Chương 1: Tro Tàn Sống Lại

~8 phút đọc 1.574 từ

Thuốc độc ngấm vào cổ họng, đắng chát đến mức Lâm Chiêu Nguyệt không còn cảm nhận được vị gì khác.

Nàng nằm trên chiếc giường gỗ mục trong lãnh cung, ánh trăng xuyên qua song cửa rách chiếu lên gương mặt gầy guộc. Mười hai năm trước, khi mới bước chân vào Tử Cấm Thành, nàng mang theo cả một trái tim ngây thơ và đôi mắt sáng rỡ. Mười hai năm sau — trái tim đã bị nghiền nát, đôi mắt chỉ còn lại bóng tối.

"Hoàng... hậu..."

Tiểu Hà không gọi được trọn vẹn. Giọng con bé nghẹn lại, nước mắt rơi xuống tay Chiêu Nguyệt — ấm, ấm hơn cả cái chăn mỏng duy nhất trong lãnh cung này.

Nhưng Tiểu Hà đã chết rồi mà.

Chiêu Nguyệt nhớ rõ — ba năm trước, khi Trần Quý phi ra tay bịt miệng, Tiểu Hà bị kéo đi giữa đêm. Sáng hôm sau, người ta nói con bé "trượt chân rơi xuống giếng". Cái giếng khô, sâu chưa đầy hai thước.

Vậy thì ai đang khóc bên cạnh nàng?

Ý thức mờ dần. Thuốc độc lan khắp ngũ tạng, đau như có ngàn con kiến đang gặm nhấm từ bên trong. Chiêu Nguyệt muốn cười — mười hai năm hiền lương, mười hai năm nhẫn nhịn, mười hai năm tin rằng lòng tốt sẽ được đền đáp. Đổi lại là gì? Bị phế hoàng hậu, bị giam lãnh cung, và bây giờ — chết bằng chính chén thuốc mà Tào Đức Hải đưa tận tay.

"Trần Ngọc Dao..." Nàng thì thào, máu rỉ ra khóe miệng. "Kiếp sau... ta nhất định..."

Câu nói chưa dứt, thế giới chìm vào bóng tối.

---

Đau.

Toàn thân đau như bị xé nát rồi ghép lại.

Chiêu Nguyệt hít vào một hơi sắc lạnh — không phải mùi ẩm mốc của lãnh cung, mà là mùi trầm hương. Trầm hương thượng hạng, loại chỉ dùng trong xe loan của phi tần nhập cung.

Nàng mở mắt.

Trước mặt là tấm rèm lụa đỏ thêu phượng hoàng vàng, lay nhẹ theo nhịp xe lắc lư. Ánh nắng xuyên qua khe rèm, rọi lên đôi tay nàng — tay trắng, mịn, không một vết sẹo. Không phải đôi tay gầy guộc xanh xao trong lãnh cung.

"Tiểu thư, sắp đến cửa Đông Hoa rồi ạ."

Giọng nói quen thuộc đến mức tim Chiêu Nguyệt đứng hình.

Nàng quay đầu. Một cô gái mười lăm tuổi ngồi đối diện — khuôn mặt tròn bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lo lắng nhìn nàng. Tóc búi hai bên, cài trâm gỗ đơn giản.

Tiểu Hà.

Tiểu Hà còn sống.

Tiểu Hà đang ngồi trước mặt nàng, nguyên vẹn, không một vết thương.

Nước mắt ứa ra trước cả khi Chiêu Nguyệt kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng giơ tay, nắm lấy cổ tay Tiểu Hà — ấm. Mạch đập rõ ràng dưới làn da mềm mại.

"Tiểu thư? Tiểu thư sao thế?" Tiểu Hà hoảng hốt, vội rút khăn lụa lau nước mắt cho nàng. "Có phải xe xóc quá không? Hay tiểu thư sợ?"

Sợ? Chiêu Nguyệt suýt bật cười.

Nàng sợ. Sợ đây chỉ là giấc mơ. Sợ mở mắt ra lại thấy mình nằm trong lãnh cung, máu trào khóe miệng.

"Ta không sao." Chiêu Nguyệt hít thở sâu, cố trấn tĩnh. Giọng nàng hơi run, nhưng nàng ép nó vững lại. "Tiểu Hà, hôm nay là ngày mấy?"

"Dạ, mùng ba tháng Hai, năm Vĩnh An thứ nhất." Tiểu Hà nghiêng đầu, tròn mắt. "Tiểu thư quên rồi ạ? Hôm nay là ngày tiểu thư nhập cung mà."

Năm Vĩnh An thứ nhất.

Mùng ba tháng Hai.

Ngày nàng lần đầu bước chân vào Tử Cấm Thành, mười sáu tuổi, mang theo kỳ vọng của cả Lâm gia.

Chiêu Nguyệt đưa tay lên ngực. Tim đập dữ dội — không phải nhịp đập yếu ớt sắp tắt của người hấp hối, mà là nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mười sáu tuổi.

Nàng đã trọng sinh.

Trời cho nàng sống lại một lần.

---

Xe loan dừng trước cửa Đông Hoa. Hai hàng cung nữ đứng chỉnh tề, áo xanh viền vàng, đầu cúi thấp chào đón tân phi tần.

Chiêu Nguyệt bước xuống xe, chân hơi chông chênh — cơ thể mười sáu tuổi nhẹ hơn nàng nhớ. Gió tháng Hai lạnh buốt, thổi bay vạt áo lụa hồng nhạt. Nàng siết chặt tay áo, ngẩng đầu nhìn tấm biển "Đông Hoa Môn" sơn son thếp vàng.

Kiếp trước, nàng bước qua cánh cửa này với đôi mắt háo hức.

Kiếp này — đôi mắt ấy lạnh như băng.

"Tân Tài nhân Lâm thị?"

Một nữ quan bước tới, tay cầm sổ sách, khuôn mặt nghiêm nghị. Chiêu Nguyệt nhận ra — Lục Thượng cung, người phụ trách sắp xếp phi tần mới. Kiếp trước, Lục Thượng cung đứng trung lập, không theo phe nào. Nhưng về sau bị Trần Quý phi mua chuộc.

"Dạ, thiếp là Lâm Chiêu Nguyệt." Nàng khẽ cúi đầu, nụ cười nhẹ nhàng vừa đủ lễ phép. Không quá khúm núm, không quá kiêu ngạo.

Lục Thượng cung liếc nàng một cái, gật đầu. "Đi theo ta."

Hành lang dài hun hút, hai bên là tường đỏ mái ngói xanh. Kiếp trước nàng còn ngẩn ngơ ngắm cảnh, kiếp này nàng đếm từng bước — từ Đông Hoa Môn đến Trường Xuân các, nơi ở của Tài nhân, chính xác 437 bước.

Tiểu Hà đi sau, ôm khư khư chiếc hòm gỗ nhỏ đựng đồ dùng cá nhân. Con bé liên tục quay đầu ngó nghiêng, mắt tròn xoe ngạc nhiên trước vẻ nguy nga của hoàng cung.

"Tiểu Hà." Chiêu Nguyệt gọi nhỏ, không quay đầu lại.

"Dạ?"

"Từ nay, không được nhận đồ ăn từ bất kỳ ai. Dù là ai. Nghe chưa?"

Tiểu Hà ngơ ngác. "Dạ... vâng ạ. Nhưng sao thế ạ?"

Chiêu Nguyệt không trả lời. Nàng chỉ nhớ — kiếp trước, Tiểu Hà ngây thơ nhận bánh từ cung nữ của Trần Quý phi. Một miếng bánh, đổi bằng một mạng người.

Kiếp này, không ai được chạm vào con bé.

---

Trường Xuân Các nằm ở phía đông bắc hậu cung — vị trí hẻo lánh nhất, xa cả Ngự thư phòng lẫn điện chính. Tài nhân là bậc thấp nhất trong hàng phi tần, ở đây là hợp lý.

Căn phòng nhỏ, chỉ vỏn vẹn một chiếc giường, một bàn trà, một tủ gỗ. Rèm cửa bạc màu, sàn gỗ hơi ẩm. So với khuê phòng ở Lâm gia, nơi này chẳng khác gì phòng của hạ nhân.

Nhưng Chiêu Nguyệt không phàn nàn.

Kiếp trước, nàng phàn nàn — rồi được Trần Quý phi "tốt bụng" sắp xếp cho phòng đẹp hơn ở gần Hàm Nguyệt Điện. Nàng cảm kích, dốc lòng tin tưởng. Không biết rằng đó là bước đầu tiên của cái bẫy.

"Tiểu Hà, sắp xếp đồ đi. Ta muốn nghỉ ngơi."

"Dạ!"

Tiểu Hà nhanh nhẹn mở hòm, lấy ra chăn, gối, vài bộ thường phục. Chiêu Nguyệt ngồi xuống bàn trà, rót nước — tay hơi run.

Không phải vì sợ.

Mà vì quá nhiều thứ cần làm.

Nàng nhắm mắt, trong đầu liệt kê lại timeline kiếp trước:

Tháng Ba — Quý phi Trần thị tổ chức yến tiệc, lần đầu thăm dò phi tần mới. Nàng phải giả ngốc, che giấu bản thân.

Tháng Năm — Lý Uyển Nhi được phong Thuận phi, bắt đầu gây sự với mọi người. Cần xử lý khéo léo, biến thù thành bạn.

Tháng Tám — Hoàng đế tuyển tú lần hai, thêm phi tần mới. Trần gia sẽ cài thêm người vào.

Tháng Mười Hai — sự kiện quan trọng nhất —

"Tiểu thư?"

Tiểu Hà gọi nhẹ, cắt ngang dòng suy nghĩ. Chiêu Nguyệt mở mắt.

"Có người đến ạ."

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Chiêu Nguyệt đứng dậy, vuốt phẳng áo. Cánh cửa mở ra — một cung nữ áo tím đứng ngoài, tay bưng khay trà bạc.

"Tài nhân Lâm thị?" Cung nữ mỉm cười — nụ cười đẹp, nhưng đôi mắt lạnh hơn nước giếng. "Quý phi nương nương nghe tin có tân phi tần nhập cung, đặc biệt sai nô tỳ mang trà thượng hạng đến chào mừng."

Chiêu Nguyệt nhìn khay trà. Bạch Hào Ngân Châm — loại trà chỉ Quý phi mới có quyền dùng. Kiếp trước, nàng uống chén trà này, cảm kích đến rơi nước mắt vì nghĩ Quý phi thật hiền từ.

Kiếp này —

"Lao phiền tỷ tỷ chuyển lời cảm ơn tới Quý phi nương nương." Chiêu Nguyệt mỉm cười, dịu dàng đến hoàn hảo. "Thiếp vừa nhập cung, sức khỏe chưa ổn, e rằng uống trà đậm sẽ không ngủ được. Xin gửi lại, không dám phụ lòng nương nương."

Cung nữ áo tím thoáng ngạc nhiên. Rõ ràng không ai từng từ chối trà của Quý phi.

"Tài nhân... chắc chắn chứ ạ?"

"Chắc chắn." Chiêu Nguyệt vẫn cười. "Khi nào thiếp khỏe hơn, sẽ đích thân đến Hàm Nguyệt Điện bái kiến nương nương."

Cung nữ cúi đầu, mang khay trà đi. Bước chân xa dần trong hành lang.

Chiêu Nguyệt đóng cửa, tựa lưng vào vách gỗ, nụ cười tắt ngấm.

Bắt đầu rồi.

Kiếp này, Trần Ngọc Dao — ta sẽ không để ngươi thắng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí