Chương 37: Thử Thách Kiếm Ý

~3 phút đọc 528 từ

Ông lão không tấn công.

Thay vào đó, lão ngồi xuống, kiếm đặt ngang đùi.

"Ta không đấu với ngươi. Chênh lệch quá lớn, không có ý nghĩa." Lão nói. "Thử thách của ta — là kiếm ý."

"Kiếm ý?"

"Đúng. Cửu Thiên Kiếm Tiên — vị kiếm tiên đã hy sinh để phong ấn Ma Tôn — ngài để lại di chúc: chỉ ai có kiếm ý tầng cao mới xứng đáng mang Cửu Thiên Kiếm. Vì thần kiếm cần ý chí, không cần sức mạnh."

Ông lão vẫy tay. Không gian biến đổi.

Tiểu Kiếm bỗng đứng một mình trong bóng tối. Không có Cô Phong. Không có Trần Phong. Không có Tiểu Mộc trong tay.

Chỉ có — bóng tối, và ký ức.

Một hình ảnh hiện ra: sư phụ Lâm Hạo Thiên, nằm trong vũng máu.

"Con... không cứu được sư phụ."

Đau. Nỗi đau xé lòng.

Hình ảnh khác: Hứa Vân Nhi — đối thủ ở đại hội — chết khi bảo vệ sư muội. Những đệ tử hy sinh trong trận Ma Tông tập kích.

"Con... không bảo vệ được họ."

Bóng tối thì thầm: "Ngươi yếu. Ngươi luôn yếu. Sư phụ chết vì ngươi. Đệ tử chết vì ngươi. Ngươi không xứng cầm kiếm."

Tiểu Kiếm quỳ xuống. Nước mắt chảy.

Đúng. Nàng yếu. Sư phụ chết vì bảo vệ nàng. Bao nhiêu người hy sinh —

"KHÔNG."

Nàng gào. Tiếng gào xé toạc bóng tối.

"Sư phụ không chết VÌ ta. Sư phụ chết vì sư phụ CHỌN bảo vệ ta. Đó là ý chí của sư phụ. Đó là kiếm đạo của sư phụ."

Nàng đứng dậy. Nước mắt vẫn chảy, nhưng lưng thẳng.

"Ta yếu — nhưng ta đang mạnh lên. Ta mất sư phụ — nhưng ta mang theo kiếm đạo của sư phụ. Ta không thể cứu mọi người — nhưng ta sẽ cứu được nhiều hơn."

Bóng tối lùi lại.

"Kiếm đạo của ta — không phải vô địch. Kiếm đạo của ta là bảo vệ. Bảo vệ những người mà ta yêu thương."

Kiếm ý bùng nổ. Từ tầng trung — vượt ngưỡng — tầng cao.

Kiếm ý tầng cao: hiểu được bản chất của kiếm. Kiếm không phải để giết — kiếm để bảo vệ.

Bóng tối tan biến.

Tiểu Kiếm đứng trước hồ nước, Tiểu Mộc trong tay. Ông lão nhìn nàng, mỉm cười.

"Kiếm ý tầng cao. Ba trăm năm ta ngồi đây, ngươi là người đầu tiên đạt được."

Hai mảnh kiếm trên đài bay đến Tiểu Mộc.

Năm mảnh hợp nhất.

Tiểu Mộc biến đổi — thanh kiếm giờ tỏa ra năm màu ánh sáng: xanh, vàng, bạc, đỏ, tím. Thân kiếm trong suốt hoàn toàn, bên trong năm dòng năng lượng xoay cuộn.

Tiểu Kiếm cảm nhận tu vi bùng nổ — xuyên thẳng qua rào cản Trúc Cơ.

Kim Đan tầng 1.

Đột phá.

Ông lão gật đầu. "Năm mảnh. Còn bốn. Ma Tông có ba. Mảnh cuối — ở nơi Ma Tôn bị phong ấn."

"Ở đâu?"

"Cửu Thiên Đài. Trên đỉnh cao nhất thế giới tu tiên. Nơi cuộc chiến cuối cùng sẽ xảy ra."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí