Chương 10: Nghĩa Trang Cổ
Phòng họp Quỷ Môn Quan chật kín — hai mươi Linh Giả, từ cấp 5 đến cấp 22. Đặng Hải đứng trước bản đồ Sài Gòn và vùng phụ cận, tay chỉ vào vòng tròn đỏ mà Ngọc Trâm đã phát hiện.
"Bốn mươi bảy linh hồn đã bị hút trong mười năm. Phong ấn Củ Chi đã suy yếu từ 92% xuống 41%. Dự kiến vỡ hoàn toàn trong 30 ngày — trừ khi chúng ta ngăn chặn."
Phòng im lặng. Mỗi Linh Giả đều hiểu: phong ấn vỡ = Vương Yếm Quỷ tự do = Quỷ Môn mở = thảm họa.
"Kế hoạch có hai phần." Đặng Hải lật trang. "Một: tuần tra tăng cường — ngăn chặn ba linh hồn cuối cùng bị hút. Hai: tổ chức đội gia cố phong ấn — đến Củ Chi, sửa chữa phong ấn từ bên trong."
"Ai dẫn đội gia cố?" Một Linh Giả cấp 17 hỏi.
Đặng Hải nhìn Trần Minh. "Trần Minh. Hệ thống Linh Giả của anh được tạo bởi Trần Thị Huệ — người thiết kế phong ấn. Chỉ hệ thống đó mới tương thích với phong ấn."
Cả phòng nhìn Trần Minh. Mắt nghi ngờ — thằng nhóc cấp 6, chạy GrabFood, mới vào tổ chức hai tuần.
Trần Minh nuốt nước bọt. "Tôi... mới cấp 6."
"Vì vậy anh cần lên cấp nhanh. Mục tiêu: cấp 15 trong 30 ngày." Đặng Hải đáp.
"Cấp 15 trong 30 ngày?! Tôi mất hai tuần mới lên cấp 6!"
"Có cách." Tiểu Yến giơ tay. "Nhiệm vụ thực chiến. Đánh yêu quái thật — EXP gấp ba lần luyện tập."
"Rủi ro?" Đặng Hải hỏi.
"Chết." Tiểu Yến đáp tỉnh bơ. "Nhưng anh Minh có em bảo vệ."
"...Cảm ơn?"
Cuộc họp kết thúc. Nhiệm vụ phân công: tám đội tuần tra thay phiên 24/7. Đội gia cố: Trần Minh (chốt), Tiểu Yến (hỗ trợ chiến đấu), Đặng Hải (chỉ huy). Ngọc Trâm — hậu cần và tình báo.
Nhiệm vụ đầu tiên của đợt tăng cường đến ngay đêm đó.
[NHIỆM VỤ KHẨN CẤP: Yêu quái cấp B xâm nhập nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Có dấu hiệu thu thập linh hồn.]
Nghĩa trang Bình Hưng Hòa — nghĩa trang lớn nhất Sài Gòn, đang trong quá trình giải tỏa. Ban đêm, nơi đây vắng tanh — chỉ có mộ, cỏ dại, và bóng tối.
Ba người đến lúc nửa đêm. Trần Minh bật Linh Nhãn.
Và thấy — hàng trăm oan hồn. Nghĩa trang là nơi oan hồn tập trung đông nhất — những người chết yên nghỉ, những người chết chưa siêu thoát, tất cả ở đây.
Nhưng hôm nay, oan hồn đang sợ. Chúng co cụm, run rẩy, nhìn về một hướng — trung tâm nghĩa trang.
Ở đó, một bóng đen khổng lồ — cao ba mét, hình dáng mơ hồ, mắt đỏ lửa. Xung quanh nó, linh hồn bị hút vào như bị nam châm — kêu gào, vùng vẫy, nhưng không thoát được.
"Quỷ Hấp Hồn." Đặng Hải nhận diện. "Cấp B. Loại chuyên ăn linh hồn. Nó đang thu thập cho phong ấn."
"Bao nhiêu linh hồn nó hút rồi?"
Hệ thống hiện: [Quỷ Hấp Hồn đã thu 2/3 linh hồn cần thiết. Nếu hoàn thành — phong ấn sẽ vỡ ngay lập tức.]
"Hai rồi. Còn một." Trần Minh nghiến răng. "Phải ngăn nó."
Đặng Hải rút kiếm. Tiểu Yến biến hình — tay mọc vuốt, mắt phát sáng, tai mèo dựng đứng. Cô gầm gừ — tiếng gầm của mèo, nhưng uy lực như hổ.
"Đi."
Ba người lao vào bóng tối.
Quỷ Hấp Hồn quay lại — miệng rộng mở, tiếng rít siêu âm. Sóng âm đẩy cả ba lùi.
Đặng Hải chém — kiếm quang cắt qua cánh tay Quỷ Hấp Hồn. Nhưng cánh tay mọc lại ngay lập tức.
"Nó phục hồi bằng linh hồn đã hấp!" Tiểu Yến gào. "Phải phá nguồn linh hồn trước!"
Trần Minh nhìn — bên trong bóng đen Quỷ Hấp Hồn, anh thấy hai linh hồn bị giam. Hai người — một ông già, một phụ nữ trẻ. Đang kêu cứu.
"Tôi thấy chúng. Hai linh hồn bên trong."
"Giải phóng chúng! Dùng Linh Xâm!" Đặng Hải gào, kiếm quang rực sáng giữ chân Quỷ Hấp Hồn.
Trần Minh chạy thẳng vào — bóng tối ôm lấy anh, lạnh buốt, ngột ngạt. Bên trong, hắc khí dày đặc — anh không thở được.
Nhưng Linh Nhãn sáng rực. Anh thấy hai linh hồn — và anh chạm vào.
[LINH XÂM — PHÓNG THÍCH!]
Linh lực bùng nổ từ tay anh — xung đột bên trong Quỷ Hấp Hồn. Hai linh hồn được giải phóng, bay ra ngoài.
Quỷ Hấp Hồn co giật — mất nguồn linh hồn, mất khả năng phục hồi.
Tiểu Yến lao vào từ trên — vuốt mèo sáng rực, chém ngang. Đặng Hải chém từ dưới.
Hai chiêu giao nhau — Quỷ Hấp Hồn bị cắt làm ba.
Hắc khí tan biến. Nghĩa trang yên lặng trở lại.
Trần Minh nằm sấp trên cỏ, thở hổn hển. Linh lực: 5/200.
[Nhiệm vụ hoàn thành! 500 EXP. Cấp 6 → Cấp 8.]
Hai linh hồn được giải phóng lơ lửng trước mặt anh. Ông già và phụ nữ trẻ.
"Cảm ơn." Họ nói. Rồi bay lên — siêu thoát.
Trần Minh nằm, nhìn bầu trời đêm Sài Gòn. Sao thưa, mây nhiều, nhưng có một vệt sáng — sao băng?
"22 ngày nữa." Anh thì thầm. "Từ cấp 8 lên cấp 15. Được không?"
Tiểu Yến ngồi cạnh, liếm vết thương trên tay (thói quen mèo). "Được. Nếu anh không chết."
"Đầy động viên."
"Em là mèo. Mèo trung thực."