Chương 12: Sự Thật Về Phong Ấn
Trương Bá Vinh kể tất cả trong đêm thứ năm Khoa ở biệt thự.
Ông lão ngồi trên ghế bành quen thuộc, vết nứt xung quanh ông nhấp nháy chậm, đều — nhịp tim của một linh hồn mệt mỏi. Khoa ngồi dưới sàn, lưng tựa kệ sách, sổ tay mở trên đùi.
"Ông kể cho cháu ngày hôm ấy đi," Khoa nói. "Ngày 13 người..."
"Ngày chúng tôi chết." Ông Vinh không tránh từ đó. "Tháng 11 năm 1986. Trời lạnh — bất thường cho Hải Đăng. Tôi nghĩ bây giờ — trời lạnh vì Cổng đang mở."
"Ông tập hợp mọi người."
"Mười hai giờ trưa. Tôi gọi cả gia đình vào phòng khách. Hai con trai, hai con dâu. Bốn cháu nội — Nhã nhỏ nhất. Người giúp việc — bà Sáu, ở với gia đình hai mươi năm, tự nguyện ở lại. Và tôi." Ông dừng lại. "Mười ba người."
"Ai còn phản đối?"
"Con trai lớn. Trương Bá Hải. Hải muốn gọi cảnh sát — muốn phá hầm, đổ bê tông, bịt Cổng bằng vật liệu. Tôi giải thích: Cổng không phải vật lý. Bê tông không chặn được nó. Chỉ có linh hồn."
"Và cuối cùng Hải đồng ý?"
"Không. Hải không bao giờ đồng ý." Vết nứt quanh ông lão rung mạnh. "Nhưng khi Hải thấy Cổng — khi tôi dẫn cả gia đình xuống tầng hầm và cho họ nhìn — Hải hiểu. Bóng Đen đứng bên kia. Và nó đang lớn. Mỗi ngày lớn thêm."
"Bọn họ nhìn thấy Bóng Đen?"
"Không ai nhìn thấy vết nứt ngoài tôi và Nhã. Nhưng cái lạnh — đông cứng xương thịt — thì ai cũng cảm nhận. Và tiếng thở — chậm, nặng, từ dưới đất — ai cũng nghe. Hải ôm vợ khóc. Con trai thứ — Trương Bá Khánh — quỳ xuống cầu nguyện. Bà Sáu nắm tay Nhã, bảo 'bà ở đây, con đừng sợ.' "
Im lặng nặng nề.
---
"Nghi lễ bắt đầu lúc 8 giờ tối." Ông Vinh tiếp tục, giọng ông phẳng — kiểu phẳng của người đã kể câu chuyện này cho chính mình hàng ngàn lần. "Nguyễn Đắc Huyền chuẩn bị — mười ba ngọn nến đen, bàn thờ, ký hiệu phấn trắng trên sàn. Chúng tôi ngồi vòng tròn. Mỗi người cầm một ngọn nến."
"Và Đắc Huyền?"
"Ông ta đứng ngoài vòng tròn. Đọc — gì đó. Không phải tiếng Việt. Không phải tiếng Pháp. Cổ hơn." Ông lão khẽ rùng mình — linh hồn cũng rùng mình, hóa ra. "Khi ông ta đọc xong — nến cháy. Tự cháy. Không ai bật lửa."
"Và sau đó?"
"Sau đó..." Ông Vinh nhắm mắt. "Lạnh. Lạnh hơn bất cứ thứ gì tôi từng cảm nhận — sống hay chết. Và tôi thấy — thấy linh hồn từng người rút ra khỏi cơ thể. Không đau. Không sợ. Nhẹ. Nhẹ lắm. Như lá rơi."
"Như nến tắt." Nhã nói — giọng nhỏ từ hành lang. Cô bé đứng ở cửa phòng, nhìn vào. "Nến cháy hết thì mình bay lên."
Ông Vinh nhìn cháu gái. Nước mắt — linh hồn khóc bằng gì? Ánh sáng nhấp nháy, có lẽ — lăn trên gò má trong suốt.
"Ông xin lỗi, Nhã."
"Nhã không giận ông." Cô bé bước vào, đứng cạnh ghế bành. Tay nhỏ xíu giơ lên — không chạm được ông, nhưng cử chỉ đủ rồi. "Nhã chỉ nhớ mẹ."
---
"Cháu cần hỏi ông một câu quan trọng." Khoa nói, sau khi Nhã trở về phòng mình. "Phong ấn hoạt động thế nào — chính xác?"
"Mười ba linh hồn gắn vào vết nứt lớn nhất — Cổng. Mỗi linh hồn là một chốt khóa. Cổng đóng bằng chốt, không phải bằng tường." Ông Vinh giơ tay — trong suốt, nhấp nháy — chỉ về phía sàn. "Nhưng chốt yếu dần. Linh hồn mòn. Bốn mươi năm — bọn tôi mệt. Nhã còn tỉnh vì trẻ. Tôi còn tỉnh vì là chốt chính. Nhưng mười một người khác — họ ngủ. Ngủ sâu. Và chốt ngủ — là chốt yếu."
"Vậy cách mẹ cháu vá phong ấn?"
"Liên — mẹ con — gắn linh hồn mình vào chỗ yếu nhất. Chốt thứ mười bốn. Nhưng một linh hồn đơn lẻ, không ai kết nối, mòn nhanh hơn." Ông lão ngừng. "Hai mươi bảy năm. Chốt của mẹ con — gần hết."
"Bao lâu nữa?"
"Vài ngày. Có thể một tuần."
Một tuần.
"Và nếu chốt mẹ cháu vỡ?"
"Cổng rạn. Bóng Đen thoát ra một phần. Không đủ để mở hoàn toàn — nhưng đủ để vong linh tràn vào phố. Hải Đăng sẽ biến thành phố ma."
Khoa đứng dậy. Đi quanh phòng. Vết nứt nhấp nháy dưới chân — mỗi bước anh đi, chúng nhấp nháy theo, như đếm.
"Cách đóng vĩnh viễn. Không phải bằng linh hồn. Ông Vinh — ông phải biết thứ gì đó. Ông ghi trên bức tranh Nhã: 'Ánh sáng từ tình yêu là chìa khóa.' "
Ông lão nhìn anh — lâu, sâu.
"Ta viết câu đó khi đã chết," ông nói. "Khi ta nhìn thấy — từ phía bên kia — cách phong ấn hoạt động thật sự. Linh hồn là chốt — đúng. Nhưng chốt mạnh nhất không phải linh hồn mạnh nhất. Mà là linh hồn được yêu thương nhất."
"Nghĩa là?"
"Nhã — chốt yếu nhất, vì cô bé cô đơn nhất. Trong bốn mươi năm, không ai nói chuyện, không ai nhớ đến. Nhưng từ khi con đến — nói chuyện với Nhã, dọn phòng cho Nhã, gọi Nhã là anh hùng — chốt Nhã mạnh lên."
Khoa nhớ: phong ấn nhấp nháy sáng hơn khi cô bé cười.
"Vậy nếu cháu kết nối với tất cả mười ba linh hồn — kể lại câu chuyện của họ, cho họ biết có người nhớ, có người yêu thương — phong ấn sẽ tự gia cường?"
"Lý thuyết thì có. Nhưng mười một người ngủ. Con phải đánh thức họ."
"Bằng cách nào?"
"Bằng vết nứt." Ông Vinh chỉ vào không khí — vào vết nứt gần nhất, sáng nhấp nháy. "Mỗi vết nứt nhỏ kết nối với một linh hồn. Khi con chạm vào vết nứt — con chạm vào linh hồn đó. Đánh thức nó."
"Lần trước cháu chạm vết nứt — lạnh kinh khủng. Gần như tê liệt."
"Vì con chạm mà không có mục đích. Lần này — chạm như đang nắm tay. Giữ trong đầu hình ảnh họ, câu chuyện họ. Đưa họ trở lại."
Đánh thức mười một linh hồn đang ngủ. Kết nối với họ. Gia cường phong ấn bằng tình yêu thay vì hy sinh.
Khoa nhìn vết nứt trên tường. Nhấp nháy. Chờ.
"Cháu bắt đầu từ đêm mai," anh nói.
Và ở tầng hầm — Bóng Đen lần đầu tiên cảm thấy — rất nhẹ, rất nhỏ — chốt khóa siết lại.