Chương 10: Bước Ra Thiên Hạ

~15 phút đọc 2.808 từ

Sáu tháng.

Đối với một tu sĩ Trúc Cơ, sáu tháng chỉ như một cái chớp mắt. Nhưng đối với Thanh Phong Tông, sáu tháng vừa qua dài như một kỷ nguyên — kỷ nguyên của sự thanh lọc.

Trần Dương đứng trên mỏm đá nhô ra từ đỉnh Thanh Phong Sơn, gió thổi tung vạt áo Gấm Chân Truyền — màu trắng viền vàng kim, gia huy của Tông chủ Thương Vân. Dưới chân hắn, mây trắng cuộn quanh sườn núi như một biển sữa. Xa xa, hơn vạn mái nhà của ngoại viện và nội viện tĩnh lặng dưới nắng sớm.

Hắn nhớ lại sáu tháng trước.

Đêm đó, Lãnh Nguyệt — sát thủ của Hắc Thương Hội — đã đến. Nhưng nàng ta không bao giờ vào được phòng Trần Dương. Tông chủ Thương Vân đã đợi sẵn. Kết Đan kỳ đối đầu Trúc Cơ sơ kỳ — không có chiến đấu. Chỉ có một cái phẩy tay, và Lãnh Nguyệt bị phong ấn toàn bộ linh lực, quỳ rạp trên mặt đất.

Phần còn lại — là business logic chạy theo đúng kịch bản Trần Dương đã lên.

*Lãnh Nguyệt bị bắt → thẩm vấn bằng Sưu Hồn Thuật (Tông chủ đích thân làm) → xác nhận Vương Phục Hải đứng sau → trích xuất danh sách giao dịch đan dược lậu từ ký ức sát thủ.*

*Giai đoạn 2: Triệu tập Trưởng lão hội khẩn cấp. Bằng chứng được tung ra — rõ ràng, rành mạch, không thể chối cãi. Giao dịch tiền bạc, lệnh ám sát đệ tử Chân Truyền, liên kết tà ác. Ba trưởng lão phe Vương Phục Hải — silent. Không ai dám bảo vệ một kẻ thuê sát thủ giết Chân Truyền của Tông chủ.*

*Giai đoạn 3: Thực thi.*

Vương Phục Hải bị phế tu vi, nhốt vào Hàn Băng Động sám hối trăm năm. Vương Thiên Hào — mất chỗ đựa, bị phát hiện ăn chặn linh thạch ngoại viện — bị đánh ba mươi roi, trục xuất khỏi tông phái, mãi mãi không được bước vào giới tu tiên.

Hệ thống đã được clean up. Những đoạn code độc hại — malware — đã bị quarantine và delete. Thanh Phong Tông trở nên trong sạch hơn, ít nhất là ở bề mặt.

Nhưng Trần Dương không quan tâm nhiều đến chính trị tông phái. Sau khi Vương Phục Hải sụp đổ, hắn đóng cửa tu luyện dưới sự hướng dẫn trực tiếp của Thương Vân.

Sáu tháng. Kinh mạch của hắn — sau khi được Tối Ưu Tối Đa và sự hỗ trợ của Long Châu — bùng nổ hiệu suất. Từ Trúc Cơ sơ kỳ, hắn mất bốn tháng để lên Trúc Cơ trung kỳ.

17 tuổi. Trúc Cơ trung kỳ.

Kỷ lục không tưởng. Thương Vân cũng phải thốt lên: *"Ta đã dạy ba Chân Truyền. Hai đứa trước mất mười lăm năm để đạt đến cảnh giới của ngươi hiện tại. Ngươi... không phải người."*

Trần Dương chỉ cười. *Ta là engineer. Máy chạy nhanh không phải do máy giỏi, mà do hệ điều hành được optimize tốt.*

"Đang nghĩ gì đó?"

Một giọng nói trầm, quen thuộc vang lên từ phía sau. Trần Dương không cần quay lại cũng biết là ai.

Lý Thanh Vân bước lên mỏm đá, đứng cạnh hắn. Áo nội môn xanh biếc, thanh kiếm sau lưng đã thay bằng một thanh pháp bảo trung phẩm — phần thưởng từ kho báu Huyền Âm mà Trần Dương chia cho hắn.

Lý Thanh Vân hiện tại — đã đạt Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong. Đang chuẩn bị Trúc Cơ. Trần Dương đã đưa cho hắn "Bản thiết kế Trúc Cơ 12 Block" — dĩ nhiên đã được điều chỉnh cho phù hợp với kinh mạch người bình thường không có Long Châu.

"Nghĩ về system architecture," Trần Dương đáp.

"Lại cái ngôn ngữ kỳ lạ đó." Lý Thanh Vân lắc đầu, khoanh tay nhìn ra biển mây. "Sáng nay ta ghé ngoại viện. Lưu Hạo vượt qua khảo hạch ngoại môn rồi. Trận cuối, hắn dùng ba tấm Hỏa Phù cộng thêm Huyền Thuỷ Kiếm Pháp — thắng một đệ tử tầng 5. Tháng sau hắn lên nội môn."

Trần Dương mỉm cười. "Tốt. Hắn nhát gan, nhưng chịu khó học. Chịu khó update patch mới."

"Update patch..." Lý Thanh Vân thở dài. "Trần Dương. Ngươi luôn nói những từ ngữ không thuộc về thế giới này. Cách hành xử của ngươi, tư duy của ngươi — đôi khi ta cảm thấy ngươi không phải một thiếu niên mười bảy tuổi. Ngươi giống như... một lão quái vật sống vài trăm năm, ẩn trong cái xác này vậy."

Trần Dương quay sang nhìn Lý Thanh Vân. Gió giật tung tóc cả hai. Hắn không phủ nhận, cũng không khẳng định.

*Ta không sống vài trăm năm. Ta chỉ sống trong một thế giới mà một ngày thông tin sinh ra bằng cả thế kỷ của các ngươi.*

"Thanh Phong Tông," Trần Dương nhìn xuống tông phái. "Bây giờ đã yên ổn. Môi trường cục bộ đã an toàn."

"Ngươi dùng từ 'cục bộ'." Lý Thanh Vân nheo mắt.

"Đúng. Bởi vì — Thanh Phong Tông chỉ là một sandbox." Trần Dương chạm tay vào ngực — nơi miếng đá tím đang nằm. "Một vùng thử nghiệm nhỏ. Long Thần Đại Lục rộng lớn gấp vạn lần. Có những hệ thống lớn hơn, những con bug nguy hiểm hơn, và... những chân lý sâu xa hơn."

Hắn nhắm mắt lại. Trong đan điền, Long Châu rung lên. Không phải rung nhẹ như sáu tháng trước. Mà rung mạnh bạo, dồn dập, réo rắt — như một tiếng gọi từ phương Bắc xa xôi.

Hỏa Diễm Sơn.

Từ sau khi đột phá Trúc Cơ sơ kỳ, kết nối giữa Long Châu trong người Trần Dương và viên Long Châu thứ hai trở nên rõ ràng. Hắn không chỉ thấy hình ảnh ngọn núi lửa — hắn cảm nhận được phương hướng, khoảng cách, và... sự khao khát. Bảy Long Châu là một khối. Chúng muốn đoàn tụ.

"Ngươi định đi." Lý Thanh Vân nói — không phải một câu hỏi.

Trần Dương mở mắt. "Chiều nay."

Lý Thanh Vân không tỏ ra ngạc nhiên. Cứ như thể hắn đã biết ngày này sẽ đến. Một thiên tài như Trần Dương, người mười bảy tuổi đạt Trúc Cơ trung kỳ, người có thể phá Ma Linh Đại Trận của Huyền Âm Tông — một người như thế, Thanh Phong Tông không thể giữ được chân.

"Đi đâu?" Lý Thanh Vân hỏi.

"Bắc. Hỏa Diễm Sơn."

"Nơi đó..." Lý Thanh Vân cau mày. "Nguy hiểm. Là địa bàn của Yêu Tộc và Tán Tu. Không có luật lệ."

"Không có luật lệ nghĩa là có cơ hội tự tạo ra luật." Trần Dương mỉm cười. "Ta cần một thứ ở đó. Rất quan trọng."

"Quan trọng hơn cả vị trí Chân Truyền? Quan trọng hơn cả tương lai làm Tông chủ?"

Trần Dương cười thành tiếng. "Lý Thanh Vân. Nếu ngươi là người thiết kế ra một phần mềm, ngươi sẽ làm việc ở chi nhánh nhỏ bé cả đời, hay ngươi muốn đến trụ sở chính để nắm giữ core engine?"

Lý Thanh Vân lắc đầu, lại cười khổ. "Ta không hiểu ngươi nói gì, nhưng ta hiểu ý ngươi. Chim cắt không thể nhốt trong lồng chim sẻ."

Hắn lùi lại một bước, rút kiếm ra cầm tay. Không phải động thủ, mà là giơ ngang trước ngực — lễ nghi cao nhất của kiếm khách.

"Đi bình an." Lý Thanh Vân trầm giọng. "Khi ta Trúc Cơ... nếu có cơ hội, ta sẽ đến Hỏa Diễm Sơn tìm ngươi. Đến lúc đó, chúng ta tỷ thí một trận đàng hoàng."

"Deal." Trần Dương đáp.

Lý Thanh Vân xoay người, bước xuống núi. Bóng lưng hắn thẳng tắp, cô độc nhưng vững chãi. Trần Dương biết — người bạn này sẽ đi rất xa. Không bằng shortcut, không bằng hack — mà bằng sự chăm chỉ và chính trực tuyệt đối.

*Một user mẫu mực,* Trần Dương nghĩ.

---

Giờ Ngọ.

Đại điện Thanh Phong.

Không có vệ sĩ. Không có phó chưởng môn. Chỉ có hai người.

Thương Vân chắp tay sau lưng, đứng trước bức tượng Tông chủ đời thứ nhất. Bà không nhìn Trần Dương khi hắn vừa bước vào.

"Ngươi đến để từ biệt." Bà nói. Giọng phẳng lặng.

"Vâng, thưa Sư phụ." Trần Dương quỳ một gối, cúi đầu.

"Mười bảy tuổi. Trúc Cơ trung kỳ." Thương Vân quay lại. Khuôn mặt bà — 200 năm cuộc đời — hiện lên một sự phức tạp khó tả. Vừa kiêu hãnh, vừa nuối tiếc, vừa... lo âu. "Thanh Phong Tông chưa từng có ai như ngươi. Ta đã định... trong vòng năm mươi năm nữa, khi ta thoái vị, chiếc ghế này sẽ là của ngươi."

"Đệ tử không phải là một admin giỏi." Trần Dương đáp thẳng. "Đệ tử thích architecture hơn là management."

Thương Vân nhíu mày một cái, đã quen với những từ ngữ kỳ quặc của đồ đệ, bà thở dài. "Ngươi quá vội. Hỏa Diễm Sơn không phải chỗ chơi đùa. Đó là vùng cấm."

"Đệ tử biết." Trần Dương ngẩng lên. "Nhưng có thứ gọi đệ tử. Nếu không đi... đệ tử sẽ mãi kẹt ở một vòng lặp vĩnh viễn (infinite loop). Cảnh giới sẽ không thể thăng tiến."

Thương Vân bước đến, nhìn sâu vào mắt Trần Dương. Bà thấy chấm vàng kim trong võng mạc của hắn — giờ đã to hơn, sáng hơn. Bà biết nó là gì. Từ sáu tháng trước, khi hắn vừa bước vào đại điện này, bà đã lờ mờ đoán được.

Long tộc.

Di sản của một giống loài đã tuyệt diệt ngàn năm — những kẻ từng cai trị thế giới bằng sức mạnh tuyệt đối và trí tuệ vượt thời gian. Bảy viên Long Châu — truyền thuyết kể rằng ai gom đủ sẽ mở ra cánh cửa dẫn đến Thần Vực, nơi bí mật trung tâm của đại lục được cất giấu.

Thương Vân từng coi đó chỉ là truyền thuyết. Cho đến khi bà gặp Trần Dương.

"Long Thần Đại Lục... rộng vạn vạn dặm," Thương Vân nói nốt, giọng thấp xuống. "Thanh Phong Tông chỉ là một tảng đá nhỏ bé ven rìa. Ngươi ra ngoài kia — ngươi sẽ gặp những kẻ mạnh hơn ta gấp mười. Kim Đan nhiều như chó chạy ngoài đồng, Nguyên Anh đi đầy đất. Trúc Cơ trung kỳ ở đó... chỉ là con kiến."

"Đệ tử đi lên từ đệ tử ngoại môn hạng bét — cũng là con kiến." Trần Dương mỉm cười. "Từ kiến thành voi, chỉ cần đúng thuật toán."

Một khoảng lặng dài.

Thương Vân rút từ trong giáp tay áo ra một chiếc nhẫn. Nhẫn kim loại đen, chạm khắc vân mây tinh xảo — Không Gian Giới Chỉ.

"Cái này." Bà thả chiếc nhẫn vào tay Trần Dương. "Bên trong có 5000 viên trung phẩm linh thạch, 100 viên thượng phẩm linh thạch. Ba bộ áo giáp tơ tằm. Bốn bình Tẩy Tủy Đan cấp cao. Và... một lệnh bài của Liên Minh Tông Phái. Bất kỳ tông phái nào trong liên minh thấy lệnh bài này, sẽ giúp ngươi một lần."

Trần Dương nắm chặt chiếc nhẫn. Cảm giác lạnh buốt, nhưng trái tim thì lại rất ấm. Ở kiếp trước, hắn sống vì công việc, chết vì công việc, sếp chỉ coi hắn là tool gõ code.

Ở kiếp này — Thương Vân là một CEO đúng nghĩa, nhưng cũng là một người thầy đúng nghĩa.

"Sư phụ..." Hắn định nói gì đó.

Thương Vân giơ tay chặn lại. "Ta không cần những lời sến súa. Đi đi. Nếu bị người ta đánh đập ở ngoài đó, đừng nói là đệ tử của Thương Vân. Thanh Phong Tông mất mặt lắm."

Trần Dương cười. Hắn lạy ba lạy sát đất, âm thanh trán chạm đá vang vọng đại điện.

Tôn sư trọng đạo — ở bất kỳ system nào, cũng là core module không bao giờ được xóa.

"Bảo trọng." Thương Vân nói, rồi quay lưng lại.

Trần Dương đeo Không Gian Giới Chỉ vào ngón trỏ, đứng dậy, lui ra khỏi đại điện.

---

Ba canh giờ sau. Cổng chính Thanh Phong Tông.

Sương mù bắt đầu giăng lối, hoàng hôn đỏ rực buông xuống những rặng núi xa. Trần Dương bước qua cổng — cánh cổng đá khổng lồ đã chia cắt ngoại viện với thế giới trần tục.

Trần Dương mặc một bộ áo gai xám bình thường, đội nón lá tre. Áo Gấm Chân Truyền đã được cất vào trong Không Gian Giới Chỉ. Nếu đi ra một thế giới đầy Kim Đan và Nguyên Anh, mặc đồ Chân Truyền của một tông phái trung lưu chỉ làm mồi cho những kẻ thích cướp bóc.

*Low profile. Ẩn mình. Optimize for stealth.*

Gió chiều thổi lá úa bay xào xạc. Hắn nhìn lại ngọn Thanh Phong Sơn lần cuối. Nơi hắn tỉnh dậy từ thân phận một lập trình viên chết vì overwork. Nơi hắn học được cách hiểu linh khí dưới lăng kính code. Nơi hắn gặp những người bạn như Lưu Hạo, Lý Thanh Vân; nơi hắn có một Sư phụ như Thương Vân.

Một năm rưỡi trôi qua.

