tia sáng sắc bén tựa thiên nhẫn, đâm xuyên qua màn đêm mù sương của con hẻm hôi hám.

Làn da tím bầm thâm đen lúc trước giờ đây tản ra một tầng u quang nhàn nhạt. Chất bẩn, máu khô trên người dần bong tróc, để lộ ra những đường nét săn chắc hơn một chút, dẫu vẫn gầy gò ốm yếu nhưng bên trong đã ẩn chứa sức bật của một dã thú khát máu.

Hắn từ từ nắm chặt bàn tay lại. Sức mạnh tràn trề chưa từng có đối với cỗ thân thể rác rưởi này chạy dọc qua từng bó cơ.

Đời trước của vị Xuyên Thiên Đế lạnh máu sát phạt bắt đầu từ phế tích, đời này tựa hồ cũng đang trở mình bước đi từ cùng một vũng bùn lầy rác rưởi.

Đúng lúc này, ngoài đầu hẻm vang lên tiếng bước chân lịch kịch, kèm theo tiếng cười cợt nhả nhơn:

"Ca, con chó học viên đó chắc là tắt thở rồi nhỉ? Vừa nãy nhị thiếu ra tay cũng quá nặng tay đi."

"Nặng gì mà nặng, thứ rác rưởi tạp dịch học viên như nó, chết ở bãi phế liệu học viện cũng không có tên họ. Cứ nhặt xác nó vứt vào lò đốt linh kiện là xong. Nghe nói Lâm thiếu gia hôm nay đang vui, có thể sẽ thưởng cho chúng ta mấy linh thạch vụn để uống sương sớm!"

Bước ra từ quầng sáng xanh nhạt của một chiếc đèn đường hỏng hóc là hai tên bảo an mặc đồng phục của đại gia tộc. Chúng đều là Luyện Thể Cảnh tầng hai, chức vụ lính đánh thuê cấp thấp do Lâm gia cố ý gài vào học viện để quét dọn 'chướng ngại vật' ngứa mắt. Bọn nó khệnh khạng cầm đèn pin quét một đường u ám vào sâu trong túp lều rác.

Ánh sáng quét qua vũng rác bẩn – nơi lẽ ra phải có một xác chết gãy vụn nát tươm... nhưng lại trống không.

Chỉ còn lại một khoảng đất ẩm ướt lốm đốm vết máu.

"Đâu rồi? Xác con chó đó đâu?" Tên cao kều nhíu mày, tiến lên mấy bước đá tung mấy lõi linh thạch hỏng. "Mẹ kiếp, chẳng lẽ bị con chó hoang nào lôi đi rồi?"

"Không thể nào, tao tận mắt thấy thiếu gia đánh gãy toàn bộ xương đùi xương sườn của nó, chạy bằng niềm tin à?" Tên mập mạp nhổ một ngụm nước bọt, cầm cái dùi cui điện bọc linh lực đi vào bên trong.

Ngay khi tên mập mạp bước qua góc tối của một chiếc thùng rác khổng lồ, một bóng người chậm rãi bước ra khỏi vũng bóng tối, chặn đứng đường lùi của gã. Bóng dáng gầy gò, áo quần nhếch nhác nhuốm đầy máu bùn, nhưng sát khí tỏa ra lại dày đặc đến bức người.

"Tìm tao sao, rác rưởi?" Giọng nói trầm thấp, không mang theo nửa điểm từ tính, chỉ có hàn khí thấu xương như từ nơi cửu tuyền vọng lên.

"Ngươi... Cổ Xuyên?! Ngươi còn sống?" Tên mập mạp kinh ngạc lùi lại một bước, đưa đèn pin lên soi.

Trước mặt hắn, thiếu niên từng khóc lóc quỳ gối xin tha mạng vài canh giờ trước biến mất không dấu vết. Chỉ còn lại một cặp mắt đen ngòm lạnh lẽo đến tận cõi lòng, sắc lẹm chẳng khác nào một con dã thú đang nhìn con mồi hấp hối. Đôi bờ vai hắn đứng thẳng tắp, bóng người chiếu dài trên nền đất ẩm.

"Dám đứng trước mặt bọn tao ra vẻ thần bí? Nhị thiếu đánh mày không chết, vậy thì tao sẽ tiễn mày đứt bóng!" Tên cao kều phẫn nộ rú lên. Hắn vung cây dùi cui linh lực nạp điện đánh thẳng xuống đầu Cổ Xuyên. Một kích này mang theo uy thế Luyện Thể Cảnh tầng hai, đối với phàm nhân là nghiền ép trực diện.

"Chậm."

Chỉ một từ được nhả ra từ kẽ răng Cổ Xuyên. Hắn đứng yên bất động, mãi đến khi lưỡi dùi cui mang điện xẹt xoẹt chém tới khoảng cách bằng chóp mũi, hắn mới khẽ nhấc tay.

Phập! Xẹt... xẹt...

Lưỡi dùi cui đột ngột khựng lại giữa không trung. Bàn tay của Cổ Xuyên không sử dụng bất cứ chiêu thức phòng ngữ hoa mỹ nào, hắn vươn lên nắm chặt ngang thanh thép mang dòng điện tử. Tia lửa điện nổ lốp bốp trên mu bàn tay hắn, nhưng làn da hắn chỉ sáng lên một thứ quang mang u tối phòng ngự như lá thép, căn bản không mảy may xước xát.

Ba chữ "Hỗn Độn Đạo Thể" cùng sức mạnh Luyện Thể Cảnh tầng ba kết hợp khiến lực bắp thịt của Cổ Xuyên khủng khiếp như cổ thú.

"Sao có thể...?" Tên cao kều trừng lớn đôi mắt. Hắn dồn thêm sức nhấn mạnh, nhưng cây dùi cui giống như mọc rễ vào trong cái kìm thép kiên cố, một tấc cũng không di chuyển được.

"Đến phiên ta." Khóe miệng Cổ Xuyên nhếch lên nụ cười quỷ dị.

Rắc! Thanh dùi cui bọc thép vỡ nát dưới cái bóp chặt tay của hắn. Đồng thời, bóng hình Cổ Xuyên đột ngột biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh đến mức mắt phàm không kịp nhận biết.

"Bốp!"

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tên cao kều chỉ thấy cổ họng đau nhói. Bàn tay như kìm sắt của Cổ Xuyên đã bóp chặt lấy yết hầu hắn nhấc bổng hắn lên khỏi mặt đất hôi tanh. Hơi thở bị nghẹn lại, tên cao kều hai chân giãy giụa đạp bùn, hai tay ra sức đập vào cánh tay của Cổ Xuyên nhưng chỉ tạo ra mấy âm thanh bộp bộp vô vọng.

"A... kh... thả..." Hắn hoảng sợ nhìn thẳng vào đôi mắt đen lãnh nhạt đến cực điểm của tên thiếu niên. Không có sự hận thù điên cuồng, không có sự sảng khoái vả mặt tự mãn. Chỉ có sự xa cách vô ngần của một vị thần đang vòi đạp một con sâu bọ.

Cổ Xuyên vốn dĩ chẳng để loại con kiến này trong mắt. Đối với Xuyên Thiên Đế, giết loại tôm tép dường này không hề mang tới khoái cảm. Hắn chỉ cần dọn dẹp thứ ngứa mắt.

Rắc.

Âm thanh thanh thúy vang lên. Không phí lời một câu, lồng ngực tên cao kều giật bắn lên một cái rồi xụi lơ, cái cổ bị bẻ gãy một góc vuông vắn triệt để dứt sinh mệnh. Cổ Xuyên vứt xác hắn sang một bên như vứt rác, bình thản ngước mắt nhìn sang tên mập mạp béo ú kia.

Toàn thân tên béo đã run lẩy bẩy đến sắp tè ra quần. Mọi thứ diễn ra không đến mười giây. Thằng oắt con sắp chết đột nhiên tỉnh dậy, một chiêu bẻ gãy cổ đồng bọn Luyện Thể Tầng 2, tốc độ tàn nhẫn, tàn khốc, không có chút nương tay chần chừ. Sát ý nồng nặc như cô đọng thành chất lỏng trùm lên người hắn.

"Tha... Tha mạng!!! Cổ lão đại, ta... ta chỉ là phụng mệnh..." Tên mập ú quỳ ịch xuống nền đất bẩn, khóc rống dập đầu thành tiếng vang bình bịch. Hắn móc từ trong túi quần ra mười mấy viên hạ phẩm linh thạch vụn, vội vã đưa lên. "Lão đại, người cần tiền ta có tiền, xin người tha cho ta một con đường sống... Kẻ hại lão đại là Lâm gia Lâm Đằng thiếu gia, ta sẽ đi tố giác hắn, ta..."

"Chưa kịp nói hết câu, giọng của gã đã bị tắt ngang."

Phụp!

Mũi bàn chân của Cổ Xuyên đã tàn nhẫn sút bay viên đá sắc cạnh từ mặt đất, cắm phập xuyên thủng cuống họng của tên mập từ bao giờ. Máu tươi bắn thành hình cánh cung rải lên nền đất trước khi cái xác ịch một tiếng đổ ụp nằm sấp mặt, chân vẫn còn co giật.

"Tố cáo? Cửa viện binh luật pháp học viện ở thế giới này cũng có tác dụng với rác rưởi thế gia sao? Thật nực cười."

Cổ Xuyên từ trên cao hờ hững rũ bỏ giọt máu trên mũi giày rách rưới. Hắn sải những bước chân lạnh ngắt về phía hai cái thi thể. Với bàn tay nhuốm máu, hắn khởi động một tầng cắn nuốt của Phá Thiên Ấn. Hai dải linh lực tạp chất đục ngầu cuồn cuộn rút ra khỏi tàn thân kẻ chết hút vào trong người Cổ Xuyên, bổ sung thẳng thừng số hao phí linh khí vừa rồi, đồng thời cũng hóa cái xác thành một vũng xương khô tro tàn hệt như bị phân hủy vạn năm.

"Lâm Đằng." Cổ Xuyên thì thầm cái tên trong đầu, cảm giác có một luồng hận ý cực điểm còn sót lại trong tiềm thức cơ thể. Đó là di nguyện của nguyên chủ.

Xoay đầu lại nhìn phía dãy ký túc xá học viện sầm uất tỏa ánh sáng rực rỡ ngoài xa, khóe môi thiếu niên nhếch lên nụ cười khát máu. "Đừng lo. Từ giờ phút này trở đi, ta là Cổ Xuyên. Những kẻ thiếu nợ thân xác này, kể cả Lâm Đằng hay bất kỳ ai, ta sẽ bắt chúng đích thân trả lại... Bằng sinh mệnh và linh căn thần tủy."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí