Chương 9: Quyết chiến trong mộ

~7 phút đọc 1.243 từ

Bên trong mộ cổ, bóng tối sâu thẳm như đáy biển.

Kiếm Vân Sơn phát ra ánh sáng trắng, đẩy lùi bóng tối trong vòng ba trượng xung quanh hai người. Lâm Phong đi trước, kiếm cầm ngang ngực, mắt quét từng ngóc ngách. Liễu Yên theo sau, tay cầm phiêu bạc, lưng tựa lưng.

Mộ cổ rộng hơn dự tưởng. Hành lang đá kéo dài, trần vòm cao, hai bên tường khắc hoa văn cổ xưa — rồng bay phượng múa, kiếm khách giao đấu, sơn hà vạn dặm. Ai chôn ở đây không phải người thường.

Hành lang mở ra thành một đại sảnh. Giữa sảnh, một quan tài đá — nắp đã bị lật sang một bên, bên trong trống rỗng. Phía trên quan tài, treo một bức hoành phi gỗ đen — chữ khắc mạ vàng, vẫn sáng rực dù đã ba trăm năm.

"Mộ của Vô Danh Kiếm Khách — Kẻ Đi Tìm Thiên Đạo Cuối Cùng."

Vô Danh Kiếm Khách. Lâm Phong đọc tên, và ký ức Kiếm Thánh bùng lên — mạnh mẽ, rõ ràng, như ai đó vặn to âm lượng.

Mộ Dung Vân biết người này. Vô Danh Kiếm Khách — đồng môn, đối thủ, tri kỷ. Người duy nhất đã từng đấu ngang cơ với Kiếm Thánh trong suốt cuộc đời. Hai người luyện kiếm cùng nhau, tranh luận Thiên Đạo cùng nhau, rồi chia tay vì bất đồng quan điểm.

Kiếm Thánh tin rằng Thiên Đạo nằm trong kiếm — kiếm pháp đến cực hạn thì chạm đến thiên lý. Vô Danh Kiếm Khách tin rằng Thiên Đạo nằm trong cái chết — chỉ khi vượt qua sinh tử, mới hiểu được bản chất vũ trụ.

Nên Vô Danh Kiếm Khách... tự phong ấn mình trong mộ. Sống giữa ranh giới sống chết. Ba trăm năm.

Và bây giờ — phong ấn đã vỡ. Thứ thoát ra không phải con người nữa.

"LÂM PHONG!"

Tiếng hét của Liễu Yên xé toạc suy nghĩ. Cậu nhảy sang bên — vừa kịp tránh một bàn tay đen sì thọc ra từ bóng tối, chỉ cách mặt cậu vài phân.

Âm Phong Quỷ Vương hiện ra.

Nó từng là người — hình dáng vẫn còn nét nhân hình: hai tay, hai chân, đầu. Nhưng da đã biến thành màu đen xám, mắt là hai hốc rỗng toát ra ánh lửa xanh, tóc dài quá gối bay phấp phới dù không có gió. Áo bào rách tướp, lộ ra cơ thể xương xẩu nhưng toát ra linh áp kinh hoàng — mạnh gấp trăm lần bất kỳ tu sĩ nào Lâm Phong từng gặp.

Bậc sáu. Hoặc hơn. Thứ này đã hấp thu âm khí ba trăm năm.

"Ngươi... mang kiếm... của hắn..." Quỷ Vương nói — giọng rè rè, như kim loại cọ vào đá, nhưng nghe rõ từng chữ. "Kiếm... của Mộ Dung Vân..."

Nó nhận ra kiếm Vân Sơn.

"Hắn... đã chết... mà vẫn... không chịu buông..." Quỷ Vương cười — tiếng cười vang rền trong mộ, khiến vách đá rung chuyển. "Được... Ta sẽ hủy... thanh kiếm này... và linh hồn hắn bên trong..."

Nó lao đến.

Nhanh. Nhanh hơn bất kỳ thứ gì Lâm Phong từng thấy. Một khoảnh khắc nó đứng cách mười trượng, khoảnh khắc sau nó đã ở trước mặt, bàn tay đen vươn ra chộp cổ cậu.

Kiếm Vân Sơn rung lên. Ánh trắng bùng phát — và bản năng chiến đấu từ ký ức Kiếm Thánh tiếp quản cơ thể.

Sơ Tâm Nhất Kiếm.

Một nhát kiếm. Thẳng, đơn giản, nhưng chứa đựng kiếm ý thuần khiết — ý chí bảo vệ, không phải giết chóc. Ánh kiếm quang trắng cắt qua bóng tối, đập thẳng vào bàn tay Quỷ Vương.

Tiếng nổ. Quỷ Vương bị đẩy lùi năm bước — lần đầu tiên bị bất ngờ. Bàn tay nó bốc khói đen ở chỗ kiếm quang chạm vào.

"Kiếm ý Mộ Dung..." Nó nhìn tay mình, rồi nhìn Lâm Phong. Hai hốc mắt xanh cháy dữ dội hơn. "Thú vị..."

Liễu Yên tung phiêu từ phía sau. Ba chiếc phiêu bạc xoay tít — nhưng khi chạm vào Quỷ Vương, chúng tan rã thành bụi. Âm khí quá nặng, kim loại thường không chịu nổi.

"Phiêu vô dụng!" cô hét. "Lâm Phong, chỉ kiếm của anh mới có thể!"

Cậu biết. Và cậu biết một chiêu Sơ Tâm Nhất Kiếm không đủ. Cần chiêu mạnh hơn.

Huyết Phong Nhất Trảm — chiêu sát thủ của Huyết Phong Kiếm Quyết, dồn toàn bộ huyết khí và linh lực vào một nhát chém. Nhưng dùng xong sẽ kiệt sức hoàn toàn. Chỉ có một cơ hội.

Quỷ Vương lao đến lần hai. Lần này nó không dùng tay — nó mở miệng, và một luồng âm khí đen sì phun ra như vòi rồng, bao trùm cả đại sảnh.

"LIỄU YÊN, RÚT LUI! VÀO HÀNH LANG!"

Cô nghe lời, lùi ra. Lâm Phong đứng một mình, đối diện cơn bão âm khí.

Anh nhắm mắt. Hít một hơi sâu. Cảm nhận dòng linh lực trong kinh mạch — yếu ớt so với quỷ vật bậc sáu, nhưng có. Cảm nhận huyết mạch — dòng máu nóng chảy qua cơ thể, kết nối với kiếm Vân Sơn qua sợi dây vô hình.

Rồi cậu vận công. Tất cả. Mọi giọt linh lực, mọi giọt huyết khí, mọi phần ký ức Kiếm Thánh — dồn vào lưỡi kiếm.

Kiếm Vân Sơn phát sáng — không phải trắng, mà là vàng rực, chói lọi như mặt trời giữa mộ tối. Nhiệt lượng bùng phát, âm khí bị đẩy lùi, và trong khoảnh khắc ấy — Lâm Phong thấy.

Thấy Mộ Dung Vân. Đứng bên cạnh cậu. Bóng hình mờ ảo, trong suốt, nhưng rõ ràng. Bạch y phiêu phiêu, tay cầm kiếm, mắt nhìn Quỷ Vương — nhìn bạn cũ — với vẻ vừa đau buồn vừa kiên quyết.

"Vô Danh huynh," bóng hình thì thầm. "Ngươi sai rồi. Thiên Đạo không nằm trong cái chết. Thiên Đạo nằm trong kẻ đang sống — kẻ vẫn tiếp tục bước đi."

Bóng hình tan biến. Nhưng sức mạnh ở lại.

Huyết Phong Nhất Trảm.

Lâm Phong mở mắt. Chém.

Một nhát kiếm. Ánh vàng xé toạc bóng tối, cắt qua luồng âm khí, đập thẳng vào ngực Quỷ Vương. Tiếng nổ kinh thiên — ánh sáng tràn ngập toàn bộ mộ cổ, chói đến mức vách đá rạn nứt.

Quỷ Vương gào lên. Tiếng gào không phải giận dữ — mà là giải thoát. Ba trăm năm phong ấn, ba trăm năm giữa sống và chết, cuối cùng kết thúc.

"Cảm... ơn..." nó thì thầm, trước khi tan thành bụi đen, bay đi trong ánh sáng vàng.

Lâm Phong ngã quỵ. Kiếm rơi khỏi tay. Mắt hoa, tai ù, toàn thân như bị rút cạn.

Liễu Yên chạy đến, đỡ cậu. "Lâm Phong! Lâm Phong, anh có sao không?"

"Không sao..." cậu cười yếu ớt. "Chỉ hết sạch linh lực thôi..."

Cô ôm cậu, không nói gì. Vai cô run — cô đang khóc.

Trong bóng tối đang tan dần, bức hoành phi phía trên quan tài sáng lên lần cuối: "Vô Danh Kiếm Khách — Kẻ Đi Tìm Thiên Đạo Cuối Cùng."

Lâm Phong nhắm mắt. Nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng điều cậu nhìn thấy — bóng hình Kiếm Thánh, lời nói cuối cùng — sẽ theo cậu mãi mãi.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí