Chương 3: Quay Về Thanh Phong
Khu ngoại viện Thanh Phong Tông vào buổi tối trông giống như một khu ký túc xá đại học bị bỏ quên.
Những dãy nhà gỗ cũ kỹ xếp hàng dài trên sườn núi, mái ngói xám rêu phong, tường vách nứt nẻ. Mỗi phòng nhồi bốn đệ tử, giường tầng ọp ẹp, chăn mỏng tang. Hành lang chật hẹp xông lên mùi ẩm mốc lẫn mùi thuốc đắng — thứ mùi của những đệ tử tự nấu đan dược dởm vì không đủ tiền mua hàng xịn.
Trần Dương bước vào phòng mình — phòng số 47, dãy C, tầng dưới — và gặp ngay ba cặp mắt trố ra nhìn hắn.
"Trần— Trần Dương?!"
Lưu Hạo là người phản ứng đầu tiên. Thằng nhỏ béo tròn, mặt bầu bĩnh, tóc xoăn tự nhiên, đang ngồi xếp bằng trên giường tầng dưới ôm một bát cháo loãng. Bát cháo rơi xuống giường, nóng bỏng, nhưng Lưu Hạo không nhận ra — mắt trợn tròn, miệng há hốc, như vừa nhìn thấy ma.
"Mày... mày còn sống?!" Lưu Hạo bật dậy, cháo đổ lênh láng trên chăn. "Bọn tao tưởng mày bị yêu thú ăn rồi! Ba ngày! Ba ngày mày biến mất! Tao còn— tao còn thắp hương cho mày—"
"Thắp hương?" Trần Dương nhìn góc phòng — đúng thật, có một cây nhang cắm trong lon gạo, cháy dở. "...Cảm ơn. Nhưng tao vẫn sống."
Hai đệ tử còn lại — Châu Minh và Hà Tiểu Vũ — cũng ngớ người ra. Nhưng phản ứng của họ khác với Lưu Hạo: không mừng, mà là... lo lắng. Ánh mắt lảng tránh, vai hơi co lại, như muốn thu nhỏ sự hiện diện.
Trần Dương hiểu. Hắn quay về nghĩa là Vương Thiên Hào sẽ biết, và ai ở gần hắn cũng sẽ bị vạ lây.
"Tao sẽ không gây rắc rối," hắn nói nhẹ nhàng, ngồi xuống giường mình — giường tầng trên, góc trong cùng, vị trí tệ nhất. "Tao chỉ cần ngủ một đêm. Ngày mai sẽ tìm cách tự lo."
Châu Minh và Hà Tiểu Vũ thở phào, thả lỏng vai. Lưu Hạo thì chạy tới, nắm tay hắn, mắt đỏ hoe.
"Mày đói không? Tao còn nửa bát cháo— à, đổ rồi." Lưu Hạo nhìn đống cháo trên chăn, mặt nhăn nhó. "Để tao nấu bát khác—"
"Không cần. Cho tao hỏi—" Trần Dương kéo Lưu Hạo ngồi xuống, hạ giọng. "Bách Thảo Viên, nhiệm vụ hái Linh Thảo, còn ai nhận chưa?"
Lưu Hạo dừng lại giữa chừng, nét mặt lo lắng thay bằng hoang mang. "Mày hỏi cái đó làm gì? Bách Thảo Viên có Thanh Lân Xà! Một con cắn là chết—"
"Tao biết. Trả lời đi."
"Chưa ai nhận. Hai tháng rồi không ai dám." Lưu Hạo lắc đầu. "Phần thưởng có năm lượng bạc mỗi trăm cân, mà rủi ro thì— mày không nghiêm túc đâu chứ?"
"Nghiêm túc. Sáng mai tao đi."
"Mày điên à?!" Lưu Hạo nắm vai hắn lắc lia lịa. "Mày vừa suýt chết trong Vạn Thú Lâm, giờ lại muốn vào Bách Thảo Viên? Mày nghĩ mày là Trúc Cơ hay sao?"
Trần Dương nhìn Lưu Hạo — ánh mắt bình thản, không sợ, không kiêu ngạo, chỉ là sự tĩnh lặng của người đã tính toán xong mọi thứ.
"Thanh Lân Xà đuổi theo mùi. Thoa dầu Thanh Tùng lên người thì rắn tránh xa." Hắn nói. "Sách Bách Thú Chí quyển hạ, trang 247."
Lưu Hạo há miệng. "Mày... mày đọc Bách Thú Chí?"
"Chủ nhân cũ đọc. Tao nhớ." Đó là sự thật — ký ức chủ nhân cũ rất rõ về sách vở, dù năng lực tu luyện tệ. Thằng nhỏ hay trốn trong thư viện đọc sách, tránh né đám bắt nạt. "Một chai dầu Thanh Tùng giá hai đồng đồng. Tao có đủ tiền không?"
Lưu Hạo lục lọi trong gối, lấy ra một túi vải nhỏ. "Tao có ba đồng bạc. Cho mày mượn."
"Mượn. Sẽ trả."
"Không cần trả—"
"Sẽ trả." Trần Dương nhận túi tiền, nắm chặt. "Lưu Hạo. Cảm ơn mày."
Lưu Hạo gãi đầu, cười ngượng. "Tao là bạn cùng phòng mà. Không giúp mày thì giúp ai."
Trần Dương không nói gì thêm, nhưng trong lòng ghi nhớ. Ở kiếp trước, đồng nghiệp tốt với hắn nhất là anh Đức bảo vệ — người duy nhất để ý khi hắn ngồi code đến hai ba giờ sáng, mang cho hắn ly cà phê nóng rồi nói 'về đi em, chết ai code.' Đó là người tốt duy nhất hắn gặp trong mười năm đi làm.
Lưu Hạo nhắc hắn nhớ anh Đức.
---
Sáng hôm sau. Bách Thảo Viên.
Khu vườn rộng năm mẫu nằm ở triền đông Thanh Phong Sơn, bao quanh bởi hàng rào gỗ cao quá đầu người. Bên trong là một khu rừng nhỏ trồng đủ loại thảo dược — Linh Thảo, Huyết Hồng Hoa, Tử Vân Thảo — mọc chen chúc dưới tán cây cổ thụ. Không khí nồng nặc mùi thuốc, ngọt lịm, hơi say.
Và khắp nơi — trên cành, dưới gốc, dưới lá mục — những con Thanh Lân Xà cuộn mình ngủ. Dài chừng hai thước, vảy xanh lục lấp lánh như ngọc bích, đầu phẳng hình tam giác. Nọc của chúng không mạnh bằng yêu thú cấp cao, nhưng đủ giết một tu sĩ Luyện Khí tầng ba trong vòng mười lăm phút.
Trần Dương đứng ngoài hàng rào, nhìn vào bên trong qua kẽ gỗ. Hít một hơi dài.
"Production environment," hắn tự nhủ. "Không có rollback. Code sai là game over."
Hắn đã thoa dầu Thanh Tùng khắp người — cổ, tay, chân, cả tóc. Mùi dầu hăng hắc, nồng gắt, xông thẳng lên não. Nhưng theo sách, Thanh Lân Xà ghét mùi này — pheromone trong dầu Thanh Tùng can thiệp vào cơ quan cảm nhiệt của rắn, khiến chúng 'mù' trước bất kỳ sinh vật nào mang mùi đó.
Lý thuyết là vậy. Thực tế thì...
Hắn trèo qua hàng rào, nhẹ nhàng đặt chân xuống lớp lá mục bên trong. Một con Thanh Lân Xà nằm cách chân hắn ba bước — đầu ngẩng lên, lưỡi thè ra thăm dò.
Trần Dương đứng bất động. Tim đập thình thình. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Con rắn... quay đầu đi.
Không phản ứng. Không tấn công. Mùi dầu Thanh Tùng che giấu hoàn toàn sự hiện diện của hắn.
"Test passed," hắn thở phào.
Hai ngày.
Trần Dương ở trong Bách Thảo Viên hai ngày liên tiếp, hái Linh Thảo như một cái máy. Tay, dao nhỏ (mượn của Lưu Hạo), rổ tre. Cắt gốc, bó lại, xếp vào rổ. Lặp lại. Lặp lại. Lặp lại.
Con Thanh Lân Xà bò ngang qua chân hắn — hắn đứng yên, chờ nó đi khỏi, rồi tiếp tục. Một con khác rơi từ cành cây xuống vai — hắn không hét, không chạy, chỉ nhẹ nhàng đặt nó xuống đất bằng cái cán dao. Con rắn ngẩng đầu nhìn hắn một lúc, rồi bò đi.
Linh Thảo nặng. 500 cân — 10 rổ đầy, mỗi rổ gánh bằng đòn gánh trên vai, đi về kho ngoại viện ba chuyến.
Quản sự ngoại viện — một gã trung niên gầy nhom, mặt khó đăm đăm — kiểm tra xong thì nhướng mày.
"500 cân? Một mình?" Gã nhìn Trần Dương từ đầu đến chân — quần áo lấm lem bùn đất, tay xước xát, nhưng lưng thẳng, mắt sáng. "Làm sao mày không bị Thanh Lân Xà cắn?"
"May mắn." Trần Dương đáp.
Gã quản sự nhìn hắn thêm ba giây, rồi lắc đầu, ghi sổ. "25 lượng bạc. Nhận ở quầy."
25 lượng bạc. Đủ mua hai viên Tụ Khí Đan (10 lượng/viên) và còn dư 5 lượng cho nhu yếu phẩm.
Trần Dương mua đan dược ngay chiều hôm đó.
Đêm. Phòng số 47. Ba đệ tử khác đã ngủ.
Trần Dương ngồi xếp bằng trên giường tầng trên, đặt viên Tụ Khí Đan trên lưỡi. Viên đan nhỏ bằng đầu ngón tay, tròn, trắng ngà, tỏa mùi thơm nhẹ.
Hắn nuốt.
Linh lực từ viên đan bùng phát trong bụng — nóng, mạnh, cuộn xoáy. Bình thường, đệ tử Luyện Khí sẽ vận hành Thanh Phong Tâm Pháp để hấp thu dần dần, mất khoảng bốn canh giờ.
Trần Dương không dùng Thanh Phong Tâm Pháp. Hắn dùng 'Tối Ưu Kinh Mạch Pháp v0.1' — phương pháp tự sáng tạo, năm nhánh phụ, tận dụng 40% huyệt đạo thay vì 14.7%.
Linh lực được hấp thu trong hai canh giờ thay vì bốn. Không lãng phí. Không tồn dư. Sạch sẽ như một cái query đã được optimize.
Long Châu trong đan điền rung nhẹ — bổ sung thêm một tia năng lượng, đẩy tổng linh lực trong cơ thể vượt ngưỡng.
Đột phá.
Linh lực bùng nổ trong kinh mạch, tràn ngập 361 huyệt đạo, rồi rút lại, ngưng tụ trong đan điền — dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn. Cảnh giới mới.
Luyện Khí tầng ba.
Trần Dương mở mắt. Thở ra một hơi nhẹ — hơi thở mang theo một tia sáng trắng mỏng manh, tan vào không khí.
"Linh khí thổ nạp," hắn thì thầm. "Dấu hiệu Luyện Khí tầng ba."
Dưới giường, Lưu Hạo ngáy o o, không biết gì.
Trần Dương nằm xuống, nhìn trần gỗ ám khói. Mười ngày. Từ kẻ bị vứt đi chờ chết đến Luyện Khí tầng ba. Tốc độ mà bình thường mất ba năm, hắn làm trong mười ngày.
Nhưng hắn không cười, không hào hứng. Luyện Khí tầng ba vẫn yếu. Vương Thiên Hào tầng năm. Vương trưởng lão Trúc Cơ trung kỳ. Khoảng cách vẫn mênh mông.
"Sprint thứ nhất hoàn thành," hắn khẽ nói. "Nhưng product mới chỉ ở MVP. Còn rất nhiều việc phải làm."
Hắn nhắm mắt. Đêm nay, ngủ thật. Ngày mai — bắt đầu sprint thứ hai.
Bên ngoài cửa sổ, trăng treo trên đỉnh Thanh Phong Sơn — tròn, sáng, lạnh lẽo. Và trong đan điền Trần Dương, Long Châu phát ra ánh sáng vàng kim dìu dịu, nhịp nhàng như tiếng tim đập.