Chương 14: Mắt Trong Bóng Tối
Sau vụ bùa chú, hậu cung chìm vào yên lặng.
Trần Quý phi rút về Nguyệt Hoa Cung, không xuất hiện ba ngày. Vương Mỹ nhân — người liên quan trực tiếp — bị gọi lên Dưỡng Tâm Điện thẩm vấn. Không ai biết kết quả, nhưng khi nàng ta trở về, mặt trắng nhợt và không nói một lời suốt một tuần.
Chiêu Nguyệt biết — Hoàng đế không phạt nặng. Y chỉ... cảnh cáo. Vì y cũng biết: đánh mạnh Trần gia lúc này sẽ gây bất ổn triều đình. Trần gia nắm bộ Lại — bổ nhiệm quan chức. Động vào họ là động vào cả hệ thống.
*Y thông minh.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Y biết ai đứng sau — nhưng chọn không đánh. Chưa phải lúc.*
*Giống ta.*
---
Nhưng Lý Uyển Nhi không kiên nhẫn.
"Tại sao Hoàng thượng không phạt?" Nàng ta hầm hầm, đi qua đi lại trong Tĩnh Lan Các. "Bằng chứng rõ ràng — cung nữ Phương Hoa Cung, khóa bị phá, bùa đặt trong gối muội. Còn cần gì nữa?"
"Nương nương." Chiêu Nguyệt rót trà, giọng nhẹ. "Hoàng thượng không phạt vì y biết — phạt bây giờ là đánh chuột vỡ bình. Trần gia quá mạnh. Phải đợi."
"Đợi đến bao giờ? Đến khi nàng ta giết ai đó thật?"
"Đợi đến khi..." Chiêu Nguyệt nhấp trà. "...nàng ta tự mắc sai lầm lớn hơn. Sai lầm mà Hoàng đế *phải* xử. Không thể làm ngơ."
Lý Uyển Nhi dừng lại, nhìn nàng. "Muội tính xa hơn ta nghĩ."
"Thiếp không tính xa. Thiếp chỉ... nhớ rõ." Nàng mỉm cười — nụ cười buồn mà Lý Uyển Nhi không hiểu.
---
Đêm. Chiêu Nguyệt đi dạo bờ hồ Thái Dịch.
Lung linh ánh đèn lồng phản chiếu trên mặt nước, và tiếng dế buồn bã trong bụi lau. Nàng đi chậm, hít sâu không khí đêm. Kiếp này — hai tháng — nàng đã làm được nhiều hơn mười hai năm kiếp trước. Nhưng càng tiến, cảm giác nguy hiểm càng rõ.
Trần Quý phi chưa thua. Nàng ta chỉ lùi — để tích lũy.
Chiêu Nguyệt dừng bước bên lan can đá. Mặt hồ phẳng lặng như gương — nàng nhìn xuống, thấy khuôn mặt mình phản chiếu. Mười bảy tuổi, trẻ trung, đẹp. Nàng giơ tay — mặt nước lay nhẹ, khuôn mặt méo mó rồi hồi lại.
*Máu của bao nhiêu người đã đổ trên mặt nước này?* Nàng nghĩ. *Kiếp trước — ít nhất ba phi tần chết ở hồ này. "Trượt chân". "Tự vẫn". "Ngã say rượu". Không ai điều tra.*
"Chiêu Nghi."
Nàng quay đầu.
Tiêu Dạ Trầm đứng cách nàng mười bước. Áo thường phục trắng, tóc dài buông, tay không. Không thái giám. Không thị vệ.
"Hoàng thượng." Chiêu Nguyệt định quỳ.
"Đừng." Y giơ tay ngăn. "Trẫm nói rồi — trẫm không thích người quỳ."
Y tiến lại, đứng bên lan can, cách nàng hai bước. Nhìn xuống hồ. Im lặng.
Gió thổi. Mái tóc hai người bay cùng một hướng.
"Ngươi biết vụ bùa chú là do ai." Không phải câu hỏi.
"Dạ." Chiêu Nguyệt không phủ nhận.
"Ngươi cũng biết tại sao trẫm chưa phạt."
"Dạ."
Y quay đầu nhìn nàng. Trong bóng tối, đôi mắt hẹp lấp lánh — không lạnh, không ấm. Chỉ... đáng giá.
"Ngươi khác mọi người trong hậu cung, Chiêu Nguyệt." Lần đầu tiên y gọi tên nàng — không xưng "trẫm", không gọi "ngươi". Chỉ tên. "Họ đến đây vì vinh hoa. Ngươi đến đây... như người đã sống ở đây từ lâu rồi."
Tim nàng đập mạnh. *Y nhận ra. Y chưa hiểu tại sao — nhưng y cảm nhận được: nàng quá am hiểu hậu cung cho một người mới.*
"Thiếp chỉ... quan sát kỹ hơn người khác." Nàng đáp, cẩn trọng từng chữ.
"Hừ." Y quay lại nhìn hồ. "Trẫm cũng quan sát. Và trẫm thấy — ngươi là người duy nhất trong hậu cung nhìn trẫm mà không sợ. Không tham lam. Không ngu ngơ." Ngừng. "Ngươi nhìn trẫm như... nhìn người quen."
*Vì ngươi LÀ người quen.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Ta đã nhìn ngươi mười hai năm. Ta biết ngươi nghiến răng khi tức, biết ngươi mất ngủ khi lo, biết ngươi cắn bút khi suy nghĩ. Ta biết tất cả — nhưng ta không thể nói.*
"Thiếp..." Giọng nàng nhỏ. "Thiếp chỉ nghĩ — Hoàng thượng cũng là người. Ngồi trên ngai, nhưng vẫn là người."
Im lặng. Dài. Nặng.
Rồi Tiêu Dạ Trầm làm một điều chưa bao giờ xảy ra trong bất kỳ kiếp nào — y quay sang, nhìn thẳng vào mắt nàng, và nói:
"Nếu ngươi gặp nguy — nói cho trẫm biết."
Rồi y bước đi. Không ngoái đầu. Bóng áo trắng nhòa trong đêm.
Chiêu Nguyệt đứng yên. Gió lạnh thổi qua, nhưng nàng không run. Mắt nàng ướt — nhưng nàng không khóc.
*Kiếp trước — ngươi không nói câu này.*
*Kiếp này — ngươi nói.*
*Mọi thứ đang khác đi, Tiêu Dạ Trầm. Và ta không biết... đó là tốt hay xấu.*
Nàng quay lưng, bước về Ngọc Lan Các. Tiếng dế vẫn kêu. Mặt hồ vẫn phẳng. Nhưng bên dưới — sóng ngầm cuộn cuộn.