Chương 6: 6. Đại Gia Giao Tiền, Khất Cái Thanh Toán Nợ Âm
Keng!
Thanh âm kim loại của đoản kiếm ma quái rơi cạch xuống sàn đá cẩm thạch đã vỡ vụn là âm thanh duy nhất còn sót lại trong gian đại sảnh lúc này. Mọi thứ trở lại tĩnh mịch như tờ, chỉ khác là cái không khí lạnh lẽo thấu xương, nhớp nháp bẩn thỉu mang theo mùi thi thể thối rữa kia đã tan biến sạch sẽ không để lại một dấu vết.
Lâm Trạch thở hổn hển, chống hai tay lên đầu gối, mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi mỏng tanh. Hắn vuốt vội những giọt mồ hôi trên trán, đưa lòng bàn tay chùi ngang miệng. Vị tanh tưởi của máu tươi vẫn xúy xóa trên mặt.
Cái khối đen kịt lúc nãy bọc trên người con gái tỷ phú đã teo tóp lại, rúc sâu vào thanh đoản kiếm rỉ sét. Cái thây ma váy trắng gào thét lúc nãy giờ đã ọp ẹp sụp xuống như củ khoai tây héo, ngất lịm đi trên những mảnh gạch vụn chỏng chơ.
*"Khụ khụ, suýt nữa thì mi khiến bổn tiểu thư mất nửa cái mạng linh miêu rồi!"* Bạch Chỉ nhảy thoăn thoắt xuống từ bậc thang thứ ba, dáng vẻ kiêu hãnh thường ngày đã biến mất. Bộ lông đen bóng nhẫy của nàng bết lại, xơ xác đi vài mảng như bị cháy xém. Đôi mắt hổ phách lừ lừ lừ nhìn Lâm Trạch đầy vẻ oán hận. *"Cái Trấn Trạch Chú rỉ sét kia mạnh hơn chục lần mấy con lệ quỷ cắc ké ngươi nhặt kẹp tóc đêm qua đấy! Cầm lấy nó, Hệ thống của ngươi phải mở kho Trấn Điếm rồi!"*
Lâm Trạch run rẩy rướn người, dồn nốt chút sức mọn, cầm thanh kiếm lên. Đoản kiếm lạnh buốt như băng, những dòng chữ triện khắc dọc hai bên hông lúc nãy đã từng đỏ như máu thì giờ đây mờ dần, chuyển sang màu đồng đen nhờ nhờ vô hồn.
[Thông báo Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành! Phá giải Trấn Trạch Chú Huyết Lệ.] [Bạn đã thu thập Đoản Kiếm Thời Minh (Vật Phẩm Âm Khí Cấp B). Mở khóa chức năng: Phong Ấn Trấn Điếm. Hiện đang có 01 Vật phẩm. Đoản Kiếm có khả năng kích hoạt sức phòng thủ tâm linh cấp thấp cho Cửa Tiệm Số 44.] [Nhận phần thưởng: 3000 Điểm Công Đức.] [Tổng Điểm Công Đức hiện tại: -96,500.]
"Ba ngàn điểm?! Lão tử dốc cạn sức bình sinh, suýt chết đến mười tám lần mà mi chỉ cho tao ba ngàn điểm?" Lâm Trạch trợn tròn mắt gào lên với chiếc điện thoại cùi bắp trong tay. "Hệ thống tư bản thối nát, cái bọn bóc lột sức lao động!"
Nhưng rồi ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa chính biệt thự, nơi lão tỷ phú Vương Phúc Đạt cùng bốn gã vệ sĩ to cao đang lấp ló thò đầu vào trong. Cái bản đồ não của một kẻ nghèo rớt mùng tơi đã nhảy số nhanh hơn cả siêu máy tính. Công đức có thể ít, nhưng tiền thật thì... hehe.
"Lâm... Lâm tiên sinh! Ngài đại tài! Ngài thật sự là đại tài tử trên trời giáng xuống!" Vương Phúc Đạt lảo đảo chạy vội vào trong, vất cả đôi giày tây bóng loáng lẫn dáng vẻ một doanh nhân thành đạt. Ông ta lao đến chỗ con gái mình đang nằm bất tỉnh, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt xám ngoét.
Lâm Trạch đút hai tay vào túi, ưỡn ngực đứng thẳng người lên, cố tình bày ra cái dáng vẻ cao nhân ẩn dật đầy tiên phong sương cốt mặc cho cái dáng dấp bần hàn te tua hiện thời.
"Vương tổng, xong rồi. Thanh đoản kiếm tà vật dưới nền nhà ngài là nơi hội tụ toàn bộ sát khí của những thế lực thù địch trấn yểm. Tôi đã đem cả sinh mạng một đời tu tập, lấy máu nguyên dương để phá giải kết giới, hút sạch âm u trong nhà ngài." Hắn vỗ vỗ lên cái mũi kiếm lạnh ngắt nhét nơi cạp quần, thản nhiên như không. "Gia thất của ngài từ nay tĩnh tại, không phải lo những chuyện nửa đêm dọa ma nữa. Có điều cô tiểu thư bị tà ám khá lâu, nên đưa cô đi bệnh viện truyền tí nước biển cho lại sức."
"Cảm ơn ngài! Bọn tôi mang ơn ngài cả đời! Cậu là Bồ Tát sống của nhà họ Vương này!" Lão mập nấc lên thành tiếng, vái lạy Lâm Trạch ba lạy sủng cạp xuống nền gạch. Lão cuống quýt rút tấm séc và cây bút máy vàng chói từ túi áo vest trong ngực ra, run rẩy điền điền ký ký.
Mười giây sau, một tờ séc bóng bẩy ghi rõ dãy số dài xọc với các con số Không nằm ngay ngắn ở phía cuối được đẩy vào tay Lâm Trạch.
"Đây... Đây là mười tỷ. Chỉ là tiền trà nước tượng trưng thôi. Nếu tiên sinh không chê, sau này cần bất động sản gì của hệ thống tập đoàn Phú Quý cứ vạch một cái, tôi xin cung cấp tận tay!"
Trái tim Lâm Trạch đập thình thịch như đánh trống trường. Mười tỷ đồng chẵn, không hụt một cắc! Bàn tay run bắn của hắn phải vịn chặt vào gấu áo khoác rách tươm mới nhận được tờ vật thể mỏng manh mang giá trị vũ trụ đó.
"Vương tổng khách sáo quá," Lâm Trạch mỉm cười, cố nén đi cái điệu bộ nghèo hèn đang trực bùng nổ vì sung sướng, "Cửa Tiệm Đồ Cổ Số 44 luôn rèn chữ Tín, làm việc gì hưởng lộc đấy. Giải quyết xong việc, chúng tôi xin phép lui."
Mọi chuyện có vẻ quá hoàn hảo với đại thế nhân sinh của Lâm Trạch. Có lẽ ông trời cuối cùng cũng động lòng thương xót kiếp cu li nghèo hèn này. Hắn chỉ cần đến ngân hàng rút tờ séc, làm một bát phở đắp ba cái trứng gà chần, gọi thêm đĩa trứng ngải cứu...
Nhưng, cuộc đời không phải là quyển sách tô màu hồng. Cái Hệ Thống chôn dưới đáy rác của Cửa Tiệm 44 chưa bao giờ là thứ có tâm.
Bing.
Một tiếng chuông tinh tế nhưng gai người rọc ngang tiếng mưa đang ập xuống ngoài biệt thự. Điện thoại rác trong túi quần Lâm Trạch sáng rực một màu xanh lét, báo một tin nhắn pop-up chen ngang.
[Phát hiện dòng tiền bất thường (Dương thế) chảy vào chủ quỹ: 10,000,000,000 VND.] [Vi phạm luật Cân Bằng Sinh Tử: Người giữ nợ âm công đức không được phép tích lũy dương phú quá giới hạn sinh hoạt cơ bản. Nếu dương phú quá hạn định, oán khí mười phương sẽ tìm tới cắn trả thân thể chủ nhân.] [Bắt đầu tự động Thu Thuế Âm Ty: Thu Trừ 90%.] [Kiến nghị từ Hệ Thống: Đổi 9 Tỷ VND dư thừa đó sang 900 Công Đức để trừ nợ, nhằm giữ lấy tính mạng mong manh?]
[Xác nhận] [Hủy] (Nếu nhấn Hủy, hệ thống sẽ gởi tọa độ của chủ sở hữu cho mười hai vị Quỷ Vương quanh vùng tới thăm hỏi ăn tối hằng đêm).
Lâm Trạch suýt xịt máu mũi. Đôi mày rậm của hắn giật loạn lên như trúng kinh phong. Chín tỷ! Nó cắt cổ hắn chín tỷ, tương đương 90% phần thưởng mồ hôi nước mắt mà hắn suýt gãy xác để kiếm chác! Mà ngặt một nỗi, mười tỷ quy ra tiền Âm ty, đệt mẹ, 9 tỷ tiền mặt chỉ đổi được có 900 điểm Công Đức rách nát thối rữa! Cái tỷ giá chết tiệt gì thế này?
Hắn nhìn lại dòng tùy chọn 'Hỷ', một luồng ớn lạnh từ sống cổ chạy vọc tới não sau. Nghĩ đến cái lũ Quỷ Vương cấp S, cấp SS mười tầng địa ngục đang liếm láp chờ đón mình... cái mặt Lâm Trạch trở nên méo xệch.
Bạch Chỉ trên vai hắn cười khanh khách, đôi mắt hổ phách nheo lại hả dạ vô cùng. *"Ngươi tưởng cái nợ mười vạn công đức là cái danh hão hả? Người tiền nhiệm của ngươi làm cu li tám chục năm mới trừ đi được một vạn đấy, tiểu tử. Mau nhấn Xác Nhận đi, không là hôm nay ta không đứng ra bảo vệ ngươi trước Hắc Bạch Vô Thường đâu!"*
"Đệt con cụ nhà mi, Hệ Thống tư bản khốn khiếp tàn độc!" Lâm Trạch vừa khóc ròng trong thâm tâm, tay cắn chặt răng bấm bùm bụp vào nút [Xác Nhận].
Tức thì, một cơn gió lốc âm u hút mạnh một cái. Tấm séc mười tỷ nguyên xi trong lòng bàn tay Lâm Trạch bỗng chốc cháy bùng lên, không để lại mảy may chút tro tàn nào nhưng thay vào đó, một phong bì màu đỏ mỏng dính nằm lọt thỏm ở giữa in chữ Vương Phúc Đạt – có lẽ là một phong thư nhỏ khác đựng tiền mặt còn dư lại – rơi vãi thẳng lên mặt đất.
Lâm Trạch háu táu nhặt bao thư mỏng tang, bóc ra ngó. Thẻ ATM ngân hàng hạng thẻ kim cương... chỉ còn vỏn vẹn đúng 1 Tỷ rớt mạng ở trong đó. Kèm theo một dòng tin nhắn SMS mới tít tít báo về số điện thoại cùi bắp:
"Số dư tài khoản: 1,000,000,000 VND. Lý do giao dịch: Quỹ phúc lợi an ủi.
Tổng Công Đức âm: -95,600."
Mất chín tỷ. Bốc khói. Hệ thống cướp trắng trợn.
Trở về Cửa Tiệm Đồ Cổ Số 44 khi trời đã quá trưa. Mưa ngoài đường tạnh hẳn, bầu trời xám ngoét của Mộc Châu đã hé lên được tí ánh sáng Mặt trời hiếm hoi.
Lâm Trạch vất thanh đoản kiếm ác linh vào một chiếc lồng kính bằng thủy tinh cường lực vừa được Hệ thống tự động đẩy lên ngay giữa gian Giám định phía sau quầy thu ngân. Ánh chớp xẹt qua lớp kính cường lực một luồng sáng xanh, khóa chặt oán khí rỉ ra từ thanh đao một cách toàn mĩ.
Hắn trút phịch một hơi dài, ngã dựa lưng vào thành ghế bành rách nát. Bạch Chỉ đã ngủ ngon lành trên bộ đệm đỏ như cũ, bộ lông cháy xém cũng tự động hồi phục nhờ hấp thụ linh khí của Cửa tiệm.
"Một tỷ. Một tỷ tiền tươi dắt túi... Mình có thể mua chung cư, bao trọn tiền điện nước ba kiếp." Lâm Trạch đưa cái thẻ rỗng ngách ngắm nghía dưới ánh hoàng hôn hắt vào. Hắn lẩm nhẩm đầy nhẫn nhịn và đau thương. Mười tỷ mới đủ sống trên cõi đời này, vậy mà rơi bụp một phát chỉ còn một phần mười.
Hắn lại nhìn xuống màn hình điện thoại rách rưới đang kêu Tít tít báo nhiệm vụ mới. Lần này, không phải là thông báo tìm đồ hay dập ma hẻm cụt.
[Thông Báo Tin Tức Âm Giới: Trạm Ga Số Tàu Điện Ngầm Tuyến Số 4. Ba người mất tích trong ba ngày. Cảnh sát đóng cửa vì sự cố bảo trì. Thực thể bóng đêm cấp B xâm chiếm. Phần thưởng: 5000 Công Đức.] [Cảnh báo: Manh mối liên quan đến huyết mạch Kẻ Gác Đêm của chủ nhân. Thời gian giới hạn: Trước 12h khuya đêm mai.]
Lâm Trạch nghiến răng. Bàn đạp lên đỉnh cao nhân sinh? Bà mẹ nó, từ giờ hắn mới bắt đầu đi lặn lội trong mớ hầm phân phân hủy linh hồn này. Ga tàu điện ngầm lúc nửa đêm thì có khác mẹ gì cái nồi lẩu thập cẩm chứa oán khí bốc mùi đâu cơ chứ.