Ngắn, nhưng chất lượng. Cấu trúc cơ bản đã hoàn thành vững chắc. Server đã setup xong, database đã migrate an toàn. Bây giờ — là lúc deploy ra diện rộng toàn cầu.

"Dương ca!"

Một tiếng hét thất thanh vang lên.

Từ xa, một cái bóng tròn vo lăn (hoặc chạy, rất khó phân biệt) về phía cánh cổng. Lưu Hạo — anh béo ngày nào nay vẫn béo, nhưng áo quần đã là của nội môn đệ tử.

Lưu Hạo thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, tay xách một chiếc túi vải lớn.

"Dương... Dương ca..." Lưu Hạo chống hai tay lên gối, thở dốc. "Đệ biết... huynh đi... không kịp đan đan dược... đệ mua... đệ mua thịt khô..."

Trần Dương mỉm cười. Thằng ranh này lúc nào cũng vậy.

"Cảm ơn." Trần Dương nhận chiếc túi. Nặng. Chắc phải mười cân thịt khô các loại. "Thăng lên nội môn rồi, ráng tu luyện. Đừng để Lý Thanh Vân mắng."

"Hức..." Mắt Lưu Hạo lại bắt đầu đỏ lên, rơm rớm nước. "Huynh đi rồi... ai bảo kê đệ..."

"Tự bảo kê." Trần Dương gõ nhẹ nón lá lên đầu Lưu Hạo. "Mày có ba mươi tấm Hỏa Phù, gặp chuyện gì cứ ném hết ra như quăng bomb. Tầng 5 đụng vào cũng chết."

"Nhưng... nhưng..."

"Không nhưng nhị gì hết." Trần Dương xoay người, vẫy vẫy tay mà không quay lại. "Chăm chỉ cày cuốc, Lưu Hạo. Một ngày nào đó, tao sẽ quay lại kiểm tra bug của mày."

"B-bug là cái gì..." Lưu Hạo lầm bầm, nước mắt tuôn rơi, vẫy vẫy tay theo bóng lưng ngày một xa của Trần Dương.

---

Rừng núi chuyển tối.

Trần Dương sải bước trên con đường mòn. Trúc Cơ trung kỳ cho phép hắn bay (ngự kiếm), nhưng hắn chọn đi bộ.

Đi bộ — để cảm nhận thế giới. Để load toàn bộ texture và map data xung quanh.

Long Thần Đại Lục. Một bản đồ khổng lồ chưa được khám phá. Bảy Long Châu đang chờ đợi được tái hợp. Những bí quyết tu luyện tuyệt đỉnh, những trận chiến vượt ngoài khả năng tư duy hiện tại, những mỹ nữ, báu vật, và... sự thật ẩn đằng sau thế giới này.

Tất cả nằm ở phía trước.

Trần Dương hít sâu không khí lạnh ngắt của vùng hoang dã. Long Châu trong bụng đập dồn dập, đồng bộ với nhịp tim hắn. Phương Bắc — ánh sáng le lói từ chân trời vẫy gọi.

*Trần Dương, lập trình viên 996.* *Trần Dương, Chân Truyền Thanh Phong Tông.* *Trần Dương, kẻ săn Long Châu.*

Hắn nhếch mép cười — một nụ cười rạng rỡ, tự tin, mang theo một chút ngạo nghễ của người nắm giữ mã nguồn vận mệnh.

*Dù là hệ thống nào,* hắn nghĩ, rút thanh pháp bảo hạ phẩm ra, một luồng kiếm khí xoáy quanh thân, sắc lẹm và chói sáng. *Ta cũng sẽ refactor cmn lại hết.*

Và hắn bước thẳng vào bóng đêm, bắt đầu một hành trình mà rất nhiều năm sau, cả Long Thần Đại Lục sẽ phải gọi bằng một cái tên tôn kính nhất.

Long Thần.

--- *(Hết Phần 1 - Phiên Bản Beta)* *(Đón đọc Phần 2: Hỏa Diễm Sơn và Bí Mật Yêu Tộc)*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí