Chương 15: Chiêu Nghi Mở Mắt

~5 phút đọc 934 từ

Mùng Mười tháng Sáu. Trần Quý phi phản công.

Không phải bùa chú, không phải thuốc xổ. Lần này — tinh vi hơn nhiều.

Tin đồn.

Hậu cung bắt đầu xì xào: "Lâm Chiêu Nghi được Hoàng thượng sủng ái vì dùng thuật khuyến dụ. Nàng ta học phù thủy từ quê nhà Giang Nam." Tin đồn lan từ nhà bếp — nơi cung nữ thấp nhất tụ tập — rồi leo lên lầu trên, vào tai phi tần, cuối cùng đến Nghi Phụng Điện.

Chiêu Nguyệt nghe tin từ Hứa Minh Châu — con bé chạy đến khóc lóc: "Tỷ tỷ! Họ nói tỷ dùng bùa mê! Không phải đâu mà!"

"Ta biết." Chiêu Nguyệt vỗ nhẹ tay cô bé. "Đừng lo."

Tin đồn — vũ khí lợi hại nhất trong hậu cung. Không cần bằng chứng. Không cần người chứng. Chỉ cần nhiều người nói — thì thành "thật".

Kiếp trước, kiểu tấn công này nghiền nát nàng. Nàng không biết đối phó — chỉ biết phủ nhận, phủ nhận, lại phủ nhận. Càng phủ nhận, người ta càng tin.

*Kiếp này, ta sẽ không phủ nhận. Ta sẽ đánh ngược.*

---

Sáng. Nghi Phụng Điện.

Chiêu Nguyệt đến buổi chào sáng — bình thường, lễ phép. Không tỏ vẻ lo lắng, không nhắc đến tin đồn. Nàng cười, chào, uống trà — như không biết gì.

Trần Quý phi quan sát — mắt hẹp, miệng cười. *Đợi xem ngươi chịu đến bao giờ.*

Nhưng Chiêu Nguyệt không đối phó tin đồn. Nàng đối phó *nguồn*.

Chiều hôm đó, nàng gặp Lý Uyển Nhi tại Tĩnh Lan Các.

"Nương nương, thiếp cần nương nương giúp một việc. Nhỏ thôi."

"Nói."

"Thiếp biết tin đồn xuất phát từ nhà bếp. Cung nữ Thu Hương — người phát tán — là người cũ của Phương Hoa Cung, nay chuyển về nhà bếp sau vụ bùa chú." Chiêu Nguyệt nói chậm, rõ. "Nàng ta vẫn nhận lệnh từ Vương Mỹ nhân. Thiếp không thể chạm vào nàng ta — không đủ quyền. Nhưng nương nương có thể."

"Làm gì?"

"Không cần làm gì to. Chỉ cần nương nương gọi Thu Hương đến, hỏi thăm sức khỏe — 'nghe nói muội mệt, ta lo lắm' — rồi tình cờ nhắc: 'À, ta nghe Hoàng thượng sai người điều tra vụ tin đồn bùa mê. Ai phát tán tin giả, phạt 50 roi. Muội cẩn thận nhé.'"

Im lặng.

Rồi Lý Uyển Nhi — lần đầu tiên — bật cười.

Không phải cười nhạt, cười lạnh, cười khinh. Mà cười *thật* — tiếng cười ngắn, bất ngờ, rồi nhanh chóng bị nén lại.

"Muội đúng là..." Nàng ta lắc đầu. "Yên tâm. Ta sẽ làm."

---

Ba ngày sau. Tin đồn tắt.

Thu Hương — cung nữ phát tán — nghe Lý Uyển Nhi hỏi thăm, sợ xanh mắt, lập tức đi nói ngược: "Không phải bùa đâu, tôi nói nhầm, Lâm Chiêu Nghi là người tốt lắm." Nhanh hơn cả tốc độ phát tán tin đồn.

*Đánh vào sợ hãi — luôn hiệu quả hơn đánh vào logic.*

Trần Quý phi nghe tin, mặt tối sầm. Hai đòn liên tiếp — bùa chú, tin đồn — đều thất bại. Con bé Tài nhân quê Giang Nam không chỉ biết đỡ mà còn biết *đấm ngược*.

"Nương nương." Vương Mỹ nhân rụt rè. "Hay ta—"

"Không." Trần Quý phi cắt lời. "Đừng động vào nó nữa. Càng đánh càng lộ."

*Lùi.* Nàng ta quyết định lùi.

Nhưng khi lui — nàng ta bắt đầu tính bàn cờ lớn hơn. Không phải nhắm vào Chiêu Nguyệt nữa. Nhắm vào *Hoàng đế*.

---

Tối. Ngọc Lan Các.

Chiêu Nguyệt đang viết thư cho mẹ khi có tiếng gõ cửa. Tiểu Hà mở — và ngạc nhiên:

"Thái... giám Tào công công?"

Tào Đức Hải đứng ngoài cửa, phất trần trắng giữ trước ngực, nụ cười quen thuộc.

"Chiêu Nghi, Hoàng thượng sai lão nô mang quà cho nương nương." Lão ta bưng một hộp gỗ đen. "Hoàng thượng khen nương nương xử lý tin đồn đẹp — không ồn ào, không gây rối."

Chiêu Nguyệt nhận hộp, mở ra — một bộ bút lông thượng hạng, lông chồn bạc, cán gỗ trầm. Đồ dùng của học giả, không phải trang sức — *y hiểu ta*.

"Đa tạ công công." Nàng cúi đầu.

Tào Đức Hải cười, nhưng mắt lão ta — sắc, lạnh — quét qua phòng nàng. Ghi nhận. Đánh giá.

"Chiêu Nghi nương nương," lão ta nói, giọng nhẹ, "lão nô ở hậu cung lâu rồi. Thấy nhiều người lên cao — rồi rơi xuống."

*Cảnh cáo? Hay thăm dò?*

"Đa tạ công công chỉ dạy." Chiêu Nguyệt đáp, mặt không biến sắc. "Thiếp sẽ cẩn thận."

Lão ta gật đầu, quay đi. Bóng lưng nhỏ bé nhưng uy quyền — giống một con chuột già biết mọi đường hầm trong cung.

Chiêu Nguyệt đóng cửa. Nhìn bộ bút lông.

*Tào Đức Hải — ngươi đến để tặng quà. Nhưng cũng đến để nhắc ta: lão ta đang xem. Lão ta luôn xem.*

*Và nếu lão ta báo cho Trần gia rằng Hoàng đế khen ta — nàng ta sẽ tức thêm.*

*Tốt.* Nàng nghĩ. *Kẻ tức giận hay mắc sai lầm. Và sai lầm — là thứ ta đang chờ.*

Nàng cất bút lông, ngồi xuống bàn, tiếp tục viết thư.

Bên ngoài, trăng tròn sáng vằng vặc. Hậu cung yên tĩnh — nhưng trong yên tĩnh ấy, mọi người đều đang nghĩ, đang tính, đang chuẩn bị.

Bão chưa đến — nhưng gió đã thổi.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí