Chương 5: 5. Biệt Thự Huyết Lệ

~11 phút đọc 2.104 từ

Chiếc Rolls Royce bóng loáng từ từ dừng lại trước một cánh cổng sắt đen đồ sộ khép kín. Xung quanh là những hàng rào tường cao gắn đầy camera an ninh và dây thép gai sắc nhọn, nhưng đối với Lâm Trạch lúc này, những thứ đồ bảo vệ tự động đắt tiền ấy trông chẳng khác nào đồ chơi trẻ thít bằng nhựa rách rưới. Cái uy hiếp thực sự không đến từ con người, mà đến từ thứ đang cuộn trào bên trong biệt thự nguy nga ấy.

Khuôn viên biệt thự Phú Quý rộng lớn với thảm cỏ được cắt tỉa cẩn thận bằng phẳng, hòn non bộ chạm trổ tinh xảo, và một đài phun nước được đúc hình thiên thần ở chính giữa sân trước. Nhưng thay vì một tiểu cảnh tươi mát, lộng lẫy, dưới góc nhìn Âm Dương của Lâm Trạch, toàn bộ nước trong đài phun nước đều có màu đỏ au, tanh tưởi, không ngừng sủi bọt khí máu.

Nước rỉ ra từ tượng thiên thần chảy thành hai hàng lệ huyết ướt đẫm gò má bằng đá cẩm thạch trắng. Cả một vùng trời phía trên tòa biệt thự đang bị mây đen kịt, oán khí như hóa thành những cuộn khói chướng mắt lướt qua lướt lại che khuất ánh sáng mặt trời, biến ban ngày tại nơi này trở nên lạnh buốt như đêm đông cuối chạp.

Vương Phúc Đạt run rẩy mở cửa xe, hai chân mềm nhũn đến mức một tên vệ sĩ to con phải xốc nách lão ta lên để lão khỏi ngã gục. "Lâm... Lâm tiên sinh. Chính là nơi này. Cậu thấy sao? Có thể... có thể xử lý được không?" Giọng lão thều thào, mồ hôi ứa ra nhễ nhại trên trán dù cửa gió điều hòa xe vừa phả mát rượi.

Lâm Trạch nuốt nước bọt, cố giữ vẻ bình tĩnh tự tại của một "cao nhân". Hắn xốc lại chiếc ba lô bạc màu trên vai, đưa tay vuốt vuốt bộ lông mượt mà của Bạch Chỉ đang cuộn tròn trên vai áo.

"Vương tổng, ngài tốt nhất đứng ngoài này đi. Bảo cả mấy cậu vệ sĩ này ra xa cánh cổng một chút." Lâm Trạch hắng giọng. "Cái thứ ở bên trong không hứng thú với súng đạn đâu. Nhưng nếu bị nó cắn trúng, các anh không chết ngay đâu, nó sẽ moi móc linh hồn từ từ để các anh phải tự đập đầu vào tường cho đến nát xương sọ cơ."

Nghe thấy thế, bốn tên vệ sĩ được rèn luyện quân đội chuyên nghiệp bỗng dưng lùi lại mấy bước, da mặt đồng loạt co rúm. Bọn họ tuy không thấy ma quỷ bao giờ, nhưng khung cảnh u ám và sự vắng lặng rợn người của khu biệt thự khiến ngay cả một kẻ yếu sinh lý cũng phải sởn gai ốc.

"Lâm tiên sinh, xin cậu... nhất định phải diệt trừ nó!" Vương Phúc Đạt chắp tay vái lạy, nước mắt nước mũi tèm lem. "Gia đình tôi, vợ và con gái tôi vẫn đang bên trong! Cậu phải cứu họ!"

"Tôi biết rồi." Lâm Trạch hít một hơi thật sâu, dồn hết dũng khí của một con nợ bị dí vào đường cùng, sải bước tiến thẳng tới cánh cổng sắt đen đồ sộ.

[Đinh! Phân tích môi trường hoàn tất. Mật độ Oán khí: Cường độ cao ngất ngưởng. Đề xuất: Bật MP3 EDM kinh cứu rỗi trước khi bước vào.] Hệ thống nhảy số liên tục, đưa ra một dòng thông báo đỏ lừ nhấp nháy liên hồi.

"Không cần mi nhắc," Lâm Trạch nghiến răng. Hắn thò tay vào túi, mở chiếc MP3 xanh đọt chuối lên, nhưng không bấm nút Play ngay. Vũ khí bí mật thì phải dùng đúng lúc, không thể xả đạn bừa bãi kẻo con boss rút kinh nghiệm kịp thích ứng.

Hắn đút hai tay vào túi áo khoác, đẩy cánh cửa cổng vốn dĩ phải dùng thẻ từ lên. "Két..." Một tiếng âm thanh trầm đục chói tai vang lên rách toạc sự tĩnh mịch, cánh cửa sắt tự động hé mở như có một bàn tay ma quái nào đó đang mời chào con mồi bước vào chiếc rọ khổng lồ.

Lâm Trạch bước vào sân. Ngay lập tức, cái lạnh thấu xương xuyên qua lớp áo khoác rẻ tiền, ngấm thẳng vào da thịt hắn, như thể hắn vừa bước vào một hầm đông lạnh chứa đầy xác thịt. Cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp bám lấy gấu quần.

"Bạch Chỉ, tỉnh dậy." Lâm Trạch thì thầm, gõ gõ ngón tay vào đầu con linh miêu.

Con mèo đen hừ lạnh một tiếng, mở to đôi mắt hổ phách phát ra những tia sáng vàng lờ mờ quét xung quanh sân vườn. *"Ngươi cẩn thận đấy, tiểu tử. Tên mập thối tha kia bị 'Khóa Linh Hồn' chiếu lên ấn đường. Cái thứ dưới đất kia hấp thụ sinh khí mười hai người rồi. Một khi nuốt nốt cả gia đình hắn, nó sẽ hoàn toàn phá giải lớp phong ấn từ thời nhà Minh và hóa thân thành Huyết Linh cấp A. Lúc đó, không chỉ mười cái mạng quèn của ngươi, mà cả cái thành phố Mộc Châu này cũng biến thành một vũng xác sống."*

"Tao không quan tâm cái thành phố này. Tao chỉ quan tâm đến mười tỷ tiền công và cái đầu của tao thôi," Lâm Trạch lẩm bẩm, chân lướt cẩn trọng qua đài phun nước đang sủi bọt máu tươi văng tung tóe.

Hắn đẩy cửa chính biệt thự bước vào đại sảnh. Đập vào mắt hắn không phải là nội thất xa hoa lộng lẫy bằng vàng hay đèn chùm pha lê đắt tiền, mà là một mớ hỗn độn thảm họa. Những món đồ trang trí vô giá bị đập nát vương vãi khắp sàn nhà bằng đá hoa cương. Những bức tranh sơn dầu nổi tiếng bị cào xé nát tươm như mớ giẻ rách bằng những đường dạo sắc lẻm, hệt như móng vuốt của mãnh thú.

Một mùi xú uế thối rắm xộc thẳng vào mũi Lâm Trạch, khiến hắn phải đưa tay bịt miệng kìm nén cơn buồn nôn trực trào.

Từ phía cuối đại sảnh, chỗ chân cầu thang uốn lượn bằng gỗ sồi đỏ, một bóng người mặc bộ váy ngủ màu trắng rách rưới, cáu bẩn bám đầy máu, đang lù lù đứng quay lưng lại với hắn, đầu cúi gằm xuống ngực, tư thế cực kỳ vặn vẹo. Tiếng khóc nỉ non, rên rỉ the thé cất lên rành rọt giữa không gian vắng lặng, khiến tóc gáy Lâm Trạch rần rần dựng đứng.

Đó chính là con gái của vị tỷ phú, nạn nhân đang bị quỷ nhập.

"Bạch Chỉ... " Lâm Trạch khẽ gọi, chân hắn dính chặt xuống sàn nhà không nhấc nổi nửa bước. "Cô ta... còn cứu được không?"

*"Chưa chết hẳn. Oán linh chỉ đang mượn thân xác ả để tiêu hao dương khí thôi. Cái gốc rễ nằm ở thanh đoản kiếm bên dưới chân cầu thang, cách ả ba mét."* Con linh miêu nhắm mắt, khép tai lười biếng đáp. *"Đánh thức ả đi, để oán linh chú ý đến ngươi."*

Lâm Trạch rủa thầm trong bụng: "Đ** má, hệ thống hố tao, con mèo cái này cũng hố tao!" Hắn đành cầm chặt chiếc MP3, hắng giọng gọi lớn.

"Này... quý cô gì ơi! Tôi đến giao pizza, thanh toán bằng tiền mặt hay cà thẻ?" Một câu đùa cực kỳ nhạt nhẽo và lạc quẻ rớt tõm vào sự kinh dị của căn biệt thự rộng thênh thang.

Bóng người mặc váy trắng lúi húi chỗ chân cầu thang đột ngột khựng lại. Tiếng nỉ non lập tức im bặt.

Kẽo kẹt... kẽo kẹt...

Cô gái vặn mình quay lại, khớp xương cổ, xương vai xương lưng vặn vẹo phát ra những thanh âm gãy giòn kinh khủng cứ như một con rối gỗ bị hỏng. Khuôn mặt cô ta tái nhợt méo mó, hai hốc mắt đen ngòm không có tròng trắng tròng đen, chỉ có hai dòng máu tươi đang rỉ ra loang lổ trên hai gò má hốc hác. Khóe miệng cô ta bị rách toạc ra tận mang tai, tạo thành một nụ cười cực kỳ ma quái, hàm răng sắc nhọn như răng cá mập đầy rớt dãi nhớp nháp.

"Thịt... tươi..." Cái giọng cào xé rách não vang vọng.

Không chần chừ nhây một giây nào nữa, đôi chân trần của ả lao thẳng về phía trước, hai cánh tay khô khốc vươn ra với những móng tay dài năm phân nhọn hoắt dính đầy bùn đất nhắm thẳng vào cổ Lâm Trạch.

Tốc độ của ả nhanh đến mức Lâm Trạch chỉ kịp há hốc mồm. Hắn luống cuống bấm nút Play trên MP3.

"NAM MÔ A DEEEEE..."

Nhưng, chiếc MP3 tậm tịt rẻ tiền ré lên nửa âm thanh thì bỗng dưng báo nháy pin yếu chớp đỏ, màn hình tắt phụt. Sóng âm chưa kịp vươn ra đánh bật ả quỷ thì đã ngưng tụ.

"Cái mẹ gì thế này?!" Lâm Trạch gào to, ném quách cái MP3 vô tích sự đi, cuống cuồng giơ cánh tay lên chắn ngang mặt đỡ nhát cào tử thần.

Keng!

Một âm thanh kim loại sắt thép va chạm đinh tai vang lên xé rách màng nhĩ. Ngón móng vuốt nhọn hoắt đâm trúng cổ tay Lâm Trạch, xé rách một mảnh áo khoác ngoài, lập tức mẻ đi ba cái móng nhọn, tóe ra một tia lửa nhỏ xíu.

Lâm Trạch giật mình mở mắt. Hắn không hề bị xé xác, chỉ thấy cổ tay đau nhói ran rát. Con mèo đen trên vai hắn đã lao tới trước mặt, dùng hàm răng sắc nhọn nạm chặt lấy cổ tay con quỷ nọ cắn xé. Lớp chỉ đỏ của hệ thống đang bảo vệ hắn như một tấm khiên vô hình.

*"Còn đứng đó trố mắt làm gì, đồ ngu độn!"* Giọng eo éo của Bạch Chỉ rít hộc lên trong đầu hắn, bộ lông nàng dựng đứng, móng vuốt cào rách toạc lớp da tay của ả quỷ để cản bước tiến, mớ oán khí bốc lên xèo xèo bị thanh tẩy dưới pháp lực yêu miêu ngàn năm. *"Phá tung sàn gạch cạy thanh đoản kiếm dưới đó lên ngay! Nếu nó mà mượn được oán khí kết giới của mười hai cái xác bên dưới, cả cái nhà này sẽ hóa thành bãi mìn âm dương đấy!"*

Không cần đợi dặn dò lần thứ hai, Lâm Trạch nhào người về phía cuối cầu thang lộn vòng. Nhãn năng Âm Dương rực lên, giúp hắn nhìn thấy một điểm sáng đỏ như than hồng đang ẩn giấu dưới lớp gạch cẩm thạch Ý lát sàn hoa văn tinh xảo.

Hắn chộp lấy một bức tượng kỵ sĩ bằng đồng nguyên khối nằm lăn lóc gần ghế sofa góc, vác lên quá đỉnh đầu, rồi giáng mạnh xuống nền gạch đỏ.

Choang!

Mặt đá cẩm thạch vỡ vụn, nứt toác. Oán khí đen kịt, hôi thối lập tức phụt lên như giếng dầu bung nắp.

Ở bên trong hố gạch, một thanh đoản kiếm cong cong, vỏ dao bọc da người, cán kiếm đúc hình đầu lâu bằng thiếc đang rung bần bật, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ lòm không ngừng. Xung quanh nó là một trận pháp chữ triện vẽ bằng máu chó đen, đã bị mục nát gần hết.

Chính món đồ cổ bị ểm bùa này đã làm nên "bãi săn" hoàn mĩ cho quỷ dữ.

Con búp bê máu bị Bạch Chỉ gìm chặt ngoài kia rú lên một tiếng thê lương, gào rát họng, bỏ qua Bạch Chỉ, bay thẳng tới hòng chặn đứng Lâm Trạch chạm vào ấn khí bản thể của nó.

Nhưng đã không còn kịp.

Lâm Trạch nhớ tới nguyên tắc của hệ thống. Hắn cắn nát đầu lưỡi mình, phun một ngụm máu tươi và công đức âm mười vạn của hắn – máu của Kẻ Gác Đêm đời thứ 344 – xuống lưỡi đoản kiếm tà ác.

"Giao dịch kết thúc! Tao phong ấn mày, con súc sinh!" Lâm Trạch rống lên giận dữ. Cả thanh kiếm lập tức bị phong hỏa, một luồng ánh sáng chói lọi bùng nổ, nuốt trọn toàn bộ bóng đen trong căn đại sảnh rộng lớn.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí