Chương 2: Gặp Lại Cố Nhân
Đêm đầu tiên trong cung, Chiêu Nguyệt không ngủ.
Nàng nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà. Ánh trăng lọt qua khe cửa, vẽ một vệt sáng mảnh trên sàn gỗ. Bên cạnh, Tiểu Hà cuộn tròn trên tấm đệm nhỏ, ngủ say — hơi thở đều đặn, nhẹ nhàng.
Nàng lặng lẽ quay đầu nhìn con bé. Gương mặt ngủ say trông trẻ hơn cả tuổi mười lăm — đôi má bầu bĩnh, lông mi hơi cong, miệng hé mở như đang mơ thấy gì ngọt ngào.
Kiếp trước, Chiêu Nguyệt đã không bảo vệ được con bé.
Nàng nhớ rõ cái đêm ấy — tiếng kêu thất thanh của Tiểu Hà vang lên trong hành lang, rồi tắt ngấm. Sáng hôm sau, khi nàng hỏi, mọi người đều lắc đầu: "Nô tỳ Tiểu Hà tối qua đi lấy nước, trượt chân rơi xuống giếng." Không ai điều tra. Không ai quan tâm. Một cung nữ nhỏ chết — trong cung, chuyện này xảy ra như cơm bữa.
Nhưng Chiêu Nguyệt biết. Tiểu Hà không trượt chân. Tiểu Hà vô tình nghe thấy Tào Đức Hải và người của Trần gia bàn mưu — và bị bịt miệng vĩnh viễn.
Nàng hít thở sâu, ép nỗi đau xuống đáy lòng.
Kiếp này. Kiếp này sẽ khác.
---
Sáng sớm hôm sau, Chiêu Nguyệt dậy trước cả tiếng chuông giờ Mão.
Nàng ngồi trước gương đồng, tự tay chải tóc. Kiếp trước, nàng để Tiểu Hà làm mọi thứ — như một tiểu thư đích thực. Kiếp này, nàng tự chải, tự trang điểm. Phấn mỏng, môi chỉ thoa một lớp son nhạt. Không quá nổi bật, không quá nhạt nhòa.
Trong cung, nổi bật là cái tội. Nhưng nhạt nhòa quá cũng là cái họa — vì sẽ không ai bảo vệ ngươi khi ngươi gặp nạn.
"Tiểu thư, sáng nay Lục Thượng cung bảo tất cả tân phi tần tập trung ở Phụng Nghi Điện." Tiểu Hà vừa nói vừa gấp chăn. "Nghe nói... sẽ bái kiến Quý phi nương nương."
Chiêu Nguyệt gật đầu, tay vẫn cài trâm.
Trần Ngọc Dao. Sớm thế sao.
Kiếp trước, buổi bái kiến này là lần đầu tiên Chiêu Nguyệt gặp Quý phi. Nàng nhớ rõ — một phụ nữ hai mươi tám tuổi, xinh đẹp kiêu sa, mặc phượng bào đỏ thẫm, ngồi trên ghế cao uy nghiêm mà miệng cười hiền từ. Mỗi lời nói đều nhẹ nhàng, ấm áp, khiến tất cả tân phi tần đều cảm thấy được chào đón.
Chiêu Nguyệt lúc đó — mười sáu tuổi, ngây thơ — đã nghĩ: "Quý phi thật tốt bụng."
Mười hai năm sau, nàng mới hiểu: mỗi nụ cười của Trần Ngọc Dao đều là một sợi tơ nhện. Khi ngươi phát hiện — đã quá muộn.
---
Phụng Nghi Điện nằm ở trung tâm hậu cung, là nơi Hoàng hậu tiếp phi tần. Nhưng vì chưa lập Hoàng hậu, Quý phi Trần thị tạm thời quản lý hậu cung, nên điện này do nàng ta sử dụng.
Chiêu Nguyệt bước vào, nhanh chóng quét mắt quan sát.
Sáu tân Tài nhân đã có mặt, xếp hàng hai bên. Ai nấy đều hồi hộp, mắt lấp lánh tò mò lẫn sợ hãi. Chiêu Nguyệt đứng vào hàng — vị trí áp cuối, không quá trước, không quá sau.
Phụng Nghi Điện rộng và trang nghiêm. Mười hai cột gỗ sơn đỏ chạm rồng phượng, chống đỡ mái ngói lưu ly xanh biếc. Sàn lát đá hoa, bóng loáng đến mức soi rõ bóng người. Hai hàng đèn lồng bằng lụa trắng treo dọc hành lang, tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Phía trên, chiếc ghế phượng dát vàng vẫn còn trống.
"Quý phi nương nương giá lâm—"
Tiếng thái giám cất lên, vang vọng khắp điện. Sáu tân Tài nhân đồng loạt quỳ xuống.
Chiêu Nguyệt quỳ — nhưng mắt không cúi.
Nàng ngẩng lên.
Và nhìn thấy nàng ta.
Trần Ngọc Dao bước vào Phụng Nghi Điện, phượng bào đỏ thẫm thêu kim tuyến, mỗi bước chân đều toát lên uy quyền. Tóc vấn cao, cài mười hai chiếc trâm bạch ngọc — đặc quyền của Quý phi. Gương mặt thanh tú, mắt phượng dài, môi đỏ tựa son.
Đẹp. Đẹp đến mức nguy hiểm.
Quý phi ngồi xuống ghế phượng, nở nụ cười. "Bình thân."
"Tạ ơn nương nương."
Sáu tân Tài nhân đứng dậy. Trần Ngọc Dao đưa mắt lướt qua từng người — ánh mắt chậm rãi, như người mua ngựa đang đánh giá hàng. Khi nhìn đến Chiêu Nguyệt, đôi mắt phượng dừng lại nửa giây.
Chỉ nửa giây, rồi lướt đi.
Nhưng Chiêu Nguyệt bắt được. Ánh mắt ấy — đánh giá, cân nhắc, phân loại. Nàng ta đang xếp hạng: ai là mối đe dọa, ai là quân cờ, ai có thể bỏ qua.
Kiếp trước, Chiêu Nguyệt bị xếp vào loại "có thể lợi dụng".
Kiếp này — nàng cần được xếp vào loại "vô hại".
"Các nàng mới nhập cung, chưa quen quy cách, ắt có nhiều bỡ ngỡ." Giọng Trần Ngọc Dao nhẹ nhàng, ấm áp, như một người chị cả nhân hậu. "Bản cung sẽ sai người hướng dẫn. Nếu có gì khó khăn, cứ nói — hậu cung là nhà, không cần e ngại."
Mấy Tài nhân khác mắt sáng rỡ, cảm kích gật đầu.
Chiêu Nguyệt cúi đầu, môi mỉm cười hiền lành.
Nhà ư? Nàng nhớ — "nhà" này đã giết bao nhiêu người. Và người nói câu ấy, chính là kẻ cầm dao.
---
Buổi bái kiến kết thúc, Chiêu Nguyệt về lại Trường Xuân Các. Trên đường đi, nàng đi chậm hơn bình thường, cố ý quan sát xung quanh.
Hành lang phía tây — dẫn đến Hàm Nguyệt Điện, nơi ở của Quý phi. Hai thái giám canh gác, khuôn mặt lạnh như đá.
Hành lang phía đông — dẫn đến Ngự thư phòng. Hoàng đế thường xử lý chính sự ở đó. Kiếp trước, Chiêu Nguyệt hiếm khi đi qua con đường này.
"Tiểu thư, đi lối này nhanh hơn—"
"Không." Chiêu Nguyệt kéo Tiểu Hà rẽ vào con đường nhỏ hơn, uốn quanh qua vườn ngự uyển. "Đi đường này."
"Nhưng đường này xa hơn..."
"Xa hơn, nhưng an toàn hơn."
Tiểu Hà ngơ ngác, nhưng ngoan ngoãn đi theo.
Chiêu Nguyệt bước qua vườn ngự uyển. Tháng Hai, hoa mai cuối mùa vẫn còn sót lại vài nhánh — cánh hoa trắng rụng trên mặt hồ nhỏ, trôi dập dềnh. Cây liễu bên bờ vừa nảy chồi xanh non, lay nhẹ trong gió xuân.
Kiếp trước, nàng từng bước qua con đường này đúng một lần — ngày hôm nay, ngày đầu tiên nhập cung. Sau đó, nàng bị Trần Quý phi "sắp xếp" sang ở gần Hàm Nguyệt Điện, và không bao giờ quay lại nơi này.
"Đứng lại."
Chiêu Nguyệt kéo Tiểu Hà dừng chân. Phía trước, dưới gốc mai già, một người đàn ông đang đứng.
Long bào đen viền vàng, thân hình cao, vai rộng. Tóc búi gọn gàng dưới mũ ngọc, vài sợi bạc sớm lẫn trong mái tóc đen. Lưng thẳng tắp, hai tay khoanh sau lưng, đang nhìn cánh hoa mai cuối cùng trên cành.
Hoàng đế.
Tiêu Dạ Trầm.
Tim Chiêu Nguyệt đập một nhịp mạnh.
Kiếp trước, nàng yêu người này — yêu đến mức sẵn sàng chết thay. Và y — đa nghi, lạnh lùng — chưa bao giờ nói một câu "ta tin nàng". Kể cả khi nàng bị vu oan, kể cả khi nàng tuyệt vọng cầu xin, đôi mắt Tiêu Dạ Trầm chỉ có... im lặng.
Nhưng. Trong giây phút cuối cùng, khi thuốc độc đã ngấm, khi Chiêu Nguyệt nằm hấp hối trong lãnh cung — nàng nghe nói Hoàng đế đã đến.
Quá muộn. Y đến khi nàng đã không còn.
Kiếp này —
"Tài nhân, không được đi qua đây!" Một thái giám nhỏ chạy tới, khua tay loạn xạ. "Bệ hạ đang—"
"Ai ở đó?"
Giọng trầm, lạnh, vang qua vườn ngự uyển như tiếng chuông đồng.
Chiêu Nguyệt nuốt nước bọt. Kế hoạch tránh gặp Hoàng đế trong ngày đầu tiên — thất bại.
Nàng quỳ xuống, cúi đầu. Tiểu Hà vội vàng bắt chước.
"Thiếp — Tài nhân Lâm Chiêu Nguyệt — bái kiến bệ hạ. Thiếp nhập cung hôm nay, không rõ đường đi, vô tình mạo phạm. Xin bệ hạ thứ tội."
Im lặng.
Gió thổi, cánh hoa mai rơi xuống vai nàng. Chiêu Nguyệt không dám ngẩng đầu, nhưng cảm nhận được ánh mắt y đang nhìn xuống — nặng, sắc, như dao cắt.
Bước chân vang lên. Một bước. Hai bước. Ba bước. Dừng lại — ngay trước mặt nàng.
"Ngẩng đầu lên."
Chiêu Nguyệt ngẩng đầu.
Và nhìn thẳng vào đôi mắt Tiêu Dạ Trầm.
Đen. Sâu. Lạnh như đáy giếng mùa đông. Nhưng trong góc sâu nhất — nàng nhìn thấy thứ mà kiếp trước nàng chưa bao giờ nhận ra: cô đơn.
Y hai mươi hai tuổi, là Thiên tử, cai quản thiên hạ. Nhưng mẹ ruột bị hại chết, người nuôi nấng y là Thái hậu — cũng là kẻ giết mẹ y. Y ngồi trên ngai vàng, bên dưới toàn kẻ hai lòng.
"Lâm Chiêu Nguyệt." Y đọc tên nàng, giọng bình thản. "Con gái Lâm Trọng Nghĩa, Hàn Lâm viện Thị giảng?"
"Dạ."
Y nhìn nàng thêm vài giây. Rồi quay đầu, bước đi.
"Đừng đi qua ngự uyển khi chưa được phép."
Chỉ vậy.
Chiêu Nguyệt thở ra — hóa ra mình đã nín thở từ lúc nào.
Tiểu Hà vỗ ngực, mặt tái xanh. "Tiểu thư ơi, thiếp tưởng tiểu thư bị phạt rồi..."
Chiêu Nguyệt đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối. Ánh mắt ấy — Tiêu Dạ Trầm đã nhìn nàng. Chỉ vài giây, nhưng nàng biết: y đã ghi nhớ.
Kiếp trước, lần đầu tiên gặp Hoàng đế là ở buổi yến tiệc tháng Ba — giữa đám đông, y không hề chú ý đến Tài nhân tầm thường như nàng.
Kiếp này, gặp riêng trong vườn mai, mặt đối mặt.
Timeline đã bắt đầu thay đổi.
Chiêu Nguyệt nhìn theo bóng lưng Hoàng đế xa dần, lòng vừa vui vừa lo.
Vui — vì cơ hội mới.
Lo — vì khi timeline thay đổi, kiến thức kiếp trước sẽ dần trở nên vô dụng.
Nàng phải nhanh hơn. Phải chủ động hơn. Trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.