Chương 10: Lửa Giữa Cung Lạnh
Mùng Mười Bốn. Trần Quý phi nhận hộp trà.
Tin truyền về Trường Xuân Các qua miệng Tiểu Hà — hớn hở, phấn khích: "Nương nương! Trần Quý phi nhận trà rồi! Nàng ta cười, nói muội Lâm biết lễ nghĩa lắm!"
Chiêu Nguyệt gật đầu, mỉm cười nhẹ. *Đúng như dự đoán.*
Trần Ngọc Dao nhận trà — vì nàng ta không thể từ chối trước mặt mọi người. Một Tài nhân khiêm tốn dâng lại quà Hoàng đế ban cho mình — nếu từ chối sẽ cho thấy lòng đố kỵ nhỏ nhen. Nên nàng ta cười, khen, rồi nhận.
Nhưng bên trong — nàng ta đang tức sôi máu. Vì hành động ấy cho thấy: Chiêu Nguyệt *biết chơi*. Không phải Tài nhân quê mùa ngu ngơ.
*Và đó chính xác là thông điệp ta muốn gửi.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Không phải cho Trần Quý phi — mà cho Lý Uyển Nhi. Để nàng ta thấy: ta đáng để kết giao.*
---
Chiều. Tĩnh Lan Các — cung của Lý Uyển Nhi.
Chiêu Nguyệt đến một mình, đúng như lời mời. Tiểu Hà ở nhà — nàng không muốn có người ngoài nghe cuộc trò chuyện này.
Tĩnh Lan Các nhỏ hơn Nguyệt Hoa Cung, nhưng trang nhã. Vườn trúc phía sau, hồ cá nhỏ, bàn đá đặt dưới gốc mai già. Lý Uyển Nhi ngồi chờ, tóc dài xõa qua vai, bộ thường phục xanh nhạt — không phải cung phục chính thức. Nghĩa là: *đây là cuộc gặp cá nhân, không phải nghi lễ.*
"Ngồi." Lý Uyển Nhi rót trà. Không chào, không khách sáo — đúng phong cách nàng ta.
Chiêu Nguyệt ngồi xuống. Trà đậu ván — loại rẻ tiền, không cầu kỳ. Lý Uyển Nhi không phải người thích phô trương.
"Muội dâng trà cho Trần Quý phi." Lý Uyển Nhi nói thẳng. "Nước cờ hay."
"Thiếp chỉ—"
"Đừng giả ngu trước mặt ta." Ánh mắt xám sắc lạnh. "Ta không phải Trần Ngọc Dao — ta không cần muội diễn. Muội dâng trà không phải vì khiêm tốn. Muội dâng vì muội biết: nhận trà Hoàng đế ban sẽ bị ghét, dâng lại sẽ được tiếng tốt, và Trần Quý phi phải nợ muội một lần."
Im lặng.
Rồi Chiêu Nguyệt cười — không phải nụ cười giả, nụ cười ngoan hiền. Mà cười *thật*. Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, nàng cười trước mặt một người khác mà không cần đề phòng.
"Nương nương nhìn rõ lắm."
"Ta không ngu. Chỉ là không biết giấu giỏi bằng muội thôi." Lý Uyển Nhi uống trà, đặt chén xuống. "Nói thẳng. Muội muốn gì?"
Chiêu Nguyệt hít sâu. Đây là khoảnh khắc quan trọng — nói sai, mất tất cả. Nói đúng, được đồng minh.
"Thiếp muốn sống." Nàng nói, giọng nhẹ nhưng chắc. "Hậu cung này, Trần Quý phi nắm hết. Ai không theo nàng ta — sớm muộn bị diệt. Thiếp biết điều đó."
"Vậy sao không theo?"
"Vì thiếp biết — người theo Trần Quý phi cuối cùng đều trở thành con cờ bị bỏ. Nương nương cũng biết điều đó — nương nương không theo nàng ta đã ba năm."
Lý Uyển Nhi im lặng. Mắt xám chớp nhẹ — Chiêu Nguyệt chạm đúng chỗ đau.
"Thiếp không xin nương nương che chở." Chiêu Nguyệt tiếp. "Thiếp chỉ xin — *tin nhau*. Khi cần, giúp nhau. Không phải chủ tớ, không phải bề trên bề dưới — mà là hai người phụ nữ muốn sống sót trong cái cung này."
Rồi nàng đặt lên bàn — một lọ nhỏ. Bên trong, bột trắng mịn.
"Bột cam thảo và gừng khô." Nàng nói. "Thiếp tự chế. Pha với nước ấm, uống trước khi ngủ — giúp ấm phổi, khỏe giọng. Nghe nói nương nương hay bị viêm họng mùa lạnh."
Lý Uyển Nhi nhìn lọ bột. Rồi nhìn Chiêu Nguyệt — lâu, đánh giá.
"Ngươi biết ta bị viêm họng?" Giọng nàng ta thận trọng.
"Thiếp để ý nương nương ho nhẹ trong buổi chào sáng — ba lần. Và giọng nương nương hơi khàn vào cuối buổi."
Im lặng kéo dài. Gió thổi qua vườn trúc, lá xào xạc.
Rồi Lý Uyển Nhi cầm lọ bột lên, mở nắp, ngửi. Mùi cam thảo và gừng — ấm, dịu.
"Ngươi... quan sát giỏi." Nàng ta nói, giọng nhẹ hơn. Nhẹ hơn rất nhiều so với mọi khi.
"Thiếp quen. Ở nhà, thiếp chăm mẹ bệnh."
Lý Uyển Nhi cất lọ bột vào tay áo. Rồi — bất ngờ — nàng ta rót thêm trà cho cả hai, nâng chén:
"Ta không tin ai trong hậu cung này. Nhưng muội —" Nàng ta dừng, như cân nhắc từng chữ. "Muội ít nhất *nhìn* được người khác. Đó là... hiếm."
Hai chén trà chạm nhau. Tiếng gốm nhẹ — nhưng trong tai Chiêu Nguyệt, đó là tiếng của giao ước.
---
Đêm. Trường Xuân Các.
Chiêu Nguyệt nằm trên giường, nhìn trần nhà tối đen.
Cuộc gặp với Lý Uyển Nhi — thành công hơn nàng tưởng. Nàng ta không nói "ta sẽ bảo vệ muội" — kiểu đó quá phim. Nhưng nàng ta nhận lọ thuốc, uống trà cùng, và gọi nàng bằng "muội" thay vì "Lâm Tài nhân".
Trong hậu cung, *cách xưng hô* là biên giới.
*ARC 1 sắp kết thúc.* Nàng nghĩ. *Ba tuần nhập cung. Đã có: một đồng minh tiềm năng, sự chú ý của Hoàng đế, và thông tin về Tào Đức Hải. Chưa nhiều — nhưng hơn kiếp trước mười hai năm.*
*Nhưng sóng lớn sắp đến. Trần Quý phi không phải người chờ đợi. Nàng ta sẽ ra tay — sớm. Và khi nàng ta ra tay, chỉ có thông minh thôi là không đủ. Phải có người.*
Nàng nhắm mắt.
*Ngày mai — tháng mới. Mọi thứ sẽ nhanh hơn.*
Gió lạnh thổi qua khe cửa. Ngọn nến cuối cùng tắt. Nhưng trong bóng tối, đôi mắt Chiêu Nguyệt vẫn sáng — như than hồng chờ bùng cháy.