Chương 10: Con đường phía trước

~6 phút đọc 1.016 từ

Ba ngày sau, Lâm Phong và Liễu Yên trở lại Lạc Dương.

Cậu vẫn yếu — Huyết Phong Nhất Trảm đã hút gần hết sinh lực, phải mất ít nhất nửa tháng mới hồi phục hoàn toàn. Liễu Yên dìu cậu đi, vai sánh vai, qua cánh đồng, qua thị trấn, qua cổng thành Lạc Dương.

Thiên Cơ Các. Quản sự Châu đón họ ở tầng ba, chén trà nóng đã sẵn sàng.

"Vô Danh Kiếm Khách," Lâm Phong nói, ngồi xuống. "Kẻ Đi Tìm Thiên Đạo Cuối Cùng. Đó là tên trên bức hoành phi."

Quản sự Châu gật đầu chậm rãi. Lần đầu tiên, nét mặt dửng dưng của hắn lộ ra một chút cảm xúc — trầm mặc, sâu xa, như biển lặng.

"Vô Danh Kiếm Khách. Tên thật là Phong Thiên Dạ. Bạn đồng môn của Kiếm Thánh Mộ Dung Vân. Hai người — một chính một tà, một sáng một tối — đã định hình giang hồ Cửu Châu suốt một thời đại."

"Ông biết cả điều này?"

"Thiên Cơ Các biết mọi thứ," hắn lặp lại câu quen thuộc. Rồi hắn đẩy một mảnh giấy qua bàn — vẽ bản đồ, đánh dấu một vị trí ở phía đông nam.

"Mảnh bản đồ Thiên Đế thứ hai, theo thông tin của chúng tôi, hiện đang trong tay Độc Cô gia tộc — một gia tộc tu luyện ẩn cư ở đảo Phong Ba, ngoài biển đông. Họ không thuộc bất kỳ phe nào — không chính đạo, không tà đạo. Họ tự tách biệt khỏi giang hồ từ hai trăm năm trước."

"Một gia tộc ẩn cư giữ mảnh bản đồ?"

"Đúng. Và họ không cho ai vào đảo. Chưa từng. Bất kỳ ai đặt chân lên bờ đều bị đuổi — hoặc giết."

Lâm Phong nhìn bản đồ. Đảo Phong Ba — xa xôi, cô lập, nguy hiểm. Nhưng đó là mảnh thứ hai. Cậu cần nó.

"Cảm ơn Quản sự."

"Chờ đã." Quản sự Châu giơ tay. "Còn một thứ nữa. Miễn phí." Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. "Huyền Âm Giáo đã biết ngươi ở Lạc Dương. Bạch Xà Đường đã phái sáu sát thủ đến. Chúng đang chờ ngươi ở cổng phía nam."

Lâm Phong siết chặt tay kiếm. Huyền Âm Giáo — kẻ thù đã hủy Thanh Vân thành, đã ép Mộc Huyền Cơ hy sinh. Bọn chúng không bỏ cuộc.

"Sáu sát thủ," Liễu Yên nói. "Cấp bậc?"

"Ba bậc ba, hai bậc bốn, một bậc năm." Quản sự Châu uống trà. "Ngươi hiện tại — yếu như gà rù. Đánh không nổi."

"Vậy chúng ta đi cổng phía bắc," Lâm Phong nói.

"Bọn họ canh cả bốn cổng."

"Thì ta không đi qua cổng."

Quản sự Châu nhướng mày — lần đầu tiên lộ vẻ ngạc nhiên.

---

Đêm đó, Lâm Phong và Liễu Yên rời Lạc Dương bằng đường dưới.

Hệ thống cống ngầm của Lạc Dương — di sản từ triều đại trước, nay bỏ hoang — chạy dưới lòng thành, thoát ra sông phía đông. Quản sự Châu cung cấp bản đồ cống ngầm — "miễn phí" thêm lần nữa, khiến Lâm Phong nghi ngờ "miễn phí" của Thiên Cơ Các luôn có mục đích riêng.

Họ lội qua nước thối, qua bóng tối, qua bầy chuột to bằng con mèo, mất hai canh giờ mới ra đến bờ sông. Ánh trăng rọi xuống mặt nước, lấp lánh.

"Hướng đông nam," Liễu Yên nói, nhìn bản đồ. "Đảo Phong Ba. Cần ra bờ biển trước."

"Bao xa?"

"Một tháng đường. Nếu không gặp rắc rối."

"Chúng ta luôn gặp rắc rối." Lâm Phong cười — và lần này, nụ cười mang theo sự tự tin mà nửa tháng trước cậu chưa có. Cậu đã chiến đấu với Ma Giáo, đã vào mộ cổ, đã đánh bại quỷ vật bậc sáu. Cậu không còn là thiếu niên run rẩy trên đỉnh Vân Sơn.

"Lâm Phong," Liễu Yên nói, giọng bỗng dịu dàng.

"Hm?"

"Trong mộ, khi anh chiến đấu với Quỷ Vương... ta thấy một bóng hình bên cạnh anh. Mờ, nhưng rõ ràng. Một người đàn ông mặc bạch y."

"Kiếm Thánh Mộ Dung Vân," cậu nói thầm. "Hình bóng của ông ấy. Ông ấy vẫn ở trong kiếm."

"Ông ấy giúp anh?"

"Một lần thôi. Chỉ đủ để ta đánh chiêu cuối." Cậu nhìn kiếm Vân Sơn — im lặng, không phát sáng, lạnh ngắt trên tay. "Nhưng ta không thể dựa dẫm mãi. Sức mạnh vay mượn không phải sức mạnh thật. Ta phải tự mạnh lên."

Liễu Yên gật đầu. Rồi cô đưa tay — rụt rè, nhẹ nhàng — nắm lấy tay cậu.

"Thì chúng ta cùng mạnh lên."

Cậu nhìn cô. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt cô — đôi mắt hồ thu, khóe miệng cong nhẹ, tóc đen xõa trước trán. Đẹp. Không phải vẻ đẹp xa vời của tiên nữ trong truyện — mà là vẻ đẹp gần gũi, ấm áp, của người sẵn sàng đi cùng anh qua mọi giông bão.

"Cùng nhau," cậu đáp, nắm chặt tay cô.

Họ bước đi dọc bờ sông, dưới ánh trăng, hướng về phía đông nam. Phía trước — biển, đảo, gia tộc ẩn cư, và mảnh bản đồ thứ hai.

Phía sau — Huyền Âm Giáo rình rập, Ma Giáo chờ đợi, và cả giang hồ đang dõi theo thanh kiếm trên tay cậu.

Lâm Phong mười sáu tuổi. Trúc Cơ trung kỳ. Mang ký ức Kiếm Thánh, một mảnh bản đồ, một thanh thần kiếm, và một người đồng hành mà cậu bắt đầu tin rằng — có lẽ — quan trọng hơn cả bí mật Thiên Đạo.

Con đường vạn dặm. Bước chân đã đi được một phần mười.

Nhưng cậu không sợ. Không phải vì cậu mạnh — mà vì cậu không đi một mình.

Kiếm Vân Sơn rung nhẹ bên hông — tiếng ngân trong, nhẹ, như một lời chúc phúc.

Giang hồ mênh mông. Và câu chuyện của Lâm Phong — chỉ mới bắt đầu.

— HẾT —

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí