Chương 1: Tàn Hồn Xuyên Thiên Đế
Tiên La Giới, chín tầng trời nứt toác.
Ầm ầm ầm!
Một đạo lôi kiếp xé rách vòm trời, mang theo uy áp hủy thiên diệt địa giáng xuống đình diện của Thông Thiên Tháp. Không gian xung quanh giống như tấm gương bị búa tạ đập nát, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ lấp lánh hắc ám. Giữa trung tâm vụ nổ, một nam tử mặc hắc y tàn tạ đứng ngạo nghễ, dung nhan lạnh lùng vô cảm, song mâu thâm thúy tựa hố đen vũ trụ, dù cả thể xác đang dần tan biến dưới sự cắn nuốt của lôi kiếp.
"Cổ Xuyên, chịu chết đi! Thiên Đạo không thể bị làm nhục!" Một giọng nói oai nghiêm mang theo thần uy vang vọng từ trên chín tầng mây, là ý chí của chính phương thế giới này.
Nam tử tên Cổ Xuyên khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng. Bàn tay hắn dính đầy máu vươn ra, ngưng tụ lực lượng cuối cùng, một đạo linh ấn cổ xưa hình lưỡi búa hiện lên giữa lòng bàn tay, tản ra thứ khí tức cổ xưa hoang vu.
"Thiên Đạo? Ngươi cũng chỉ là một đoạn phép tắc hèn mọn sinh ra từ vạn vật. Hôm nay ta Xuyên Thiên Đế dù tan xương nát thịt, tương lai cũng tất có ngày nghịch chuyển luân hồi, xé rách toàn bộ vầng trời giả tạo này của ngươi!" Cổ Xuyên lạnh lẽo cất lời, từng chữ thốt ra đánh nát tầng tầng lôi vân.
Ngay khoảnh khắc hắn định hiến tế thần hồn để tung đòn quyết tử, một đạo kim quang sắc bén từ phía sau lưng xuyên thủng ngực hắn.
Phập!
Cơ thể Cổ Xuyên chấn động. Hắn từ từ quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt bi thống giả tạo của Vân Huyền Tôn Giả — huynh đệ kết nghĩa, người hắn tin tưởng nhất.
"Đại ca, xin lỗi... Thiên Đạo hứa cho ta vị trí Chúa Tể Tiên La Giới. Chỉ cần huynh chết..." Vân Huyền run rẩy nắm chặt chuôi kiếm kim sắc, linh lực bạo phát.
Cổ Xuyên không phẫn nộ, không gào thét. Đôi mắt đen kịt của hắn nhìn thẳng vào Vân Huyền, lạnh lẽo đến mức vạn vật đóng băng. Không có tiếng than vãn, hắn chỉ nhả ra một chữ: "Rác rưởi."
Oanh!
Thân xác Xuyên Thiên Đế nổ tung, hóa thành ức vạn điểm sáng giữa hư không. Lôi kiếp điên cuồng ập xuống, cắn nuốt toàn bộ tàn hồn, triệt để kết thúc một thời đại huy hoàng. Vân Huyền quỳ gục trên không trung, run rẩy khóc lóc trong sự chiến thắng.
Cổ Xuyên đã chết.
Hay ít nhất, Thiên Đạo nghĩ như vậy.
***
Đau.
Đó là cảm giác đầu tiên truyền đến đại não. Không phải nỗi đau xé rách linh hồn dưới sự trừng phạt của Lôi Kiếp, mà là cơn đau nhức nhối, ê ẩm của cơ địa xác thịt phàm nhân bị đòn ghen, bị đánh đập tàn nhẫn.
Bên tai truyền đến tiếng vo ve của ruồi nhặng, xen lẫn mùi hôi thối nồng nặc của dưa muối hỏng, rác thải linh kiện pháp bảo và bùn lầy.
Cổ Xuyên từ từ mở mắt. Tầm nhìn mờ mịt bị che khuất bởi màu đỏ của máu. Hắn đang nằm co quắp bên trong một con hẻm nhỏ hẹp, phía dưới lưng là dòng nước đọng hôi thối, xung quanh rải rác những lõi linh thạch đã cạn kiệt năng lượng bị vứt bỏ ngổn ngang. Bầu trời không phải là mây tía của Tiên La Giới, mà là một màn sương khói mờ đục, thỉnh thoảng có vài chiếc phi thuyền hình thoi chạy bằng động cơ linh lực lướt qua để lại những vệt ánh sáng nhàn nhạt.
Khẽ cử động ngón tay, một tràng tiếng ho khan dữ dội bật ra từ lồng ngực hắn, từng búng máu tươi trào ra khỏi khóe môi.
"Một bộ thân xác yếu ớt đến mức hèn mọn. Thậm chí một hơi thở của Luyện Khí Kỳ tầng một cũng không đạt tới." Giọng nói khàn đặc vang lên trong con hẻm vắng. Cổ Xuyên chống tay lên một đống rác phế liệu, chậm rãi ngồi dậy, mặc kệ ống tay áo rách rưới thấm đẫm nước bùn.
Cùng lúc đó, vô số mảnh ký ức như bầy ong vỡ tổ ùa vào trong đầu hắn.
Thân xác này cũng tên là Cổ Xuyên, mười sáu tuổi, là một tạp dịch học viên cấp thấp nhất tại Học viện Tu Chân Bạch Vân — một ngôi trường rách nát nằm ở vùng ven của tinh cầu mỏ quặng thuộc phân khu Hạ Phàm Giới. Dòng thời gian dường như đã trôi qua vạn năm kể từ trận chiến cuối cùng của hắn. Thế giới hiện tại đã thay đổi một cách kỳ dị. Tu tiên giới không còn là những tông môn tiên phong đạo cốt trên những ngọn tiên sơn mờ ảo, mà đã dung hợp với khoa học kỹ thuật, biến thành những tập đoàn tu luyện khổng lồ.
Bọn họ chế tạo phi kiếm gắn động cơ linh thạch, sản xuất phù lục bằng máy in công nghiệp tốc độ cao, và đánh giá linh căn học viên qua các thiết bị đo lường bằng số liệu. Nhưng bất luận bề ngoài có thay đổi thế nào, bản chất nhục nhã cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua của giới tu chân vẫn không hề suy xuyển. Thậm chí còn thối nát hơn.
Mà nguyên chủ của cơ thể này, chính là kẻ yếu nhất trong những kẻ yếu.
Nguyên nhân dẫn đến cái chết thảm thương hiện tại của nguyên chủ thật nực cười làm sao. Hắn đã dành dụm hai năm làm tạp dịch quét rác ở khu vực thử nghiệm bùa chú, chỉ để đổi lấy duy nhất một khối Hạ phẩm Linh Thạch để mua thuốc trị bệnh cho vị viện trưởng già cỗi đã cưu mang hắn. Nhưng trên đường đi, hắn bị Lâm Đằng — con trai thứ của Lâm gia ở khu trấn này chặn đường cướp đoạt. Lâm Đằng muốn lấy viên linh thạch đó đem tặng để tranh giành sự sủng ái với một nữ học viên có nhan sắc.
Nguyên chủ khóc lóc cầu xin, ôm chặt chân Lâm Đằng không chịu buông, kết quả bị gã dùng thuật Pháp Quyền Luyện Thể đánh vỡ nát xương sườn, đạp gãy tay chân, sau đó vứt như rác rưởi vào con hẻm tăm tối này chờ chết. Lâm Đằng rời đi cùng tiếng cười cợt của đám tùy tùng, mà sinh mệnh của Cổ Xuyên nguyên bản cũng dần trôi đi trong bóng tối lạnh giá.
Cho đến khi tàn hồn của Xuyên Thiên Đế, vượt qua vạn năm luân hồi, nhập vào thể xác này.
"Khóc lóc? Cầu xin?"
Cổ Xuyên nhếch mép, nụ cười tỏa ra hàn khí thấu xương. Hắn chống tay cậy vào bờ tường dính rêu phong, lảo đảo đứng thẳng người dậy. Từng tiếng xương cốt gãy vụn ma sát vào nhau kêu 'răng rắc' vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Phàm nhân nếu chịu loại đau đớn này chắc hẳn đã ngất lịm, nhưng sắc mặt Cổ Xuyên không hề biến đổi lấy nửa phần.
"Thù oán của ngươi, ta sẽ trả. Nhưng sự nhát gan của ngươi, hãy tan biến cùng với cái thế giới ngu xuẩn này đi." Hắn tự lẩm bẩm, thanh âm cọ xát như ma quỷ gọi hồn.
Cổ Xuyên nhắm mắt lại, nội thị cơ thể. Đúng như hắn dự đoán, kinh mạch tắc nghẽn, đan điền teo tóp, thân thể đã hấp hối đến giới hạn cuối cùng. Nếu trong vòng một canh giờ nữa không có linh dược trị liệu, thân xác này cũng sẽ chết vì nội tạng vỡ nát. Đối với một tu sĩ bình thường, hoàn cảnh này là ngõ cụt. Không có tiền, không có linh lực, xung quanh chỉ là rác rưởi vô dụng.
Nhưng hắn là ai? Hắn là Xuyên Thiên Đế đỉnh cao của Tiên La Giới.
Trong sâu thẳm ý thức hải đen ngòm, trống rỗng của cỗ thân xác mới, một vệt ánh sáng cổ xưa màu xám ngoét chậm rãi xoay vòng. Đó là một đạo linh ấn mang hình lưỡi búa đã nứt nẻ đôi chút — Phá Thiên Ấn!
Năm xưa, chính vì tranh đoạt vật này mà hắn đắc tội Thiên Đạo, cũng chính nhờ mảnh ấn ký này bảo hộ một tia thần hồn tàn dư của hắn xé rách không gian trọng sinh. Tính năng lớn nhất của Phá Thiên Ấn không phải là bạo phát công kích hủy thiên diệt địa, mà là "Thôn Phệ Vạn Vật" — có khả năng hút cạn mọi tia linh khí dù là tạp nham hay ô uế nhất, luyện hóa chúng thành thứ linh lực thuần túy nhất để tưới tiêu cho thân thể. Tại Hạ Phàm Giới này, linh khí tự nhiên vô cùng loãng và chứa hàng tỷ tạp chất do ô nhiễm công nghiệp tu luyện. Bất cứ tu sĩ nào hô hấp trực tiếp loại linh khí này để tu luyện cường độ cao tà ma sẽ lập tức nhập thể, tẩu hỏa nhập ma mà chết.
Nhưng với Phá Thiên Ấn... đây lại là bãi thức ăn ngon lành nhất.
"Chỉ là một cỗ thân xác phàm thai, lại còn bị phế đi kinh mạch. Muốn giết lên Tiên La Giới, đòi mạng Vân Huyền, chém đứt yết hầu Thiên Đạo, trước hết..." Cổ Xuyên từ từ mở mắt. Nhìn đống rác phế liệu ngổn ngang móp méo xung quanh, nơi vẫn còn đọng lại những dòng năng lượng linh thạch cặn bã nhơ nhớp, nhãn mâu đen tối lóe lên một tia huyết quang tàn độc.
"Trước tiên hãy trở thành ác quỷ ở mảnh đất này đã."
Cổ Xuyên ngồi khoanh chân xuống vũng bùn bẩn thỉu. Hai tay bắt pháp quyết cổ xưa nhất, dẫn động một tia thần thức yếu ớt từ ý thức hải thức tỉnh Phá Thiên Ấn. Oanh! Trong tấc vuông nhỏ bé của con hẻm, luồng không khí hôi thối và tạp chất đột ngột ngưng đọng, sau đó như bị một cái hố đen khổng lồ kéo mạnh về phía thân thể gầy yếu đang ngập ngụa trong máu kia.
Một đêm giông bão tại Hạ Phàm Giới, sắp sửa bắt đầu.