Chương 2: Thuật Toán Tu Luyện
Bình minh ở Vạn Thú Lâm khác với bình minh thành phố.
Không có tiếng còi xe. Không có tiếng chuông báo thức. Chỉ có ánh nắng mật ong chảy tràn qua tán lá, rọi xuống lớp sương mù mỏng manh bao phủ mặt đất. Tiếng chim hót — không phải một hai con mà cả trăm, ngàn, đan xen thành một bản hợp xướng mà không nhạc trưởng nào có thể chỉ huy.
Trần Dương đứng giữa khoảng trống nhỏ bên bờ suối, khuôn mặt phản chiếu trên mặt nước trong vắt. Gương mặt lạ — mười sáu tuổi, gầy gò, xanh xao, với đôi mắt đen thâm quầng vì đói ngủ và thiếu dinh dưỡng. Nhưng trong đôi mắt đó có thứ gì đó mới — một tia sáng sắc sảo mà chủ nhân cũ chưa từng có.
Hắn uống nước suối bằng hai bàn tay chụm lại. Lạnh. Ngọt. Trong veo đến mức nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy.
"Bước một: đánh giá tài nguyên hiện có," hắn nói thành tiếng, thói quen rubber duck debugging khi code một mình — nói to lên để tư duy rõ ràng hơn.
Hắn kiểm tra:
— Cơ thể: gầy yếu, đầy vết thương, nhưng đã hồi phục nhờ đột phá Luyện Khí tầng hai. Sức lực tạm đủ để di chuyển.
— Long Châu: ổn định trong đan điền, tỏa nhiệt nhẹ. Có thể buff linh lực khi cần, nhưng không kiểm soát được thời điểm và cường độ.
— Kiến thức: ký ức chủ nhân cũ cho hắn toàn bộ kiến thức cơ bản về tu luyện. Ngoài ra, hắn có 28 năm kinh nghiệm tư duy logic, phân tích hệ thống, và giải quyết vấn đề.
— Vũ khí: không có. Trang phục: một bộ đồ đệ tử ngoại môn rách rưới.
"Tóm lại: nghèo, yếu, không vũ khí. Giống y chang lúc mới ra trường đi xin việc."
Hắn đứng dậy, phủi đầu gối, và bắt đầu đi theo bờ suối về hướng bắc. Suối chảy từ Thanh Phong Sơn xuống — đi ngược dòng sẽ dẫn về gần tông phái.
Trong khi đi, hắn bắt đầu làm điều mà bất kỳ lập trình viên nào cũng sẽ làm khi gặp một hệ thống mới: nghiên cứu tài liệu.
Tài liệu ở đây là ký ức chủ nhân cũ về hệ thống tu luyện.
Linh lực tồn tại khắp nơi. Tu sĩ hấp thu, lưu trữ trong đan điền, vận chuyển qua kinh mạch. Đan điền giống như database — lưu trữ data. Kinh mạch giống như network — truyền tải data. Công pháp giống như thuật toán — quyết định cách data di chuyển trong hệ thống.
Và giống như bất kỳ hệ thống nào, nó có performance issues.
"Thanh Phong Tâm Pháp là cái gì?" Hắn tự hỏi. "Một thuật toán brute-force. Chạy linh lực đi vòng vòng theo đường an toàn nhất. Không optimize, không shortcut, không dynamic programming. Kết quả: chậm. Đúng, nhưng chậm."
Đêm qua hắn đã 'optimize' bằng cách mở ba điểm nghẽn trước khi chạy tuần hoàn. Kết quả: tốc độ tăng ba lần, đột phá một tầng trong vài canh giờ thay vì vài tháng.
Nhưng đó chỉ là bước đầu. Nếu hắn tiếp tục phân tích...
"361 huyệt đạo, 12 chính kinh, 8 kỳ kinh." Hắn lẩm bẩm, vừa đi vừa đếm trên ngón tay. "Mỗi huyệt đạo là một node. Mỗi kinh mạch là một edge. Toàn bộ cơ thể là một đồ thị có hướng — directed graph. Và Thanh Phong Tâm Pháp chỉ sử dụng... bao nhiêu node?"
Hắn đếm trong ký ức. Nhâm mạch — 24 huyệt. Đốc mạch — 28 huyệt. Cộng với đan điền. Tổng cộng: 53 node trên 361 — mới sử dụng 14.7% capacity của hệ thống.
"Cái gì?" Hắn dừng bước, sửng sốt. "85% node không được sử dụng? Đây không phải optimization — đây là waste. Như mua server 128 core mà chỉ chạy một tiến trình single-thread."
Ý tưởng bắt đầu hình thành.
Nếu hắn thay đổi thuật toán — không chỉ mở bottleneck, mà tái thiết kế toàn bộ đường dẫn linh lực, sử dụng nhiều kinh mạch hơn, nhiều huyệt đạo hơn — tốc độ tu luyện sẽ tăng bao nhiêu lần?
Nhưng cũng nguy hiểm bao nhiêu lần?
Ký ức chủ nhân cũ cảnh báo: chạy sai kinh mạch → linh lực loạn → tẩu hỏa nhập ma → chết hoặc tàn phế. Đây là lý do tông phái chỉ dạy công pháp an toàn — vì đệ tử chết là mất tài nguyên.
"Risk management," Trần Dương gật đầu. "Hiểu. Vậy ta cần testing trước. Thay đổi nhỏ, đo lường kết quả, rồi mới scale up. Agile methodology."
Hắn tiếp tục đi, vừa đi vừa thử nghiệm.
Thay vì chạy linh lực theo vòng tròn lớn nhâm-đốc, hắn thử thêm một nhánh nhỏ — dẫn một tia linh lực qua kinh Tỳ, đi qua ba huyệt đạo ở bụng mà Thanh Phong Tâm Pháp không đụng tới.
Kết quả: tốc độ hấp thu linh khí tăng 8%.
Thêm một nhánh nữa — kinh Thận, năm huyệt đạo ở lưng dưới.
Tăng thêm 12%.
Mỗi nhánh mới là một A/B test. Hắn ghi nhớ kết quả, so sánh, loại bỏ những nhánh không hiệu quả, giữ lại những nhánh tốt. Liên tục iterate.
Đến trưa, sau bốn canh giờ vừa đi vừa thử nghiệm, hắn đã tìm được năm nhánh phụ tối ưu — nâng tổng tốc độ hấp thu linh khí lên gần gấp năm lần công pháp gốc.
Và cơ thể bắt đầu thay đổi.
Linh lực dồi dào hơn tự động sửa chữa các vết thương — vết bầm tím nhạt dần, vết rách cầm máu, cơ và xương dần mạnh mẽ hơn. Bước chân nhanh hơn, thở đều hơn, tầm nhìn xa hơn.
Nhưng điều khiến hắn phấn khích nhất không phải sức mạnh tăng. Mà là cảm giác — cảm giác hiểu một hệ thống từ bên trong, nhìn thấy pattern, tìm ra cách tối ưu. Giống y chang cảm giác khi viết xong một đoạn code chạy mượt mà, khi benchmark từ 200ms xuống còn 3ms.
"Đặt tên thì gọi là... 'Tối Ưu Kinh Mạch Pháp," hắn suy nghĩ, rồi lắc đầu. "Không. Tối ưu chỉ là bước đầu. Sau này sẽ cần refactor toàn bộ. Gọi tạm là v0.1 đi."
Ai cũng vậy — lập trình viên đặt tên version trước khi đặt tên sản phẩm.
Buổi chiều. Rừng thưa dần.
Trần Dương đã ra khỏi vùng nguy hiểm nhất của Vạn Thú Lâm. Cây cối nhỏ hơn, ánh sáng nhiều hơn, tiếng thú gầm xa hơn. Phía trước, hắn nhìn thấy con đường mòn quen thuộc dẫn lên Thanh Phong Sơn — con đường mà đệ tử ngoại môn đi về mỗi ngày.
Và trên con đường đó — hai cái bóng.
Hắn vội núp sau gốc cây, bản năng cảnh giác. Luyện Khí tầng hai, hắn vẫn yếu hơn phần lớn đệ tử nội môn. Nếu bị Vương Thiên Hào hoặc đám tay chân phát hiện...
Nhưng hai người đi tới không phải nội môn. Bộ đồ xám nhạt, vải thô, thêu biểu tượng mây nhỏ ở ngực trái — đệ tử ngoại môn. Một nam, một nữ, trẻ, mặt mày căng thẳng, tay cầm rổ tre.
"...nói thật không dám. Hái thuốc vùng biên cũng sợ muốn chết," cô gái nói, giọng run run.
"Thì biết làm sao? Không hái thì lấy đâu ra bạc mua đan dược? Tao Luyện Khí tầng một suốt hai năm rồi, không đột phá là bị đuổi khỏi tông phái luôn." Chàng trai thở dài.
Hai người đệ tử đi ngang qua chỗ Trần Dương núp, không nhận ra hắn. Cuộc đối thoại của họ vọng lại, nhỏ dần theo bước chân.
"Nghe nói thằng Trần Dương bị Vương Thiên Hào vứt vào rừng cấm rồi, chết chưa nhỉ?"
"Chắc chết rồi. Luyện Khí tầng một mà vào Vạn Thú Lâm, sống sao nổi. Tội nghiệp."
"Ừ. Nhưng biết vậy cũng chẳng ai dám nói. Vương gia mà đụng vào thì mình cũng thành cái xác thứ hai."
Hai người đi khuất.
Trần Dương đứng yên sau gốc cây, im lặng. Nắm chặt tay — móng tay cắm vào lòng bàn tay, để lại vết trăng trắng trên da.
Hắn không giận. Không buồn. Hắn đã quen — ở kiếp trước cũng vậy. Người ta nói sau lưng, thương hại ba giây, rồi quên. Không ai giúp. Không ai ra tay. Mỗi người tự lo thân.
Hắn hít một hơi dài. Thở ra chậm.
"Bước hai: xác định mục tiêu." Giọng hắn bình thản trở lại, lạnh, rành mạch như đang review requirement.
"Mục tiêu ngắn hạn: quay lại tông phái, kiếm tài nguyên, tu luyện đến Luyện Khí tầng ba."
"Mục tiêu trung hạn: đủ mạnh để Vương Thiên Hào không dám đụng vào."
"Mục tiêu dài hạn..." Hắn nhìn Long Châu rung nhẹ trong đan điền. "...hiểu cái này là gì."
Hắn bước ra khỏi chỗ núp, chỉnh lại vạt áo, và đi thẳng lên con đường mòn về Thanh Phong Tông.
Không sợ. Không giấu. Đường đường chính chính.
Nếu muốn sống sót ở đây, hắn cần tài nguyên. Mà tài nguyên nằm trong tông phái.
Và nếu có ai hỏi tại sao hắn còn sống — hắn sẽ nói: 'May mắn.'
Bởi vì ở bất cứ đâu — trong code hay ngoài đời, trong thế giới hiện đại hay thế giới tu tiên — kẻ giỏi nhất không phải kẻ mạnh nhất. Mà là kẻ biết giấu bài.
Trần Dương bước qua cổng ngoại viện Thanh Phong Tông lúc hoàng hôn, cái bóng dài gầy guộc kéo lê trên mặt đất đá lát.
Và trong đan điền, Long Châu rung nhẹ — tiếng ngân trầm, ấm, như một lời chào mừng hắn trở về nhà.