Chương 6: Tiệc Thưởng Mai, Cẩm Y phản kích

~9 phút đọc 1.782 từ

# Tiệc Thưởng Mai, Cẩm Y phản kích

Ngự Hoa Viên lúc xế chiều phủ kín sương hàn, nhưng đình Thủy Tạ đã sớm được các thái giám giăng kín bạt sưởi lò đồng sáng rực, chậu than đốt gỗ trầm hương cháy tí tách hòng xua đi giá rét của mùa đông kinh thành. Những cây mai trắng và mai đỏ bừng nở bất chấp tiết trời, tỏa ngát thứ mùi hương kiêu ngạo, kiên cường đâm xuyên qua cái buốt giá. Thái hậu Tôn thị an tọa tại thượng vị, mặc áo choàng điêu bào uy nghi tự tại, tay nâng chén ngọc thưởng trà ấm. Xung quanh bà là hàng loạt phi tần mỹ nữ đủ màu muôn vẻ, tiếng cười đùa rổn rảng rộn rã như vô tình xua đi sự câm lặng đẫm máu của vụ án kinh hồn mấy ngày trước.

Bạch Mạn Nhu ngồi ngay ghế dưới bên phải Thái Hậu, ả khoác một chiếc áo tơ tằm đan chỉ bạc tú điệp lôi cuốn ánh nhìn, nụ cười ả nhẹ nhàng tĩnh mịch như tiên nữ giáng trần, rạng rỡ và tự phụ sau khi nhận được hộp phấn vinh quang của Hoàng đế.

Khi mọi người đang say sưa đàm đạo thơ ca tụng tiết mai giao mùa, tiếng thông báo lanh lảnh bên ngoài xé toạc bầu không khí êm đềm: "Hoàng hậu nương nương giá lâm!"

Tất cả cung phi lập tức im bặt, vội vàng đứng lên quỳ bái. Bạch Mạn Nhu cũng phải nhón gót hành lễ, nhưng đôi mắt ả tăm tối đảo xéo nhìn bóng người đang khoác bộ phượng bào màu hồng nhạt, từng bước một chậm rãi bước vào. Thượng Quan Cẩm Y phong tư trác tuyệt, thần thái lãnh đạm mà băng thanh ngọc khiết, búi tóc cửu phụng uy nghi cài trâm vàng đính trân châu rũ xuống mạn tai, sắc bén hơn cả loài bạch mai sau song đình. Vị trí cao cao tại thượng của Cẩm Y khiến kẻ thù vừa ghen tức vừa muốn xúm lại xé xác nàng.

"Thần thiếp khấu kiến mẫu hậu," Cẩm Y ưu nhã hành lễ.

"Miễn lễ," Thái hậu phất tay, nụ cười trên đuôi mắt rạn nứt vì nhăn nheo giả tạo lộ rõ. "Hoàng hậu mười ngày bế quan chép kinh chịu vất vả cực nhọc cho ai gia, quả là tấm lòng hiếu thuận không ai sánh kịp. Nhưng chép kinh vất vả tiều tụy, ai gia sợ ngươi hao mòn mất long tâm của Hoàng thượng, hôm nay mở tiệc này đặc biệt rủ ngươi ra ngửi chút hương hoa."

"Đa tạ mẫu hậu quan tâm. Phúc phận của thần thiếp là được làm mẫu nghi, chuyện bận tâm tới điềm lành xấu của hậu cung vốn là thiên chức, không dám oán thán," Cẩm Y thanh thản lướt xéo qua ánh mắt móc mỉa của Bạch Mạn Nhu, nhàn nhã ngồi xuống ghế chủ nhân ở mạn trái ngang hàng gần sát Thái hậu, áp chế sự lấn lướt của đám phi tần xung quanh.

Bạch Mạn Nhu vừa dập đầu ngồi lại xuống, ả gượng cười mỏng manh, dùng giọng thỏ thẻ nhão nhoẹt mỉa châm: "Hoàng hậu nương nương quả nhiên là thân bồ tát hiển linh. Mười ngày đóng ngặt cửa nẻo làm bệ hạ phải nhớ nhung mà đêm thức trắng thở dài. Nô tì nghe nói bệ hạ sáng nay qua thu thập kinh Phật, thấy nương nương bình an vô sự lại còn dọn dẹp cặn kẽ nô tài hư hỏng trong phòng, ngài ấy vui mừng khôn xiết. Thật đáng tiếc, có kẻ vì nhát cáy mà tự đập đầu vào cột đá tự vẫn ở hồ Bích Thủy, cũng may nương nương chép kinh Phật độ siêu thoái cho vong linh cô ả, chắc là cô ả cúng dường an vui mà siêu thoát rồi."

Sự khích bác trắng trợn. Bạch Mạn Nhu mỉa mai việc vụ án hồ Bích Thủy cuối cùng lại đổ vỡ bằng một cái chết vô nghĩa của một cung nữ thế mạng, để rồi Cẩm Y chẳng thể đào sâu thêm, và còn dọn dẹp cung nữ ở Khôn Ninh làm lộ ra mình cũng tàn ác chẳng vừa. Đám phi tần phía sau nghe thế vội lấy khăn tay che miệng tủm tỉm cười nhạo.

"Hoàng thượng giá lâm!" Một tiếng hô của đại thái giám cắt ngang khoảnh khắc ngột ngạt. Tiêu Cảnh Dực khoác áo bào thêu rồng vàng chầm chậm bước vào đình viện. Toàn bộ người trong đình nhanh chóng thi lễ nghênh đón.

Cảnh Dực bình thản gật đầu, nhưng ánh mắt lướt vội qua hình bóng của Cẩm Y ngồi thẳng tĩnh lự bên kia bàn trà, rồi híp lại ngồi xuống giữa phượng tòa. Hắn không ngần ngại quay sang nhếch mép ban nụ cười với thiếu nữ nhu mì Bạch Mạn Nhu: "Ái phi hôm nay sắc son kiều diễm. Xem ra hộp Bách Mị Phấn Nam Hải hôm nọ rất hợp ý khanh."

Mạn Nhu thẹn thùng rũ mày hạnh, gò má phiếm hồng khả ái: "Bệ hạ long ân, phấn ngọc vừa thơm vừa mịn màng, tỳ thiếp vô cùng cảm kích."

"Đẹp đấy." Cẩm Y đột ngột lên tiếng. Giọng nói trong vắt của Hoàng hậu làm không gian im ắng đi trông thấy. Cẩm Y vừa đưa ngón tay bọc giáp vàng gõ khẽ lên chén tử sa, vừa mỉm cười tán thưởng nửa mùa. "Nhưng Bạch Tiệp dư, hôm nay là tiệc thưởng mai ngắm cảnh thanh tạo. Lớp Bách Mị Phấn kia, hương vị tuy nồng đậm, tô điểm xuân sắc nhưng lại vô hình trung lấn át mất mùi thanh bạch kiêu ngạo của bạch mai trong vườn. Hoa mai vốn tĩnh mịch trong tuyết hàn, nay lại quyện xéo với phấn đậm nam hải, há chẳng phải là vương tục di căn sao?"

Câu nói thốt ra nhẹ như lông hồng mà sắc như gươm bén. Một mặt chê bai thẩm mỹ của Mạn Nhu, mặt khác ngấm ngầm chế giễu ả chỉ là loài phù dung son phấn lòe loẹt, đem tâm kế nhơ nhuốc chen vào giữa tuyết trắng tinh khiết của hậu cung. Sắc mặt Bệ hạ khẽ biến hóa, trong khi Thái hậu đập chén trà xuống bàn.

"Hoàng hậu! Tiệp dư đang hưởng đặc ân của bệ hạ, ngươi vì cớ ghen tỵ mà phê phán bừa bãi! Hậu cung lấy hòa di thuận, Bệ hạ thưởng phấn, đó là hồng ân! Ngươi dạo này vì chép kinh mà quên mất lời ăn tiếng nói rồi chăng?" Thái Hậu gắt gỏng quát.

Thay vì sợ hãi quỳ sụp như kiếp trước, Thượng Quan Cẩm Y vẫn an vị. Nàng lẳng lặng đưa tay vạch nhẹ chiếc khăn tay thêu mẫu đơn bạch ngọc, rồi quay sang nhìn Thái Hậu với vẻ ngây thơ chết người: "Mẫu hậu trách lầm thần thiếp. Thần thiếp chỉ lo lắng cho sức khỏe của thai nhi mà thôi."

Thai nhi?

Cả đình Thủy Tạ chết sững. Thái hậu sững sờ, Bạch Mạn Nhu thì giật bắn nảy người vội thu tay áo lại che giấu vùng bụng phẳng. Tiêu Cảnh Dực vội vã nắm lấy thành ghế vàng: "Thai nhi? Hoàng hậu, ý nàng là sao?"

Cẩm Y nhếch khóe môi, quay sang Mạn Nhu: "Bạch Tiệp dư dạo gần đây luôn dùng trà sâm tẩm ngải, lại còn hay giả bộ ngơ ngác khi đi qua thềm đá trơn trượt để thái giám phải kè kè giữ tay đỡ gót. Bụng cũng thường xuyên thắt lưng nịt eo khá kín. Dáng vẻ đó... chẳng phải là mới mang long thai được gần hai tháng sao? Một tháng đầu nôn nghén, lại dùng đến Bách Mị Phấn vốn dĩ có chứa chút xạ hương để tránh động thai... Muội muội, định giấu nhẹm hỷ sự qua tiết Xuân mới báo cáo bệ hạ hòng nhận tước vị lớn hơn, hay là vì Bách Mị Phấn... mà thai nhi đã sớm rơi vào thế hiểm nguy cấm nói?"

Tóc gáy Bạch Mạn Nhu lạnh toát, mặt trắng bệch như tuyết. Đúng, ả vừa mới mang thai. Ả giấu kỹ đến mức Thái y viện chưa ai dám bắt mạch ghi sổ, dự định chờ tới Lễ Thượng nguyên sẽ xin bệ hạ công bố để ép Cẩm Y lùi một bước. Hơn nữa, hộp Bách Mị Phấn bệ hạ ban có chứa xạ hương là sự thực, nhưng vì Mạn Nhu phải duy trì hình ảnh mỹ nhân, ả vẫn âm thầm lén lút sử dụng liều lượng cực nhỏ để giấu mùi ngải cứu. Làm sao Cẩm Y – một kẻ mười ngày cấm túc, lại có thể phát giác điều động trời này?

Tiêu Cảnh Dực quát vang: "Truyền Thái y mau! Bạch Mạn Nhu, nương nương nói có thực không?"

"Bệ hạ... thần thiếp... thần thiếp..." Mạn Nhu quỳ sụp xuống, đôi chân nhũn ra, nước mắt lưng tròng, tay ôm chặt lấy bụng. Ả định giở bài yếu đuối quen thuộc để chạy trốn khỏi cục diện bị phơi bày.

Nhưng Cẩm Y không tha. Nàng thong dong tiến lại gần kẻ đang sụp đổ dưới đất, bàn tay buông lơi phủa lớp lông điêu trắng xám vuốt ve bả vai Mạn Nhu. "Đừng hoảng loạn, muội muội. Nếu Thái y phát hiện mạch tượng suy nhược vì ngửi xạ hương trong phấn do chính bệ hạ vô ý ban tặng, thì chẳng phải... muội định để bệ hạ gánh oan tiếng hại chết con ruột sao? Hãy nói đi, là muội cố tình giấu Thái y, hay muội định nhân tiệc thưởng mai vấp ngã rồi đổ vấy cho ai trong hậu cung để đòi nợ oan cho cái thai sắp sẩy của mình đây?"

Bạch Mạn Nhu sững sờ câm bặt. Mưu kế thâm hiểm nhất của ả vốn đã trù tính trong đầu lúc nãy, tự dựng màn té ngã đổ vạ cho Cẩm Y, đã bị Cẩm Y đọc vanh vách rồi đâm rách toạc giữa thanh thiên bạch nhật. Tôn Thái Hậu vội vàng nhắm chặt mắt, tay run lên. Nước cờ độc ác của phản diện đã bị Cẩm Y lật kèo, đạp nát không thương tiếc, đem mạng nhỏ bé và tâm địa rắn rết của ả phơi bày rực rỡ dưới ánh tuyết hàn băng. Thượng Quan Cẩm Y đứng trên đình cao, mỉm cười lãnh khốc đón nhận cái nhìn chấn động của Tiêu Cảnh Dực. Trận đòn này, đâm nát trái tim đế vương.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí