Chương 9: Sóng Ngầm Bến Lạnh

~7 phút đọc 1.224 từ

Mùng Mười Ba. Sóng đã đến.

Tin Hoàng đế ban trà Bích Loa Xuân cho Lâm Tài nhân lan khắp hậu cung trong vòng nửa ngày — nhanh hơn cả gió mùa thu. Khi Chiêu Nguyệt bước ra khỏi Trường Xuân Các sáng hôm sau, nàng cảm nhận ngay sự thay đổi.

Ánh mắt.

Mấy cung nữ đi ngang cúi đầu chào — không phải lễ phép xã giao, mà là *cảnh giác*. Hai phi tần ngồi nói chuyện bên hành lang ngừng bặt khi nàng đi qua. Một thái giám nhỏ bé — loại hầu cận không ai để ý — liếc nàng rồi quay đi nhanh chóng.

*Tất cả đều đang đánh giá lại ta.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Hôm qua ta là Tài nhân vô danh. Hôm nay — ta là người được Hoàng đế ban trà.*

Trong hậu cung, sự chú ý của Hoàng đế là con dao hai lưỡi. Nó nâng ngươi lên — nhưng cũng biến ngươi thành mục tiêu.

---

Nghi Phụng Điện. Buổi chào sáng.

Chiêu Nguyệt quỳ ở vị trí cũ — cuối hàng phi tần mới. Nhưng hôm nay, không khí khác hẳn.

Trần Quý phi ngồi trên ghế, chén trà trên tay. Nàng ta nhìn Chiêu Nguyệt — không cười. Lần đầu tiên kể từ khi nàng nhập cung, Trần Ngọc Dao nhìn nàng mà *không cười*.

"Lâm Tài nhân."

"Dạ, thần thiếp có."

"Nghe nói Hoàng thượng ban cho muội hộp trà Bích Loa Xuân?" Giọng nhẹ, đều, không lên không xuống. Kiểu giọng mà Chiêu Nguyệt kiếp trước sẽ sợ. Vì đây là giọng Trần Quý phi dùng trước khi hạ đòn.

Nhưng kiếp này — nàng chờ đòn này.

"Dạ, Hoàng thượng ân điển." Chiêu Nguyệt cúi đầu, giọng run nhẹ — giả run, nhưng run đúng chỗ. "Thần thiếp hoảng lắm — không dám uống. Thiếp chỉ là Tài nhân, sợ nhận quà lớn không phúc."

"Ồ?" Trần Quý phi nghiêng đầu. "Muội biết sợ — tốt."

Một câu. Nhẹ nhàng. Nhưng tất cả phi tần trong sảnh đều hiểu: *biết sợ — thì đừng leo cao*.

Chiêu Nguyệt cúi thấp hơn. "Nương nương dạy phải. Thiếp sẽ cẩn thận."

Trần Quý phi quay đi, chuyển sang hỏi thăm người khác. Cuộc tấn công kết thúc — chỉ một câu, nhưng đủ lập trật tự.

Nhưng Chiêu Nguyệt, đầu vẫn cúi, khóe miệng hơi cong.

*Nàng ta bắt đầu lo.*

Kiếp trước — Trần Quý phi không bao giờ lo về nàng. Không bao giờ cảnh cáo, không bao giờ đe dọa. Vì nàng quá nhỏ bé, quá ngoan, quá dễ bắt nạt.

Nhưng kiếp này — chỉ hai tuần — nàng ta đã phải dùng lời cảnh cáo. Điều đó nghĩa là: *ta đã vào tầm ngắm.*

*Tốt.* Nàng nghĩ. *Nhưng phải biến mình thành mục tiêu khó bắn.*

---

Trưa. Hành lang phía Nam.

Chiêu Nguyệt đang đi về Trường Xuân Các thì gặp Lý Uyển Nhi — từ hướng ngược lại.

Hai người dừng lại. Hành lang vắng — chỉ có một cung nữ hầu cận Lý Uyển Nhi đứng phía sau.

"Lâm Tài nhân." Lý Uyển Nhi nhìn nàng, mắt xám lạnh. "Nghe nói muội được Hoàng thượng ban trà?"

"Dạ. Thiếp hoảng lắm."

"Hoảng?" Lý Uyển Nhi khịt mũi. "Ba năm ta ở đây, Hoàng thượng chưa bao giờ ban gì cho ta. Muội mới đến hai tuần — được ban trà. Hoảng là đúng rồi."

Giọng nàng ta gần như ghen tị — nhưng Chiêu Nguyệt nghe ra thứ khác ẩn phía sau: *lo lắng cho nàng.*

"Nương nương." Chiêu Nguyệt hạ giọng. "Thiếp biết mình đang ở vị trí nguy hiểm. Nhưng thiếp không tranh giành gì cả — thiếp chỉ muốn sống yên."

Lý Uyển Nhi nhìn nàng lâu. Rồi — bất ngờ — nàng ta bước gần, nắm cổ tay Chiêu Nguyệt, kéo sát:

"Muội nghe ta. Hậu cung này không có chỗ cho người 'sống yên'. Muội được Hoàng thượng chú ý — tốt. Nhưng nếu không có người che chở, Trần Quý phi sẽ nghiền nát muội trước khi muội kịp nhận ra."

Tay nàng ta nắm chặt — không phải đe dọa, mà là... *khẩn thiết*.

Chiêu Nguyệt nhìn vào mắt xám ấy. Lý Uyển Nhi — kiếp trước, nàng ta chết cô đơn. Không ai đến gần, không ai dám kết giao. Vì nàng ta kiêu ngạo, vì nàng ta thẳng thắn — và trong hậu cung, thẳng thắn là tội.

Nhưng bên dưới lớp vỏ cứng — là một người phụ nữ khao khát có đồng minh.

"Nương nương." Chiêu Nguyệt đặt tay lên tay Lý Uyển Nhi, nhẹ nhàng. "Thiếp hiểu. Và thiếp muốn nương nương biết — thiếp không phải kẻ thù của nương nương. Chưa bao giờ là."

Lý Uyển Nhi buông tay, lùi lại. Mặt vẫn lạnh, nhưng ánh mắt — mềm đi một chút.

"Hừ. Lời nói. Hậu cung không thiếu lời đẹp." Nàng ta quay đi. Nhưng trước khi bước, nói qua vai: "Ngày mai, ta mời muội uống trà ở Tĩnh Lan Các. Đến một mình."

Rồi nàng ta đi, lưng thẳng tắp, áo cung phục xanh phất trước gió.

Chiêu Nguyệt nhìn theo. Một nụ cười nở trên môi — nhẹ nhàng, chân thật.

*Đồng minh đầu tiên.*

---

Chiều. Chiêu Nguyệt ngồi trong phòng, sắp xếp tình hình.

Hộp trà Bích Loa Xuân nằm trên bàn — chưa mở. Nàng nhìn nó, suy nghĩ.

Uống — là chấp nhận ân sủng của Hoàng đế. Sẽ khiến Trần Quý phi thêm lo, thêm ghét.

Không uống — là từ chối. Sẽ không gây sóng, nhưng cũng phí mất cơ hội.

Nàng chọn — *tặng lại*.

"Tiểu Hà."

"Dạ!"

"Ngày mai, mang hộp trà này đến Nghi Phụng Điện. Dâng cho Trần Quý phi. Nói: 'Lâm Tài nhân biết nương nương thích Bích Loa Xuân, xin dâng lên nương nương thưởng thức.'"

Tiểu Hà trợn mắt: "Nương nương! Hoàng thượng ban cho nương nương mà!"

"Ta biết." Chiêu Nguyệt mỉm cười. "Nhưng ta chỉ là Tài nhân — trà quý nên để người xứng đáng uống. Và nếu Trần Quý phi nhận — nàng ta sẽ *nợ* ta một lời 'cảm ơn'. Nhỏ thôi, nhưng trong hậu cung — mỗi lần nợ đều là sợi dây."

Tiểu Hà không hiểu hết, nhưng vâng lời.

Chiêu Nguyệt nhìn hộp trà lần cuối. *Tiêu Dạ Trầm, ngươi ban trà — nhưng ta sẽ dùng nó theo cách của ta.*

Rồi nàng mở tủ, lấy ra một quyển sổ nhỏ — trang đầu tiên ghi: *Bản đồ cờ vua hậu cung*.

Bên cạnh tên Lý Uyển Nhi, nàng viết thêm hai chữ: *Đồng minh*.

Bên cạnh tên Trần Ngọc Dao: *Kẻ thù chính*.

Bên cạnh tên Tào Đức Hải: *Gián điệp Trần gia*.

Bên cạnh tên Tiêu Dạ Trầm — nàng ngập ngừng. Rồi viết: *Chưa xác định.*

*Ngươi là vua. Ngươi không đứng phe nào — ngươi LÀ bàn cờ.*

*Nhưng bàn cờ... cũng có thể bị lật.*

Nàng gấp sổ, cất kỹ dưới đáy hòm.

Đêm xuống. Gió lạnh thổi qua khe cửa. Trường Xuân Các nhỏ bé lọt giữa hậu cung rộng mênh mông — nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, một con phượng hoàng đang mọc lại đôi cánh.

Chậm rãi. Kiên nhẫn. Và không gì ngăn được.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí