Chương 8: Lời Nguyền Diệt Tộc

~6 phút đọc 1.183 từ

Lạc Tinh Trấn chìm trong sự im lặng chết chóc.

Hai đại gia tộc, Lãnh gia và Lâm gia, chỉ trong một ngày đã bị san phẳng tầng lớp tinh anh lãnh đạo. Những kẻ may mắn sống sót đều cắm đầu chạy thục mạng ra khỏi trấn, ôm theo chút tài sản vơ vét được, vĩnh viễn không dám quay đầu lại.

Sự khủng bố không chỉ đến từ việc Lãnh Bá Thiên và Mạc Vân Lâm bị giết, mà từ cách họ chết. Tất cả những cái xác đều khô quắt queo như cành củi khô, bị rút cạn toàn bộ huyết nhục tinh hoa. Kỹ năng tàn sát quỷ dị vô nhân tính này chính là ngòi nổ kích phát sự sợ hãi tột đỉnh trong lòng dân chúng Lạc Tinh Trấn.

Đêm xuống.

Lãnh Vô Trần đứng chắp tay trên nóc nhà của Vạn Bảo Các — tửu lâu cao nhất Lạc Tinh Trấn. Bên cạnh hắn là Lãnh Băng Nhi đang rúc mình trong một chiếc áo choàng hồ cừu trắng muốt — món rách phẩm từ tay nải vơ vét được ở Lâm gia.

Nữ nhân mỏng manh run rẩy nhìn ngọn lửa le lói đang từ từ nuốt trọn những tàn tích của hai gia tộc kiêu hãnh một thuở. Dù biết gia tộc vô ân tàn bạo, chứng kiến thảm kịch do chính tay đệ đệ gây ra, lòng nàng vẫn không khỏi kinh hoảng.

"Trần đệ... chúng ta làm thế này... có quá tàn nhẫn không?" Nàng khẽ nói, nước mắt lưng tròng.

Lãnh Vô Trần không quay đầu lại. Ánh mắt hắn hướng về dãy núi non trùng điệp ở phương Bắc — nơi tọa lạc của Phi Kiếm Tông, một trong Lục Đại Môn Phái.

"Tỷ. Nếu đệ vẫn chỉ là một phế vật Luyện Thể Tầng Hai, ngày mai, đệ sẽ bị trói ra chợ chém đầu trước mặt hào mục Lạc Tinh Trấn. Còn tỷ, sẽ bị Lâm gia ép làm tiểu thiếp, bị chà đạp sỉ nhục đến chết."

Băng Nhi cắn môi. Sự thật tàn khốc ấy đâm thẳng vào tim nàng.

"Cường giả vi tôn. Đó là chân lý duy nhất của Cửu Châu," Giọng Lãnh Vô Trần vẫn điềm đạm, nhưng vang vọng sự uy nghiêm tàn nhẫn của ngàn năm máu lửa. "Họ muốn giết ta, ta giết họ giới cỏ không trừa gốc. Huyết Sát Ma Công dạy ta một điều: kẻ mềm lòng, sớm muộn sẽ trở thành phân bón cho kẻ tàn độc hơn."

Hắn giơ bàn tay lên. Bảy luồng huyết khí xoay vòng rực rỡ quanh những đốt ngón tay thon dài.

"Luyện Khí Tầng Ba."

Bọn vô danh tiểu tốt ở Lạc Tinh Trấn chẳng biết rằng, thứ giết chết Lãnh Bá Thiên và Mạc Vân Lâm không đáng sợ bằng thứ mà Lãnh Vô Trần thu được từ chúng. Thập kỷ đan điền tích tục của hai tên Luyện Khí Kỳ đã biến hắn thành một con quái vật bách chiến bách thắng ở ngưỡng cửa này. Thậm chí Luyện Khí đỉnh phong hiện tại đứng trước mặt, hắn cũng tự tin vặn cổ như vặn gà con.

Cộc, cộc.

Tiếng bước chân chậm chạp vang lên trên cầu thang mộc dẫn ra mái nhà.

Một lão giả lụ khụ, chống gậy trúc, từ từ hiện ra. Gương mặt nếp nhăn xếp lớp như vỏ cây khô, nhưng đôi mắt lại sắc lẹm, không hề có vẻ ngây đần của hàn phụ.

"Vị Tiểu Tôn Giả này thủ đoạn thật phi phàm. Hai tộc Lãnh - Lâm, nói diệt là diệt." Lão già mỉm cười hà khắc.

Lãnh Vô Trần liếc nhìn. Đây là Lão Cửu, lão chủ tiệm cầm đồ "Thông Vạn Giới" ở Chợ Nam hôm trước.

"Ông chưa chạy trốn như đám giang hồ kia sao? Lại dám tìm đến tận đây?"

Lão Cửu cười khúc khích. "Khách quen của Lão Cửu, dù là Phật hay Ma, đều là khách. Tiểu Tôn Giả ra tay tàn bạo, rút cả nhân can xương dịch, Lão Cửu ta buôn ma túy dược liệu cũng chưa thấy vị nào tà môn như thế. Chắc hẳn công pháp tu luyện là cực kỳ háo huyết."

Lãnh Vô Trần không hề phủ nhận, cười nhạt.

"Ông có đồ tốt gì để bán? Chứ không gọi lão đến đây làm cảnh à?"

Lão Cửu lôi từ trong ngực ra một cái hộp gỗ đàn hương, trên niêm phong dán bùa chú vàng kịt.

"Mười phù Hỏa bạo của ngài, hôm nay bán ở cuộc Đấu giá Dược Khí Đường được sáu trăm Tinh Thạch Hạ phẩm. Mười lăm mươi đó thuộc về ngài. Nhưng... ta đoán ngài không cần Tinh thạch nữa."

Lão mở nắp hộp.

Một mùi máu tươi nồng nặc đến buồn nôn lập tức lan tỏa. Cùng với đó là uy áp tà ác gặm nhấm không gian. Bên trong hộp là một quả tim kích thước bằng ngón chân cái, đang đập thoi thóp nhưng tỏa ra lân tinh đỏ sậm.

"Huyết Hạch của Huyết Ma Điêu ngàn năm!" Ánh mắt Lãnh Vô Trần lóe sáng.

Loài dị thú này nuôi dưỡng chân ngọn tà niệm và Tinh Huyết vô cùng bá đạo, tuyệt đối là loại thánh dược bổ dưỡng hàng đầu dành cho người tu Huyết Sát Ma Công.

"Ông giấu thứ đồ tốt cỡ này ở cái trấn chạc gà này, đúng là phung phí. Muốn lấy gì trao đổi?"

Lão Cửu khom lưng, ánh mắt chùng xuống lộ vẻ hận thù thâm tủy:

"Cửu thúc ta xuất thân hèn mọn, từng có một con báo thù phải báo. Mười lăm năm trước, Phi Kiếm Tông đệ đệ Tông chủ — Tần Trùng Hư — vì muốn tranh đoạt linh mạch, hạ lệnh tàn sát cả làng ta. Bảy mươi mạng người chôn chung một mồ."

Lão ngẩng nếp trán lên: "Tiểu Tôn Giả. Ta bán mạng tích góp tài khố cả đời cũng không chạm được góc áo của Tần Trùng Hư — hiện giờ đã là Trưởng Lão Ngoại môn, Luyện Khí đỉnh phong nửa bước Trúc Cơ."

"Ta đưa ngài Huyết Hạch. Ta đưa ngài toàn bộ tài sản của "Thông Vạn Giới". Ta đánh đổi cả thần hồn...

"Giết Tần Trùng Hư. Báo thù cho lão kỷ này!"

Lãnh Vô Trần mỉm cười. Nụ cười không phải là xót thương, mà là sự hưng phấn cực độ của một kẻ khát máu tìm thấy con mồi.

"Phi Kiếm Tông. Vương Nhất Tâm tông chủ tham dự trận Lục Long Tỏa Thiên ám toán ta kiếp trước. Lẽ ra ta định tìm bọn chúng tính sổ sau. Nhưng nếu chó đã ngáng đường, thêm một tên đạo nhân giả vờ giả vịt nữa cũng chẳng tốn kiếm."

Hắn vung tay chộp lấy hộp gỗ chứa Huyết Hạch.

"Lão Cửu. Tần Trùng Hư là cái thá gì. Ta hứa với lão... ba năm. Trong vòng ba năm, không chỉ Tần Trùng Hư, mà cả Phi Kiếm Tông... sẽ biến thành biển máu!"

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí