Chương 9: Phi Kiếm Tông – Bài Sàng Lọc

~6 phút đọc 1.181 từ

Rời khỏi Lạc Tinh Trấn ngày hôm sau, Lãnh Vô Trần mang theo Lãnh Băng Nhi và khế ước máu của Lão Cửu, tiến về phía Bắc.

Chặng đường dài mười ngày băng qua Tĩnh Minh Sơn Mạch đầy hung hiểm, nhưng với Huyết Hạch của Huyết Ma Điêu ngàn năm trong cơ thể, quá trình cắn nuốt Lãnh Vô Trần không diễn ra như người phàm. Đau đớn cào xé tâm can, huyết dịch sục sôi như dung nham.

Mỗi đêm, tiếng gầm gừ tà dị phát ra từ hang động nơi hai người nghỉ chân khiến các loài dã thú xung quanh cũng phải cụp đuôi bỏ chạy. Huyết Sát Ma Công đạt tới ngưỡng bạo phát.

Và kết quả...

Luyện Khí Tầng Bốn.

Luyện Khí Tầng Năm.

Luyện Khí Tầng Sáu!

Nhảy vọt ba tầng Luyện Khí trong mười ngày là truyền thuyết mà ngay cả Tông chủ Lục Đại Phái khi còn trẻ cũng không dám nằm mơ. Linh khí hóa dịch, đan điền của Lãnh Vô Trần nay dồi dào sức mạnh huyết bạo, mỗi một kích tung ra đủ để nghiền nát ngọn đồi mười trượng.

"Đến nơi rồi."

Lãnh Vô Trần đứng trên mỏm đá rêu phong, nhìn xuống thung lũng mây mù giăng lối phía trước. Nơi đó, hàng vạn thanh kiếm khổng lồ bằng thạch anh cắm sâu vào lòng đất tạo thành một kết giới tự nhiên, bảo vệ sơn môn lộng lẫy và hùng vĩ nhất phương Bắc.

Phi Kiếm Tông.

Hôm nay là ngày Phi Kiếm Tông mở cửa thu nhận đệ tử mười năm một lần. Hàng vạn kiêu tử từ khắp trăm thành ngàn trấn đổ về, xếp hàng nhung nhúc như kiến dưới chân cổng núi.

Lãnh Băng Nhi che giấu Hàn Băng linh căn bằng một tấm ngọc bội Lãnh Vô Trần khắc trận pháp áp chế. Còn Lãnh Vô Trần, hắn vận dụng Ma Công quy tĩnh, rút lại toàn bộ sát khí ngút trời, ép tu vi hiển thị ra ngoài chỉ ở mức Luyện Thể Tầng Chín.

Một thiếu niên áo vải tồi tàn Luyện Thể Tầng Chín — vừa đủ xuất sắc để vượt qua cửa khảo hạch cơ bản, lại vừa đủ lu mờ để không cản trở những cái tên đại gia tộc kiều ngạo.

"Trần đệ, chúng ta... thực sự muốn gia nhập Tông môn này sao? Đệ nói bọn họ..."

"Chúng ta không phải gia nhập để làm chó săn cho chúng. Chúng ta vào để rút xương chúng từ bên trong." Lãnh Vô Trần lạnh lùng kéo mũ trùm lên.

"Để Lão Cửu hài lòng, và để món nợ kiếp trước được thanh toán sòng phẳng."

Bai Sàng Lọc đầu tiên của Phi Kiếm Tông vô cùng khắt khe: Vượt qua Tam Bách Trọng Cực Thạch Lộ — ba trăm tầng bậc thang đá chịu áp lực trọng trường gấp mười lần bình thường. Kẻ nào bò lên được đỉnh trong một canh giờ, sẽ có tư cách làm Đệ tử Ngoại Môn.

Hàng vạn thiếu niên bắt đầu leo. Những tiếng kêu khóc, ngã lộn nhào, thổ huyết vang lên thảm thiết chỉ sau năm mươi bậc đầu tiên.

Lãnh Vô Trần nắm tay Lãnh Băng Nhi chậm rãi trèo lên. Với Hàn Băng linh căn đã được đả thông chút ít và sự cường hóa của Lãnh Vô Trần tối qua, Lãnh Băng Nhi dù chật vật vẫn có thể chịu đựng được áp lực.

Ngược lại, Lãnh Vô Trần bước hệt như vãn cảnh. Lực hấp dẫn gấp mười lần? So với áp lực Cửu Cửu Trọng Kiếp kiếp trước cắt da róc thịt, thứ này chỉ như gió xuân thổi qua tà áo.

Khi đi được một trăm năm mươi bậc, bóng dáng một đôi nam nữ mặc lụa tơ Vàng bỗng chắn ngang đường.

"Cút ra, đồ nhà quê!" Tên thanh niên kiêu căng đạp mạnh một cước vào lưng của thiếu niên Luyện Thể Tầng Bảy phía trước Lãnh Vô Trần, khiến kẻ kia lăn dài lông lốc xuống cầu thang tàn phế.

Gã thanh niên tên là Cố Tử Long, Đại thiếu gia Cố gia thành Vân Diệp, đã bước vào Luyện Khí Tầng Một. Đi cạnh hắn là biểu muội châm chọc cầm roi mây xua đuổi đám Luyện Thể cảnh chậm chạp phía trên như lùa vịt.

Cố Tử Long liếc thấy Lãnh Vô Trần và Băng Nhi đang đứng chắn đường, nhếch môi khinh rẻ, tung luôn một roi vụt thẳng vào mặt Lãnh Băng Nhi để đòi nhường lối.

Chát!

Roi mây chưa kịp vung tới đích thì đã bị Lãnh Vô Trần dùng hai ngón tay kẹp chặt giữa không trung.

Cố Tử Long trợn tròn mắt, giật mạnh nhưng ngọn roi như bị ghim vào tảng đá tảng ngàn cân, không mảy may xê dịch.

"Mày mỏi tay à? Hay muốn được bay như chim?" Lãnh Vô Trần buông roi, bước lên một bậc, giọng nói thì thầm mà sắc lạnh thấu xương.

"Ranh con Luyện Thể mà dám vô phép! Lăn xuống!"

Cố Tử Long ỷ tu vi Luyện Khí, tập hợp linh khí đấm thẳng vào ngực Lãnh Vô Trần.

Thế nhưng Lãnh Vô Trần chẳng buồn lách người. Hắn vẫn để lộ Luyện Thể Tầng Chín ngoài mặt, nhưng chỉ cần một luồng linh khí hộ thể chân chính của Luyện Khí Tầng Sáu ngầm chuyển lên lồng ngực.

Rắc rắc!

Nắm đấm Cố Tử Long va vào một bức tường thép vô hình, ba ngón tay vỡ vụn tại chỗ.

Lãnh Vô Trần tung một cước nhẹ nhàng vào bụng gã thiếu gia kiêu kỳ.

Bùm!

Cố Tử Long như diều đứt dây, văng thẳng khỏi Tam Bách Trọng Cực Thạch Lộ, bay vọt không trung và rớt bịch xuống chân núi một cách thê thảm, gãy mấy chiếc xương sườn.

"Biểu ca!"

Đứa con gái hoảng loạn thét lên, lùi lại úp mặt khỏi Lãnh Vô Trần.

Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn vào thân ảnh mảnh khảnh mặc áo rách nát trên bậc thang, kinh hoảng. Một Luyện Thể Tầng Chín vừa đấm bay bổng Luyện Khí Kỳ Tầng Một như ruồi muỗi! Lại còn leo núi một cách thư thái.

Trên đài quan sát ở đỉnh thềm, một lão giả râu tóc điểm bạc đang vuốt râu mỉm cười.

"Thể chất bẩm sinh trác tuyệt, vượt cấp khiêu chiến, lại che dấu vô cùng khá. Đứa trẻ này tư chất rất hợp luyện Kiếm Đạo. Đưa vào Ngoại Môn đi!"

Lão già ấy mặc áo choàng Tông phái viền kim tuyến, eo đeo thẻ bài chữ "Ngoại môn Trưởng lão".

Lão tên là Tần Trùng Hư.

Kẻ đã tàn sát cả ngôi làng của Lão Cửu mười lăm năm trước, cũng chính là mục tiêu sát phạt thứ nhất của Lãnh Vô Trần.

Dưới chân núi, Lãnh Vô Trần ngẩng đầu lên, quét ánh mắt lãnh lẽo chạm trán Tần Trùng Hư trên đỉnh vọng lâu.

Khóe môi ác ma cong lên.

"Rửa cổ chờ đó."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí