Chương 43: Sợi Chỉ Khâu Bẫy

~9 phút đọc 1.699 từ

Mùa đông năm nay khắc nghiệt hơn hẳn thường lệ. Gió bấc thổi tung những mảnh lá khô xơ xác, phả hơi lạnh thấu xương lách qua khe hở của Thượng Phục Cục. Nơi đây quanh năm bận rộn tiếng thoi đưa, nhưng kể từ khi có sắc lệnh may lễ phục Hoàng Quý phi cho lễ tế Đông Chí, đám tú nữ và ma ma càng phải làm việc quần quật suốt ngày đêm.

Uyển Tần – nay là thân tín số một của Chiêu Nguyệt – được giao phó trách nhiệm đích thân giám sát công việc tại đây. Danh nghĩa là để "Bệ hạ yên tâm về độ tinh xảo", nhưng thực chất, đôi mắt to mộc mạc của Uyển Nhi lại đang rà quét từng ngóc ngách, từng khuôn mặt trong phòng may.

"Tần nương nương," Phương ma ma – quản sự Thượng Phục Cục – bước ra nghênh đón với nụ cười nịnh nọt nếp nhăn xếp lớp. Bà ta là một kẻ nổi tiếng bòn rút, trước nịnh Tào Đức Hải, nay lại quay đuôi vẫy bám vào thế cục mới. "Lễ phục đang được tiến hành rất thuận lợi. Từng đường kim mũi chỉ đều do đích thân nô tỳ kiểm duyệt. Nương nương cứ thong thả dùng trà ấm."

"Ma ma khách khí," Uyển Nhi mỉm cười, cởi áo choàng lông cáo đưa cho cung nữ phía sau. Nàng bước từng bước nhẹ nhàng qua các hàng giá đỡ lụa đỏ. "Lần tế Tôn miếu này vô cùng hệ trọng. Chỉ cần một sợi chỉ đỏ sai màu, cái đầu của Thượng Phục Cục sẽ nộp lại cho Tông Nhân Phủ."

Phương ma ma khẽ rùng mình, vội quỳ rạp: "Nô tỳ muôn lần không dám chểnh mảng! Chắc chắn sẽ dùng tơ vàng tốt nhất dâng lên Hoàng Quý phi."

Uyển Nhi nhấp một ngụm trà, không nói thêm, chỉ kín đáo thả tầm nhìn ra ngoài cửa phụ. Nàng biết, theo quy luật của rắn độc, chúng sẽ cắn vào lúc con mồi chủ quan nhất.

***

Đêm khuya canh ba.

Thượng Phục Cục đã tắt gần hết đèn, chỉ còn duy nhất một căn phòng nhỏ phía đông là sáng le lói. Phương ma ma, với dáng vẻ lén lút hệt như một con chuột ăn vụng, cẩn thận cài then cửa phòng từ bên trong.

Bên cạnh bà ta là chiếc rương gỗ dăm khóa vàng, nắp rương hé mở, để lộ ánh kim loại lấp lánh của mười đĩnh vàng y — thứ mà Nhụy Liên từ Cảnh Nhân Cung đã lén lút nhét vào tay bà ta chạng vạng hôm qua. Một cái giá quá đắt, nhưng cũng là một cái bẫy quá hấp dẫn đối với một mụ già đang muốn vơ vét trước khi xuất cung dưỡng lão.

Trần Quý phi tuy thất thế nhưng tiền bạc của Trần gia bơm vào vẫn còn. Yêu cầu của Quý phi cũng rất đơn giản: Không cần trực tiếp bỏ nọc độc vào người Chiêu Nguyệt. Chỉ cần tẩm loại thuốc bột Vô Lệnh này vào dung dịch nhuộm tơ để thêu con mắt của chim phượng hoàng trên vạt áo lễ. Ngực áo là nơi gần nhịp tim nhất, và hơi ấm cơ thể sẽ kích hoạt độc tính phát tác vào không khí ngay khi Chiêu Nguyệt quỳ lạy trước đỉnh hương.

Sẽ không ai nghi ngờ Thượng Phục Cục. Tất cả sẽ tưởng Hoàng Quý phi trúng gió hàn mà đột tử, hoặc bị thần linh quở phạt.

Phương ma ma khẽ nuốt nước bọt, đổ gói bột đen nhánh vào một bát gốm nhỏ, khuấy cùng một ít dung dịch nước tơ màu đỏ sậm. Khói mỏng xông lên một mùi tanh ngai ngái. Bà ta cẩn thận dùng một cuộn chỉ vàng ngâm trọn vẹn vào bát gốm, bàn tay răn reo khẽ run lên vì căng thẳng. Mười đĩnh vàng. Chỉ chừng này thôi là đủ để mua nguyên một trang viên ngoài kinh thành.

"Hoàng Quý phi à, nương nương trách thì trách Trần gia oán hận quá sâu, lão nô cũng chỉ là phận tôi tớ..." Bà ta lầm bầm, gắp cuộn chỉ tẩm độc ra, định đặt lên giá than sấy khô.

*Rầm!*

Cánh cửa gỗ mỏng manh bị đẩy tung phang vào tường gỗ. Gió lạnh xộc vào mang theo cả những bông tuyết đầu mùa.

Phương ma ma giật bắn mình, đánh rơi đôi đũa gắp văng ra sàn, cuộn chỉ tẩm độc lăn lóc. Bà ta tái mét mặt mũi khi nhận ra kẻ vừa đẩy cửa không ai khác chính là Uyển Tần, đi cùng nàng là hai ma ma thân tín hộ pháp do Chiêu Nguyệt cắt cử.

"Uyển... Uyển Tần nương nương... đêm tối canh thâu..." Phương ma ma ngã khuỵu, lắp bắp không thành tiếng. Trái tim bà ta như rớt xuống tận đáy dạ dày.

Uyển Nhi bước vào, sắc mặt lạnh lùng búng tay. Lập tức, hai ma ma hộ pháp xông tới, một người khống chế Phương quản sự đè nghiến xuống sàn, một người soi đèn lồng cẩn trọng cầm đũa gắp lấy khay dung dịch đầy mùi tanh thuốc.

"Trà ngự từ ban ngày đâu không uống, lại phải uống loại canh độc xà Tây Vực này sao, Phương ma ma?" Uyển Nhi gằn giọng, lấy khăn lụa che ngang mũi. "Cái mùi Vô Lệnh tẩm tơ tằm thối khẳm thế này, ngươi tưởng giấu được tai mắt bổn cung?"

"Nương nương minh giám! Nô tỳ oan uổng! Cái này... cái này là canh nhuộm vải!" Phương ma ma cố giãy giụa, nước mắt nước mũi tèm lem.

Uiển Nhi bước đến gần rương gỗ, giơ chân đá văng nắp rương, mười đĩnh vàng y bóng loáng rơi chói lóa trên nền đất. "Tơ nhuộm của Thượng Phục Cục làm bằng vàng y của Trần Thừa tướng từ bao giờ thế?! Ngươi có biết tội mưu sát Hoàng Quý phi đang đương kim quản lý lục cung đáng tru di cửu tộc không?!"

Nghe đến bốn chữ "tru di cửu tộc", cả thân thể Phương ma ma xìu xuống như một vũng bùn dẻo. Nước tiểu rỉ ra cả quần, ướt sũng nền gạch. Bà ta dập đầu bình bịch đến ứa máu.

"Nương nương tha mạng! Nương nương bớt giận! Là... là Trần Quý phi dùng gia nhân đe dọa ép nô tỳ! Lão nô biết sai rồi, xin nương nương mở đường hiếu sinh cho gia quyến!"

Uyển Nhi hít một hơi, lấy lại sự điềm tĩnh chết người giống hệt như Chiêu Nguyệt đã căn dặn. Nàng ta ra hiệu cho ma ma buông mụ già ra.

"Giết ngươi thì quá dễ, nhưng như vậy chẳng khác gì bứt cỏ động rừng," Uyển Nhi ngồi xuống chiếc ghế đôn chầm chậm lên tiếng. "Thái hậu và Hoàng Quý phi vốn trân trọng tài thêu thùa của ma ma, nhưng một kẻ tham lam, hai lòng thì phải chết không toàn thây. Song... nếu ngươi biết lập công chuộc tội, bổn cung có thể giữ lại cái mạng quèn của ngươi, và cả tính mạng của thằng con trai đang học làm thư lại của ngươi ở ngoài kinh."

Ánh mắt Phương ma ma bừng lên tia hy vọng sống sót.

"Nương nương dặn dò gì... Lão nô dẫu lên núi đao xuống biển lửa cũng làm!"

"Tốt." Uyển Nhi cười khẩy. "Bộ lễ phục đó, ngươi vẫn may bằng chỉ vàng thượng hạng, không tẩm bất kỳ loại độc chất nào. Khi giao áo, hãy xé một mẩu chỉ thừa tẩm chút nọc thuốc này gửi về cho Nhụy Liên, báo là việc đã thành công, Trần Quý phi sẽ không nghi ngờ. Ngươi phải diễn kịch để ả đinh ninh rằng áo choàng đó là bản án tử hình của Hoàng Quý phi trong lễ Đông Chí."

Phương ma ma gật đầu như gà mổ thóc, mồ hôi ướt đẫm trán. "Rõ... rõ! Nô tỳ tấu trình với Quý phi y như lời nương nương dặn."

"Nên nhớ," Uyển Nhi cảnh cáo thêm một lần trước khi quay gót. "Đây là cái mạng mượn tạm của Hoàng Quý phi. Chỉ một chút sơ sảy, hoặc một ý niệm phản trắc... thì không đợi Trần gia xử ngươi, đầu con trai ngươi sẽ lập tức được gửi đến Thượng Phục Cục."

***

Sáng hôm sau.

Tại Hiệp Nguyệt Điện, chiếc áo choàng lễ nghi thêu Cửu Phượng lộng lẫy được dâng lên. Những sợi chỉ vàng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai như những ngọn lửa thần thoại nhảy múa.

Chiêu Nguyệt từ tốn vuốt ve lớp lông ấm phía trong cổ áo. Bên cạnh, Uyển Nhi đứng mỉm cười thì thầm lại toàn bộ quá trình tóm gọn Phương ma ma.

"Tốt lắm, muội muội. Con thỏ đó giờ đã cắm đầu vào lưới, nó sẽ là tay mắt đưa tin hoàn hảo cho Trần Quý phi." Chiêu Nguyệt cài chiếc cúc áo cuối cùng, mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo kiên định.

Màn kịch lặn im của Cảnh Nhân Cung để nhắm thẳng thù hận vào ngày Đông Chí. Bọn chúng đã nghĩ rằng sẽ không ai nắm được mưu kế Vô Lệnh độc hại đó. Nhưng bọn chúng không biết rằng, Chiêu Nguyệt không chỉ phòng thủ, mà nàng đang lót đường cho kẻ thù tự nhảy vào biển lửa.

"Chỉ còn ba ngày nữa là tới Đông Chí." Chiêu Nguyệt xoay tà áo choàng, nhìn ra phía chân trời đang nặng trĩu sương mù mùa đông. "Ta sẽ thiết đài, tế thiên lập tự... Và ta sẽ không để giọt máu nào của người vô tội đổ xuống thiên đài một lần nữa. Máu đổ, nếu có cất lên, thì chỉ là máu của kẻ thủ ác tự gieo tự gặt mà thôi."

Bầu trời xám xịt báo hiệu một cơn bão tuyết sắp tràn tới, nhưng trong đáy mắt của Hoàng Quý Phi, mặt trời của nàng vẫn đang thiêu đốt dữ dội. Lễ Đông Chí, ngày tàn của Trần Ngọc Dao đã đếm ngược.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí