Chương 44: Biến Số Thời Gian

~9 phút đọc 1.690 từ

Đêm trước lễ tế Đông Chí, gió bấc rít gào qua khe cửa như tiếng hàng ngàn linh hồn than khóc dưới Hoàng Tuyền. Bầu trời không một gợn mây, nhưng đặc quánh một màu đen vô tận. Trăng đã bị mây che khuất, tựa như ngay cả thiên địa cũng biết rằng sáng mai sẽ có một màn đổ máu tàn nhẫn trên đàn Nam Giao.

Chiêu Nguyệt thức suốt đêm. Nàng đứng bên cửa sổ Hiệp Nguyệt Điện, đôi mắt đen láy nhìn đăm đăm về phía vầng sáng le lói từ dãy đèn lồng hắt lên quanh khu vực Thái Miếu. Hơi thở phả ra thành từng đám khói trắng nhạt nhòa, nhưng đôi bàn tay giấu trong tay áo thì nắm chặt đến rịn mồ hôi.

Kiếp trước, Đông Chí năm nàng tròn mười chín tuổi — một sự kiện rùng rợn đã khắc sâu vào xương tủy. Hỏa hoạn bùng lên từ phía Đông của Thái Miếu ngay lúc Hoàng đế vừa đọc xong bài văn tế quy thiên. Cột lửa cao hàng trượng thiêu rụi ba dãy hành lang, thiêu chết tám mươi tiểu thái giám và hai cung nữ, trong đó có cả người hầu trung thành nhỏ bé của nàng. Khi đó, Trần Quý phi đổ lỗi cho nàng tội cẩu thả, mang tà khí đến làm ô uế đàn tế linh thiêng. Nàng đành gùi oan mang tiếng, một bước rớt xuống địa ngục.

Món nợ này, kiếp này nàng phải đòi lại đến cắc cuối cùng.

"Nương nương, người vẫn chưa chợp mắt sao?" Lý Thuần Nhi, tâm phúc của Thái hậu, đẩy nhẹ cánh cửa phụ bước vào, trên tay mang theo một bình sâm nóng. Theo đúng kế hoạch ngầm, đêm nay Thuần Nhi không ở lại Từ Ninh Cung mà túc trực tại chỗ Chiêu Nguyệt để dễ hỏa tốc ứng biến.

"Ta đang đợi gió." Chiêu Nguyệt không quay lại, giọng điệu xa xăm.

Thuần Nhi rót sâm, đặt lên bàn gỗ lim. "Hướng gió Nam Giao hôm nay thổi mạnh về phía Bắc. Nương nương lo đám cháy kiếp... à không, lo 'biến cố' mà người dự đoán sẽ đến từ hướng Đông sao?"

"Mọi thứ đã được sắp đặt. Hai trăm vệ quân bí mật của Bệ hạ và phe Thái hậu đã mai phục thành một vòng bán nguyệt bao bọc phía Đông Thái Miếu." Chiêu Nguyệt nhắm mắt lại. "Trần gia nghĩ rằng chúng có thể diễn lại màn lừa gạt năm xưa, nhưng năm nay, ta sẽ biến hướng Đông đó thành huyệt mộ cắn nuốt chúng."

Song, tự trong thâm tâm, nhịp tim Chiêu Nguyệt bỗng đập nhanh một nhịp lạc lõng. Sự tự tin của nàng bỗng nhiên rạn nứt bởi một linh cảm bất an mơ hồ. Kể từ ngày nàng tái sinh, bánh xe vận mệnh đã đi chệch khỏi quỹ đạo quá nhiều. Tào Đức Hải chết sớm, Trần Quý phi bị phế quyền, uy thế họ Trần suy giảm đi vài phần. Nếu quy luật nhân quả thực sự tồn tại, Trần Thừa tướng tuyệt đối không dùng lại một kế hoạch cũ kỹ cho một ván cờ đã đảo lộn.

*Một kẻ sống lại từ cõi chết như ta có thể thay đổi lịch sử... Vậy tại sao Trần gia lại không thể sinh ra những độc ác mới hòng xoay chuyển thời cuộc?*

"Muội hãy truyền lệnh xuống," Chiêu Nguyệt đột ngột quay gắt lại, ánh mắt sắc như lưỡi đao vạch màn đêm. "Rút một nửa ám vệ từ phía Đông, chia rải đều ra cả hướng Bắc — ngay phía sau đài sen nơi Thái hậu và các phi tần ngồi. Bất kể cỏ động ở đâu, phải có mặt lập tức!"

Thuần Nhi ngẩn người, vội đáp: "Nương nương, hướng Bắc là vách đá dốc tuột, lại có dòng kênh cắt ngang. Thích khách chẳng lẽ mọc cánh mà bay lên được đó hay sao?"

"Đi làm ngay!" Chiêu Nguyệt gằn giọng, uy quyền áp đảo. "Mũi tên trong bóng tối mới là mũi tên đoạt mạng. Ta thà cẩn thận còn hơn phải nhặt nhạnh xác người."

***

Giờ Mão ba khắc, mặt trời bắt đầu le lói những tia sáng bàng bạc xuyên qua màn sương mù dày đặc.

Lễ cừ tế Nam Giao chính thức bắt đầu.

Trăm vạn đèn lồng thắp dọc theo bậc thềm đá cẩm thạch kéo dài lên đỉnh Thiên Đài. Hàng ngàn văn võ bá quan quỳ mọp rạp sát đất, tạo thành một dải áo bào sậm màu uốn lượn như một con rồng khổng lồ đang chầu phục. Tiếng chuông đồng, khánh đá gõ nhịp điệu thê lương, trang trọng vang vọng khắp bốn phương, chấn động cả mảng sương mù xám ngắt.

Tiêu Dạ Trầm khoác long bào bằng lụa Tứ Xuyên thêu chín rồng uốn lượn, đội miện quan đính mười hai chuỗi ngọc lưu ly, uy nghi bước lên từng bậc thềm rải thảm đỏ. Từng bước đi vững chãi như núi non.

Theo sát phía sau y là Hoàng Quý phi Lâm Chiêu Nguyệt. Nàng khoác trên mình bộ lễ phục Cửu Phượng tuyệt mỹ, những đường chỉ tơ vàng lấp lánh phản chiếu ánh lửa nghi ngút của trăm đỉnh hương trầm. Khí chất cao ngạo, trong trẻo như đóa tuyết liên nở trên ngọn núi tuyết cô độc, nàng khiến bá quan bên dưới dù chỉ dám liếc lén cũng phải thầm kinh sợ.

Không một ai nhận ra, chiếc áo rực rỡ ấy được dệt hoàn toàn bằng chỉ tơ an toàn nhất, khác xa vọng tưởng của Phương ma ma đem về tấu trình cho Cảnh Nhân Cung.

Chiêu Nguyệt lướt gót, đôi mắt vẫn cẩn trọng đảo qua từng vị trí trên khán đài. Thái hậu ngồi uy nghi ở lầu Bắc, bên dưới là dãy cung nữ bưng lọng vàng. Ở phía dưới đàn, đúng ngay hàng quan văn cao nhất, Trần Bách Xuyên, Lão Thừa tướng già với mái tóc hoa râm, đang chắp tay đứng thẳng chôn chân tại chỗ. Mặt lão lạnh tanh, như một pho tượng đá không biểu cảm, nhưng đôi mắt hẹp dài kia cứ chốc chốc lại phóng linh quang về phía Hoàng Quý phi, tựa như đang đếm ngược từng khắc sinh tử.

*Mười khắc trôi qua rồi, tại sao hơi thuốc Vô Lệnh tẩm trên áo choàng Hoàng Quý phi vẫn chưa phát huy tác dụng?* Lão âm thầm nhíu mày, tay giấu trong tay áo khẽ bấu lấy ngón trỏ đến trắng bệch. Trần Bách Xuyên lén quay đầu chớp mắt ra hiệu với tên Thống lĩnh vòng cấm Vệ quân binh Trại Tây đứng cách đó mười trượng.

"Giờ tốt đã điểm — Dâng hương tế thiên!" Tiếng viên Thái giám ti lễ sắc nhọn xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.

Chiêu Nguyệt quay mặt sang trái, vừa lúc Uyển Nhi, đi lẫn trong hàng bưng khai chậu tước, trao cho nàng một ánh mắt ra hiệu an toàn. Phía Đông không có dấu hiệu củi khô hay dầu hỏa bị tẩm. Ngọn lửa cũ của kiếp trước đã không xuất hiện.

Nàng thở hắt ra một hơi, nhẹ nhàng quỳ xuống bái phụng ngay cạnh ngai Hoàng đế.

Bỗng nhiên, một tiếng vút lạnh lẽo xé ngang màn sương nhạt!

*Vút! Vút!*

Không phải từ phía Đông. Không phải khói lửa.

Mà là hai mũi nỏ tẩm kịch độc bắn ra từ dãy cờ lệnh ở... khán đài hướng Bắc!

Tiếng kim loại rít gió kinh hồn găm phập mọc vào cột đồng mạ vàng ngay sát ngai của vị Hoàng đế, chỉ cách y sống mũi tấc gang. Mũi thứ hai sượt qua vai áo lụa của Chiêu Nguyệt, cắt vút đi một góc viền tay áo.

Cả đàn tế Nam Giao đứng sững lại trong một cái chớp mắt chết chóc, trước khi hỗn loạn vỡ hòa như tổ ong bị chọc thủng!

"Có thích khách!!! Bảo giá!!! Bảo giá!!!" Tiếng gào thét vang lên thất thanh từ hàng lính canh Thượng Lâm Uyển.

Từ sau những tấm rèm nhung khổng lồ che lầu Bắc, hàng chục bóng đen bất thình lình lao thẳng xuống, tay cầm trường đao sáng quắc, đạp lên lưng và vai của đám thái giám thị vệ mà tiến tới.

Bọn chúng không phải người ngoài, mà chính là những kẻ đứng xen ngang hàng ngũ vệ quân bảo an của Trại Tây! Những bộ giáp giáp sắt đỏ chói dưới ánh lửa bị lật tung, để lộ lưỡi đao xanh lè màu hàn băng đằng đằng sát khí. Mục tiêu của chúng không ai khác chính là Tiêu Dạ Trầm và Lâm Chiêu Nguyệt, lúc này đang trơ trọi đứng trên cao tột đỉnh của đàn tế Tôn miếu!

*Trần Bách Xuyên... ngài thực sự điên rồi! Dám cấu kết ám sát ngay giữa đại lễ cúng tế của lịch đại Tiên hoàng!* Chiêu Nguyệt kinh hãi mở trừng mắt. Biến số thời gian đã xảy ra! Kẻ thù không định giết bằng tà thuật hay phóng hỏa, chúng dùng đao kiếm thực sự để tước ngôi đoạt vị!

Hàng thủ vệ bên ngoài vẫn lóng ngóng chưa kịp khép vòng, sát thủ gần nhất đã bổ một nhát đao sấm sét thẳng xuống đầu Hoàng Quý phi!

"Chiêu Nguyệt! Tránh ra!"

Tiếng hét xé họng của Tiêu Dạ Trầm lấn át cả tiếng binh khí. Y tung chân hất văng bệ hương án nặng trăm cân về phía tên sát thủ, đồng thời nắm chặt lấy tay Chiêu Nguyệt kéo giật nàng về phía sau thân lồng ngực mình. Thân hình to lớn của đấng Quân vương che chắn trọn vẹn bóng hình nhỏ bé của người con gái y yêu nhất, đứng thẳng hiên ngang đối mặt với bầy sói đói khát quyền lực.

Máu, bắt đầu nhuộm đỏ nền đá cẩm thạch trắng xóa của Đông Chí. Vở tuồng lớn nhất đã đứt dây, ác quỷ vừa rạch toạc bức màn thời gian để bước ra.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí