Chương 7: Lùi một bước, cướp đoạt Lục cung

~10 phút đọc 1.958 từ

# Lùi một bước, cướp đoạt Lục cung

Đình Thủy Tạ trong Ngự Hoa Viên lúc này vắng bặt tiếng cười đùa oanh yến, chỉ còn lại sự ngột ngạt đến nghẹt thở. Cẩm Y đứng trên bậc cấp cao nhất, nhìn xuống Bạch Mạn Nhu đang run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Gió lạnh quất ngang những nhành mai trắng, tạt bông tuyết vào khuôn mặt được đắp bằng Bách Mị Phấn của vị mỹ nhân đang thất thế, khiến thứ hương thơm quyến rũ kia bỗng trở nên nực mùi rẻ tiền và đầy toan tính.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Dực tối đen như đáy vực. Đối với một quân vương, có hai thứ tuyệt đối không thể chạm vào: thứ nhất là quyền lực ngai vàng, thứ hai là huyết mạch hoàng gia. Bạch Mạn Nhu dám vì ghen tuông tranh sủng mà giấu nhẹm chuyện long thai suốt hai tháng, lại còn lạm dụng xạ hương, không chỉ coi rẽ cốt nhục của hắn mà còn biến hắn thành kẻ ngu ngốc ban thưởng phấn chứa xạ cho một thai phụ. Sự nhục nhã này làm lửa giận trong lòng Tiêu Cảnh Dực bùng lên dữ dội.

"Người đâu!" Tiêu Cảnh Dực vuốt gập tay áo bào, gằn từng chữ sắc lạnh. "Đưa Bạch Tiệp dư về Trường Xuân cung. Truyền Thái y viện tới lập tức, toàn bộ cấm viện, không có thánh chỉ của trẫm, một con chim sẻ cũng không được thả ra ngoài! Chuyện long thai giấu diếm, trẫm sẽ tự mình xét xử!"

Mạn Nhu nghe đến hai chữ "cấm viện", lồng ngực thót lại. Trước nay Tiêu Cảnh Dực chưa từng to tiếng với ả, vậy mà chỉ một chiêu lật bài tẩy của Cẩm Y đã khiến ả rơi xuống vực sâu thất sủng. Ả toan khóc lóc gào thét kêu oan, vươn tay muốn bám lấy ống quần thêu rồng của bệ hạ, nhưng chưa kịp hé môi đã bị hạ nhân mạnh bạo xốc nách lôi đi.

"Bệ hạ xin bớt giận." Tôn Thái Hậu lúc này mới chống gậy khảm ngọc đứng lên, giọng nói khàn khàn nhưng mang đậm sức nặng của hậu cung hàng chục năm. Bà là người thông minh nhất ở đây, biết ngay lúc này nếu xin xỏ cho Bạch Mạn Nhu sẽ chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng thai nhi trong bụng Mạn Nhu lại là chiêu bài cốt lõi để gia tộc Tôn thị thao túng hậu cung trong tương lai. Bà ho khan một tiếng, che đi đôi mắt đầy tinh toan: "Bạch Tiệp dư trẻ người non dạ, giấu diếm thai nhi quả là sai lầm khó tha. Nhưng dẫu sao, trong bụng nó cũng đang mang cốt nhục hoàng gia đầu tiên kể từ khi Bệ hạ đăng cơ. Nếu mạnh tay trừng phạt lúc này làm kinh động thai khí, chẳng phải vừa hại chết hoàng tự, vừa làm trái ý trời sao? Ai gia xin đứng ra bảo lãnh, cho nàng ta tịnh dưỡng ở Trường Xuân cung, đợi mẫu tử lâm bồn an toàn rồi Bệ hạ muốn luận tội thế nào, ai gia cũng tuyệt nhiên không can thiệp."

Cẩm Y đứng một bên, lặng lẽ nghe Thái hậu dùng cái thai để làm khiên thịt rào chắn. Đúng như nàng dự đoán, Tôn Thái Hậu không bao giờ dễ dàng buông bỏ quân cờ tốt nhất của mình. Tiêu Cảnh Dực bị kẹt giữa cơn thịnh nộ cá nhân và sự sinh tồn cốt nhục của hoàng gia, hơn nữa lại chạm trán thái độ cứng rắn của Thái hậu, cuối cùng cũng phải nghiến răng thở hắt ra một hơi nhượng bộ. Hắn phất tay, không thèm trả lời Thái hậu, lập tức quay lưng phóng bước khỏi Ngự Hoa Viên.

Trận Tiệc Thưởng Mai chưa ăn được một miếng mứt đã tàn canh trong bão tố.

Cái nhếch môi lạnh nhạt của Cẩm Y từ từ gỡ xuống khi nàng bước lên ngự liễn trở về Khôn Ninh cung. Chiến thắng hôm nay không phải là tuyệt sát, Bạch Mạn Nhu chưa thể chết, vì cái thai kia vẫn là kim bài miễn tử mạnh mẽ. Nhưng, mục tiêu của Cẩm Y không phải là giết ả ngay lập tức. Giết một kẻ đang mang thai chỉ làm bản thân mang tiếng độc ác và khơi dậy sự thương xót dối trá của kẻ khác. Kế hoạch thực sự của Thượng Quan Cẩm Y, chính là tận dụng lệnh "cấm viện tịnh dưỡng" này.

Suốt hai năm qua, Bạch Mạn Nhu tuy danh phận chỉ là Tiệp dư, nhưng cậy sủng sinh kiêu, gài gắm tai mắt khắp các ngóc ngách của nội đình. Từ Thượng Y cục lo vải vóc, đến Ngự Thiện phòng lo củi lửa ăn uống, đều có người của Tôn Thái Hậu và họ Bạch bám rễ. Lúc ả còn đang cao ngạo đi lại, mọi nhất cử nhất động của Cẩm Y đều bị giám sát. Nhưng bây giờ, Trường Xuân cung bị phong tỏa hoàn toàn không lo lọt một tin gì, Tôn Thái Hậu thì phải ngày đêm túc trực lo giữ mạng và cái thai cho con cờ duy nhất, đây là thời cơ ngàn năm có một để Cẩm Y thay máu toàn bộ cơ cấu Lục cung.

"Nương nương, Bệ hạ đã bãi giá về Ngự Thư phòng, thái y viện đang bận tối mắt tối mũi đi lại Trường Xuân cung," Thúy Vi vừa rót trà nóng vừa hớn hở bẩm báo, ánh mắt nha đầu lộ rõ sự hả hê. "Ả ta kiêu ngạo cho lắm, bây giờ bị giam lỏng như tội đồ, xem có chịu nổi không."

"Mới bắt đầu thôi," Cẩm Y nhắm mắt dưỡng thần, xoay xoay chiếc nhẫn phượng trên ngón áp út. "Thúy Vi, dặn Tiểu Xuyên Tử mang lệnh bài Hoàng hậu của bổn cung, lập tức đến Ngự Thiện phòng và Ty Y cục. Lấy cớ tỳ nữ của Lương ma ma lén lút ăn bớt đồ ngự dụng bị phát hiện, tra xét lại toàn bộ danh sách chưởng sự. Những kẻ nào đã từng ăn hối lộ của Bạch phủ hoặc có họ hàng dính líu đến Tôn gia, lập tức bãi chức, đày ra Tân Dịch khố làm lao dịch, không cần hỏi ý qua phủ Thái Hậu."

Thúy Vi có chút ngập ngừng: "Nương nương, thay máu cùng lúc ở hai trọng địa hậu cung như vậy... nếu Thái hậu phát giác, chẳng phải bà ta sẽ lại kiếm cớ gây khó dễ?"

"Thái hậu hiện tại không rảnh đâu." Đáy mắt Cẩm Y xẹt qua một tia sáng nguy hiểm, mỉm cười sắc như dao cạo. "Bà ta đang bận nghĩ cách làm sao để Tiêu Cảnh Dực tin rằng Bạch Mạn Nhu vô tội, làm sao để Bách Mị Phấn không lọt tới Thái y viện kiểm tra lượng xạ hương thực sự, và làm sao để dưỡng một cái thai mỏng manh giữa mùa rét đậm. Trong lúc bà ta tập trung vào Trường Xuân cung, ta sẽ chặt sạch toàn bộ xúc tu của bà ta vươn ra ngoài."

Đêm đó, Khôn Ninh cung đèn sáng rực. Một cuộc thay máu nội bộ diễn ra thần tốc nhưng không kèn không trống.

Giang chưởng sự của Ngự Thiện phòng — một lão gian manh chuyên tuồn nguyên liệu quý sang Trường Xuân cung và đút lót cho người của Tôn gia — bị phát hiện tàng trữ hòm vảy cá điêu khắc lậu, khép tội trộm cắp ngự vật, ngay trong đêm bị lôi đi. Thay vào đó, Cẩm Y cân nhắc đưa một ma ma trung niên bị Tôn Thái Hậu đày ải làm tạp dịch ba năm trước tên là Hoa cô lên nắm quyền. Hoa cô vốn là người trầm tính, tài nấu nướng tuyệt diệu, đặc biệt cực ấn oán với phe Tôn thị vì kiếp trước bà từng bị Lương ma ma hãm hại gãy một chân. Một kẻ có năng lực và mang trong lòng nợ máu với kẻ thù, chính là thanh đao trung thành nhất để Cẩm Y thanh tẩy đường ăn uống của hậu cung.

Trong Ty Y cục cũng diễn ra một màn lật đổ tương tự. Hàng chục cung tì tay sai bị giáng cấp, Thúy Vi trực tiếp cầm Phượng ấn đứng đôn đốc giám sát, đưa những tú nữ biết điều và đã từng nhận ân huệ của Thượng Quan gia lên thay thế. Cẩm Y thực hiện vô cùng cẩn trọng, nàng không dùng những người có gốc rễ lớn, mà kéo lên những con người đã từng bị phe cánh Tôn Thái Hậu vùi dập. Bọn họ không chỉ trung thành, mà sự trả thù kìm nén trong lòng bọn họ chính là khiên chắn tốt nhất bảo vệ vị trí mới của họ.

Trong vòng thời gian ba ngày Bạch Mạn Nhu cấm túc, mạng lưới tình báo và sinh hoạt thực dụng yếu hầu của cả hậu cung đã rơi trọn vào tay Thượng Quan Cẩm Y. Quyền lãnh đạo Lục cung lần đầu tiên sau hai năm, không chỉ là cái danh xưng phù phiếm, mà đã nắm chặt được huyết mạch của sinh tử ấm lạnh.

Khi Tôn Thái Hậu thoát ra được khỏi mớ rắc rối an thai của Mạn Nhu, quay đầu nhìn lại, cả hậu cung yên lặng như một mặt hồ thu, không có tiếng kêu oan, không có tranh chấp ồn ào. Nhưng những kẻ dâng canh hầm nấm tuyết quen thuộc của bà giờ là những gương mặt xa lạ quy củ; cung nữ bê xiêm y mới cũng đăm đăm cúi gầm không lanh chanh buôn chuyện.

Tôn Thái Hậu bực dọc đập vỡ cái bát sứ Thanh Hoa vào góc phòng, ánh mắt sụp mờ lộ rõ sự phẫn nộ không thể kìm nén: "Thượng Quan Cẩm Y... Ả hoàng hậu ngốc nghếch chỉ biết giả bệnh yếu đuối kia, từ bao giờ lại học được trò đánh lén sau lưng sâu hiểm thế này? Ai gia đã đánh giá thấp con nha đầu đỏ hỏn đó rồi."

Một ma ma già đứng phía sau Thái hậu, chính là Trần ma ma — tâm phúc lâu đời, kẻ chuyên bày binh bố trận hạ độc diệt trừ dị kỷ từ thời Tiên Đế. Đôi mắt kẻ ác già nua híp lại thành đường chỉ, thâm hiểm khẽ cúi người thì thầm vào tai Thái Hậu:

"Thái Hậu nương nương bớt giận. Hoàng hậu tuy có lợi cờ thu phục được Ngự Thiện phòng, nhưng Lục cung có bảy mươi hai viện, miệng ăn mọc ra không chừng, kẻ nấu ăn đứt gánh là chuyện thường. Tiểu nha đầu đó còn non nớt tưởng lập quyền là xong... Nô tỳ nghĩ, là lúc nên đổi thực đơn cho cung Diên Hi rồi."

Thái Hậu Tôn thị nghe xong, sắc mặt đang giận dữ bỗng chốc buông thõng lại, khóe miệng kéo lên một nụ cười rùng rợn. "Làm đi, sạch sẽ vào. Để xem Hoàng hậu của chúng ta, đứng mũi chịu sào cai quản hậu viện sai quy tắc ra chết người lúc Bạch Mạn Nhu không có mặt, sẽ ăn nói thế nào với Hoàng thượng."

Tiết tuyết giá bắt đầu tan, nhưng sóng ngầm của một trận cuồng phong mới ở hoàng thành lại mới chỉ rùng rùng kéo đến. Mạng nhện của Cẩm Y đã giăng, và con mồi cộm cán nhất của phe địch đang chuẩn bị xông tới đạp nát nó.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí