Chương 9: Tông Chủ Triệu Kiến

~17 phút đọc 3.226 từ

Lệnh triệu kiến đến lúc bình minh — một miếng ngọc bích phát sáng trắng từ trong lệnh bài nội môn, kèm ba chữ:

*"Đại điện. Giờ Thìn."*

Không tên người gửi. Không cần. Ở Thanh Phong Tông, chỉ một người có quyền triệu kiến đệ tử mà không cần ký tên.

Tông chủ Thương Vân.

Trần Dương đứng trước gương đá, chỉnh áo. Áo nội môn xanh biếc, sạch sẽ, thắt đai đúng quy cách. Tóc buộc cao, gọn gàng. Kiếm đeo lưng — thanh kiếm pháp bảo hạ phẩm thu được ở Huyền Âm kho báu, lưỡi kiếm xanh nhạt, kiếm khí ẩn bên trong.

*Meeting dengan CEO,* hắn nghĩ. *Dress code: professional. Thái độ: tự tin nhưng không kiêu ngạo. Chuẩn bị: data đầy đủ.*

Hắn bước ra. Gió sớm lạnh, mang theo sương từ đỉnh Thanh Phong Sơn. Trên đường đi, ba đệ tử nhìn thấy hắn — dừng lại, cúi đầu. Không phải vì lễ phép — mà vì kính nể. Trúc Cơ sơ kỳ, 16 tuổi. Trong tông phái, hắn giờ đây không còn là "đệ tử ngoại môn hạng bét." Hắn là — hiện tượng.

Đại điện Thanh Phong — tòa nhà lớn nhất tông phái, nằm trên đỉnh cao nhất Thanh Phong Sơn. Mười hai cột đá trắng, mỗi cột cao mười trượng, khắc hình kiếm xoắn từ dưới lên. Mái ngói lam phủ sương, ánh nắng đầu tiên chiếu vào, phản quang thành cầu vồng lấp lánh.

Hai vệ sĩ cổng đại điện — Trúc Cơ trung kỳ, cả hai. Nhìn thấy Trần Dương, gật đầu, mở cổng.

Trần Dương bước vào.

Đại điện rộng mênh mông — ba mươi trượng chiều dọc, hai mươi trượng chiều ngang. Sàn đá cẩm thạch trắng, bóng như gương. Hai bên — mười bức tượng đá — mười vị tông chủ tiền nhiệm, mỗi người một tư thế, mỗi người một thanh kiếm.

Và cuối đại điện — trên bậc thang bảy bậc — một chiếc ghế đá.

Thương Vân ngồi đó.

Áo trắng, tóc bạc búi cao, khuôn mặt — trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. 200 tuổi nhưng nhìn như 40 — Kết Đan kỳ, thọ mạng kéo dài, lão hóa chậm. Đôi mắt — mắt của người đã nhìn thấy quá nhiều, biết quá nhiều, nhưng vẫn chưa mệt mỏi.

Bên phải bà — một người đàn ông trung niên đứng khúm núm, tay cầm trúc giản. Phó chưởng môn Lưu Bá Kỳ — Kim Đan sơ kỳ, người phụ trách nội vụ. Mặt tròn, hiền lành, nhưng mắt — mắt tinh như cáo.

Trần Dương bước đến trước bậc thang, quỳ một gối — lễ nghi chuẩn.

"Đệ tử Trần Dương, bái kiến Tông chủ."

Im lặng. Ba giây.

"Đứng dậy." Thương Vân nói. Giọng bà — không lạnh, không ấm, nhưng có trọng lượng. Mỗi chữ như gió thổi qua đại điện, chạm vào mọi viên đá. "Đến gần hơn."

Trần Dương đứng dậy, bước lên ba bậc. Dừng ở bậc thứ tư — ranh giới. Không ai bước quá bậc bốn trừ khi được mời.

"Lên hết." Thương Vân nói.

Lưu Bá Kỳ hơi nhướng mày — nhưng không nói gì.

Trần Dương bước lên bảy bậc. Đứng trước Thương Vân — cách hai bước chân. Gần đến mức hắn cảm nhận được linh áp của bà — nặng, sâu, không giống bất kỳ ai hắn từng gặp. Linh áp Kết Đan kỳ — như đứng trước biển, bao la, bình thản, nhưng — có thể nhấn chìm mọi thứ bất cứ lúc nào.

Thương Vân nhìn hắn. Im lặng. Mắt bà quét từ đầu đến chân — không phải nhìn ngoại hình, mà nhìn sâu hơn.

*Bà đang cảm ứng linh lực của ta,* Trần Dương nhận ra. *Kết Đan kỳ — khả năng cảm ứng nội tức cực kỳ tinh tế. Bà có thể đọc được cấu trúc Trúc Cơ, flow kinh mạch, và... Long Châu?*

Tim hắn thắt lại. Nếu Thương Vân phát hiện Long Châu — hắn không biết phản ứng sẽ ra sao. Tịch thu? Nghiên cứu? Bảo vệ?

Ba phút. Im lặng ba phút. Lưu Bá Kỳ đứng yên, mồ hôi chảy nhẹ trên trán — ông cũng đang hồi hộp.

Rồi Thương Vân — cười.

Không phải cười lớn. Khóe miệng hơi nhếch — nhẹ, nhanh — rồi biến mất.

"Nền tảng Trúc Cơ của ngươi," bà nói, giọng bình thản nhưng mắt — mắt sáng lên. "Không giống bất kỳ ai ta từng thấy."

"Bẩm Tông chủ — đệ tử dùng phương pháp khác so với truyền thống." Trần Dương đáp, không giấu.

"Ta biết." Thương Vân đứng dậy, bước xuống — dừng ngay trước mặt Trần Dương. Cao hơn hắn nửa đầu. Mắt nhìn xuống — nhưng không phải nhìn xuống kiểu kẻ trên. Nhìn xuống kiểu — người thầy nhìn học trò. "Nền tảng 12 block, mỗi block có cấu trúc riêng, kết nối thành hệ thống hoàn chỉnh. Không ai làm thế. Bởi vì — không ai nghĩ ra."

*Bà đọc được cấu trúc Trúc Cơ của ta — chi tiết đến từng block?* Trần Dương — lần đầu tiên — hơi giật mình. *Kết Đan kỳ — depth perception khủng khiếp. Bà nhìn xuyên đan điền như đọc source code.*

"Và Tối Ưu Kinh Mạch Pháp," Thương Vân tiếp tục, bước quanh Trần Dương, chậm rãi. "Ngươi thay đổi quỹ đạo tuần hoàn linh lực — rút ngắn đường đi, loại bỏ tắc nghẽn, tăng thông lượng. Phương pháp này..." Bà dừng lại ở phía sau hắn. "400 năm trước, có một người đã viết về khả năng này. Nhưng không ai thực hiện được."

"Bạch Nhất Vũ tiền bối." Trần Dương đáp. "Tông chủ đời thứ ba."

Thương Vân — lần này — thật sự ngạc nhiên. Một thoáng, rất ngắn, nhưng Trần Dương nhận ra.

"Ngươi đọc sách của ông ấy?" Bà hỏi.

"Tầng hai Tàng Kinh Các. 'Kinh Mạch Tổng Luận' và 'Luận Về Linh Căn.' Hai cuốn, không ai đọc, nằm ở góc cuối." Trần Dương dừng, rồi thêm: "Bạch tiền bối nhìn ra vấn đề — nhưng thiếu phương pháp triển khai. Đệ tử... có phương pháp."

"Phương pháp gì?"

Trần Dương do dự nửa giây — rồi quyết định. *Go big or go home.*

"Tư duy hệ thống." Hắn nói, chậm rãi, chọn từ cẩn thận — không dùng jargon IT, dịch sang ngôn ngữ tu luyện. "Mọi thứ — kinh mạch, kiếm quyết, trận pháp, linh lực — đều là hệ thống. Hệ thống nào cũng có cấu trúc, có quy luật, có điểm nghẽn. Nếu tìm đúng quy luật, tối ưu đúng điểm nghẽn — hiệu suất tăng lên mà không cần tăng linh lực đầu vào."

Im lặng.

Thương Vân nhìn hắn. Nhìn lâu — rất lâu. Ánh mắt bà thay đổi — từ tò mò sang đánh giá, từ đánh giá sang — thứ gì đó sâu hơn.

"Lưu phó chưởng môn." Bà nói, không quay đầu.

"Dạ." Lưu Bá Kỳ cúi đầu.

"Ra ngoài."

"D-dạ." Lưu Bá Kỳ chớp mắt, lùi ra, đóng cửa đại điện. Tiếng bước chân xa dần.

Chỉ còn hai người.

Thương Vân ngồi xuống — không phải ngồi lên ghế tông chủ, mà ngồi xuống bậc thang, ngang hàng với Trần Dương. Bà — Kết Đan kỳ, tông chủ, 200 tuổi — ngồi xuống bậc đá, nhìn lên đứa trẻ 16 tuổi.

"Ngồi." Bà nói.

Trần Dương ngồi xuống, cách bà một bậc.

"Ta biết trong đan điền ngươi có thứ gì đó." Thương Vân nói, giọng nhẹ. "Từ ngày ngươi đánh Vương Thiên Hào trên lôi đài — ta cảm nhận được. Năng lượng đó — cổ xưa, mạnh mẽ, không phải của ngươi."

Trần Dương im lặng, không phủ nhận, không xác nhận. Tim đập nhanh — nhưng tay không run.

"Ta không hỏi nó là gì." Thương Vân nói. "Bí mật của ngươi — là của ngươi. Ta chỉ cần biết một điều."

"Tông chủ muốn biết gì?"

"Ngươi — đứng về phía nào?"

Câu hỏi — gọn, thẳng, nặng như núi.

Trần Dương hiểu. Đây không phải câu hỏi về phe phái chính trị. Đây là câu hỏi về bản chất — thiện hay ác, chính hay tà, xây hay phá.

"Đệ tử đứng về phía — công bằng." Hắn đáp, chậm, rõ ràng. "Thanh Phong Tông có người tốt, có người xấu. Đệ tử muốn bảo vệ người tốt, và — xử lý người xấu."

"Xử lý?" Thương Vân nhướng mày. "Ngươi chỉ ai?"

"Vương Phục Hải. Vương trưởng lão." Trần Dương đáp — không ngần ngại. "Lão ấy ăn chặn tài nguyên ngoại viện, bao che cháu thu linh thạch bất hợp pháp, ém đơn tố cáo, phái đệ tử vào nhiệm vụ tử thần, và — liên hệ với Hắc Thương Hội."

Im lặng. Nặng.

Thương Vân không tỏ vẻ ngạc nhiên — điều này khiến Trần Dương hiểu: *bà đã biết. Bà biết từ lâu. Nhưng thiếu bằng chứng — hoặc thiếu người dám nói thẳng.*

"Bằng chứng?" Bà hỏi.

"Đệ tử chưa có đủ bằng chứng cứng." Trần Dương thành thật. "Nhưng có: một — nhân chứng Trương sư huynh, bị khai trừ oan vì phản đối Vương Thiên Hào, hiện đang ở thị trấn Bình Sơn; hai — ghi chép thu linh thạch bất hợp pháp, có ít nhất 20 đệ tử ngoại viện có thể làm chứng; ba — nhiệm vụ Hắc Phong Sơn bị hạ cấp từ hạng A xuống hạng B, Quản sự Triệu có thể xác nhận; bốn — chim truyền thư đen gửi đi vào đêm, hai lần trong tháng trước, theo hướng Hắc Phong Cốc — nơi Hắc Thương Hội đặt cứ điểm phía nam."

Hắn dừng. Rồi nói thêm: "Đệ tử hiểu — với tu vi hiện tại, đệ tử không thể trực tiếp đối đầu Vương trưởng lão. Nhưng — nếu Tông chủ cho phép, đệ tử có thể thu thập thêm bằng chứng. Có hệ thống, có phương pháp, có thời gian."

Thương Vân nhìn hắn. Ánh mắt bà — Trần Dương không đọc được. Kết Đan kỳ, 200 năm kinh nghiệm — biểu cảm kiểm soát hoàn hảo.

Rồi bà thở ra. Nhẹ, dài, như gió.

"Vương Phục Hải." Bà nói, giọng xa vắng. "120 năm phục vụ tông phái. Ta nhìn lão — từ đệ tử trẻ đầy nhiệt huyết, đến trưởng lão quyền cao. Và giờ — ta nhìn lão mục ruỗng từ bên trong." Bà quay sang Trần Dương. "Ta biết. Ta biết từ lâu. Nhưng — ta cần người."

"Cần người làm gì?"

"Cần người — dám nói." Thương Vân đáp. "Trong tông phái, trưởng lão hội có bảy người — ba người theo Vương Phục Hải, hai người trung lập, hai người đứng về ta. Nếu ta trực tiếp trừng phạt Vương Phục Hải mà không có bằng chứng — ba trưởng lão kia sẽ phản đối, trung lập sẽ dao động, tông phái chia rẽ."

*Internal politics,* Trần Dương hiểu. *Board of directors conflict. CEO muốn sa thải rogue executive, nhưng cần đủ board votes.*

"Đệ tử hiểu." Hắn gật đầu. "Tông chủ cần bằng chứng không thể chối cãi — để khi đưa ra trưởng lão hội, Ba trưởng lão phe Vương không có lý do bảo vệ."

"Chính xác." Thương Vân gật đầu. "Và — ngươi là người duy nhất có thể làm việc này. Bởi vì Vương Phục Hải đang nhắm vào ngươi — lão sẽ tự lộ đuôi."

*Bait. Tông chủ muốn ta làm mồi — để Vương trưởng lão lộ chân tướng.*

Trần Dương nhìn Thương Vân. Không giận — hắn hiểu logic. Nhưng cũng không ngốc.

"Đệ tử đồng ý." Hắn nói. "Với một điều kiện."

"Nói."

"Chân truyền đệ tử." Trần Dương đáp, thẳng. "Không phải vì danh hiệu. Mà vì — Chân truyền đệ tử được vào tầng ba Tàng Kinh Các. Đệ tử cần đọc thêm — rất nhiều."

Thương Vân nhìn hắn. Rồi — lần thứ hai — bà cười. Lần này rõ hơn, dài hơn.

"Ngươi đàm phán với tông chủ." Bà lắc đầu, mắt lấp lánh. "16 tuổi, Trúc Cơ sơ kỳ, đứng trước Kết Đan kỳ — và đàm phán."

"Đệ tử chỉ — đề xuất hợp tác." Trần Dương đáp, mặt bình thản.

Thương Vân đứng dậy, bước lên bậc cao nhất, đứng cạnh ghế tông chủ. Quay lại nhìn Trần Dương — ánh mắt nghiêm nghị.

"Trần Dương." Bà nói, giọng chuyển sang trang trọng — không còn là cuộc trò chuyện, mà là lễ nghi. "Kể từ hôm nay — ngươi là Chân Truyền đệ tử thứ ba của Thanh Phong Tông, dưới sự dạy dỗ trực tiếp của Tông chủ."

Trần Dương quỳ một gối. "Đệ tử — bái kiến Sư phụ."

Lần đầu tiên gọi "Sư phụ." Hai chữ nặng — nặng hơn cả thanh kiếm trên lưng.

Thương Vân gật đầu. Rồi — bà vẫy tay.

Một miếng ngọc bạch từ trên trần — rơi xuống, nhẹ nhàng, đáp vào tay Trần Dương. Lệnh bài Chân Truyền — ngọc bạch tinh khiết, khắc chữ "Chân Truyền" bằng kim tuyến, nặng hơn lệnh bài nội môn gấp đôi.

"Tầng ba Tàng Kinh Các — mở cho ngươi." Thương Vân nói. "Và — mỗi sáng giờ Dần, đến đại điện. Ta sẽ chỉ dạy kiếm pháp."

"Đệ tử tuân lệnh."

Trần Dương đứng dậy, cúi đầu, lui ra.

Khi hắn bước ra cửa đại điện — ánh nắng chói lòa tràn vào mắt. Gió từ đỉnh Thanh Phong thổi qua, mát rượi, mang theo hương tùng bách.

Hắn đứng đó, nhắm mắt, cảm nhận.

*Chân truyền đệ tử. Tầng ba Tàng Kinh Các. Sư phụ — Kết Đan kỳ.*

*Từ đáy — lên đỉnh. Từ ngoại môn hạng bét — lên chân truyền tông chủ. Từ linh căn hạ phẩm bị coi là rác — đến thiên tài mà cả tông phái bàn tán.*

*Nhưng đây không phải đỉnh. Đây chỉ là — staging environment. Production — ngoài kia, ở Long Thần Đại Lục rộng lớn — vẫn đang chờ.*

Hắn mở mắt, bước xuống cầu thang đại điện.

---

Tin Trần Dương trở thành Chân Truyền đệ tử — lan như lửa cháy rừng.

Trong nội viện — hỗn loạn. Đệ tử nội môn — một số ngưỡng mộ, một số ghen tị, một số — sợ hãi.

Trong ngoại viện — Lưu Hạo khóc. Lại khóc. Lần này, khóc vì sốc. "CHÂN TRUYỀN? DƯƠNG CA LÀ CHÂN TRUYỀN?!" Hắn chạy quanh ngoại viện, kể cho mọi người nghe, ai cũng đã biết nhưng hắn vẫn kể, khóc vừa kể, nước mắt bay mỗi nơi.

Trong phòng làm việc Vương trưởng lão — im lặng. Im lặng lạnh, im lặng nặng, im lặng như trước bão.

Vương Phục Hải đứng trước cửa sổ, lưng quay ra. Hai tay nắm chặt — móng tay cắm vào da, máu nhỏ xuống sàn.

"Chân truyền..." Lão thì thầm, giọng run — không phải run vì sợ. Run vì giận. "Tông chủ nhận hắn... làm chân truyền..."

Lão quay lại. Mắt — đỏ ngầu, gân máu nổi.

"Ngươi nghĩ — ngươi nghĩ được Tông chủ bảo hộ — ta không đụng nổi ngươi sao?" Lão nghiến răng. "Ta ở Thanh Phong Tông 120 năm. 120 năm! Trước khi Thương Vân sinh ra — ta đã là trưởng lão!"

Lão đập tay xuống bàn — gỗ lim nứt.

"Lãnh Nguyệt." Lão gọi vào bóng tối.

Từ góc phòng — một bóng người bước ra. Áo đen, mặt nạ bạch ngọc, dáng mảnh, bước chân không tiếng. Nữ. Trúc Cơ sơ kỳ. Sát thủ Hắc Thương Hội.

"Bẩm lão gia." Giọng nàng — lạnh, nhẹ, như gió thổi qua mộ.

"Kế hoạch thay đổi." Vương Phục Hải nói, giọng lạnh như sắt. "Không theo dõi nữa. Trần Dương — phải biến mất. Trong vòng một tháng."

Lãnh Nguyệt nghiêng đầu. "Hắn là Chân Truyền đệ tử Tông chủ. Giết hắn — Tông chủ sẽ điều tra."

"Ta sẽ lo phần đó." Vương Phục Hải vẫy tay. "Ngươi — chỉ cần bắt sống. Mang đến Hắc Phong Cốc. Ta sẽ tự tay — moi bí mật từ đan điền hắn ra."

Lãnh Nguyệt nhìn lão — sau mặt nạ, ánh mắt không đổi. "Phí thay đổi. 2000 viên trung phẩm linh thạch. Một nửa trước, một nửa sau."

"Được." Lão ném một túi vải nặng ra bàn — tiếng lanh canh của linh thạch va vào nhau. "Một nghìn. Phần còn lại — khi ta thấy Trần Dương trước mặt."

Lãnh Nguyệt cầm túi, biến mất — không có tiếng bước chân, không có bóng dáng, như chưa từng tồn tại.

Vương Phục Hải đứng trong bóng tối, mắt lạnh.

"Trần Dương..." lão thì thầm. "Ngươi leo cao bao nhiêu — rơi đau bấy nhiêu."

---

Và ở phòng Chân Truyền — phòng mới, rộng gấp ba phòng nội môn, linh khí dày đặc gấp năm lần — Trần Dương ngồi trước bàn, viết.

Không phải viết thư. Viết kế hoạch.

Trên tờ giấy — sơ đồ. Tên người, mũi tên quan hệ, ghi chú.

*Vương Phục Hải → Hắc Thương Hội (confirmed) Vương Thiên Hào → Tay sai ngoại viện (neutralized) Lãnh Nguyệt? → Sát thủ? (unconfirmed, need data) Trưởng lão hội: 3 phe Vương, 2 trung lập, 2 phe Tông chủ Bằng chứng cần: giao dịch đan dược lậu, liên lạc Hắc Thương Hội, chứng nhân Timeline: 1-3 tháng*

Hắn nhìn sơ đồ. Không đủ — còn nhiều ô trống, nhiều dấu hỏi.

*System architecture of corruption,* hắn nghĩ. *Vương Phục Hải là root user. Cần thu hồi quyền root — nhưng trước đó, cần map toàn bộ access control list.*

Hắn gấp tờ giấy, đốt — lửa linh thiêu sạch, không để lại tro. An toàn.

Rồi hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ. Nhìn xuống nội viện — đêm, đèn lồng vàng treo hai bên đường, đệ tử qua lại thưa thớt.

Bên ngoài — đâu đó, trong bóng tối — có một đôi mắt đang nhìn hắn. Hắn cảm nhận được — nhẹ, mơ hồ, như bị ai đó scan.

*Lãnh Nguyệt?*

Hắn không quay đi. Đứng yên, nhìn ra đêm, để ánh mắt đó nhìn.

*Nhìn đi,* hắn nghĩ. *Ta biết ngươi ở đó. Và ngươi — không biết ta biết.*

*Information asymmetry. Lợi thế lớn nhất — luôn thuộc về người có nhiều thông tin hơn.*

Long Châu trong đan điền rung nhẹ — không phải cảnh báo lần này. Mà là xác nhận.

*Đúng rồi,* nó như đang nói. *Ngươi đi đúng đường. Tiếp tục.*

Trần Dương nhắm mắt. Gió đêm thổi qua tóc, lạnh, mang theo mùi tùng bách từ đỉnh Thanh Phong.

*Sprint mới bắt đầu,* hắn nghĩ. *Objective: lật đổ Vương Phục Hải. Deadline: trước khi lão ra tay.*

*Race condition. Ai nhanh hơn — thắng.*

Hắn mở mắt. Ánh trăng chiếu vào mặt — bình thản, sáng, không sợ hãi.

Bởi vì Trần Dương — đã từng debug hệ thống lúc 3 giờ sáng, khi server crash và 10 triệu user đang chờ. Áp lực đó — so với một ông lão tham lam trong thế giới tu luyện — nhẹ hơn nhiều.

Nhẹ hơn rất nhiều.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí