Chương 11: Điều Tra Về Mẹ

~6 phút đọc 1.130 từ

Thu Hà gọi lúc 7 giờ sáng — sớm hơn thường lệ. Giọng cô nghiêm trọng, nhưng có gì đó khác. Phấn khích? Sợ? Cả hai?

"Anh Khoa. Tôi tìm được Nguyễn Đắc Thanh."

Khoa ngồi bật dậy trên chiếu. "Cha Hắc Linh?"

"Đúng. Và anh sẽ không tin ông ta ở đâu."

---

Nguyễn Đắc Thanh, 73 tuổi, đang sống trong viện dưỡng lão Bình An ở ngoại ô Hải Đăng — một cơ sở nhỏ, yên tĩnh, chuyên dành cho người mất trí nhớ.

Mất trí nhớ.

Khoa và Thu Hà đến viện dưỡng lão lúc 9 giờ sáng. Tòa nhà hai tầng, sơn vàng nhạt, sân vườn có ghế đá và cây bóng mát. Yên bình đến mức không thực — so với biệt thự đầy vết nứt, nơi này như một thế giới khác.

Y tá trưởng — bà Hương, 50 tuổi, tóc búi gọn — dẫn họ vào phòng thăm.

"Ông Thanh ở đây mười năm rồi," bà nói. "Con trai ông ấy — ông Linh — đóng tiền đều mỗi tháng. Nhưng ít khi thăm. Rất ít."

"Ông Thanh có nói chuyện được không?" Khoa hỏi.

"Thỉnh thoảng. Ông ấy bị suy giảm nhận thức nặng — có ngày tỉnh, có ngày không. Hôm nay..." Bà Hương nhìn vào phòng qua cửa kính. "Hôm nay có vẻ tỉnh."

---

Nguyễn Đắc Thanh ngồi trên ghế bành cạnh cửa sổ, mặc áo bệnh nhân xanh nhạt. Gầy, da nhăn, tóc bạc thưa. Đôi tay đặt trên đùi — run rẩy liên tục, kiểu Parkinson. Đôi mắt — giống Hắc Linh, cùng tối, cùng sâu — nhưng mờ đục, như kính bẩn.

Khoa ngồi đối diện.

"Chào ông Thanh."

Ông lão nhìn anh. Không phản ứng.

"Cháu là Đặng Minh Khoa. Con trai Đặng Thị Liên."

Mắt ông lão giật. Nhẹ, nhanh — nhưng Khoa bắt được.

"Cháu biết ông quen mẹ cháu," Khoa nói, giọng nhẹ nhàng nhưng không có chỗ cho lẩn tránh. "Mẹ cháu đến biệt thự số 7 năm 1999. Bà hy sinh để vá phong ấn Cổng Âm. Và ông — ông dẫn bà đến đó."

Im lặng. Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.

Rồi — Nguyễn Đắc Thanh khóc.

Nước mắt chảy trên gương mặt nhăn nheo — không ra tiếng, chỉ lăn xuống, từ hai khóe mắt đục ngầu. Tay ông run mạnh hơn.

"Liên... ơi..." Hai từ. Khàn. Vỡ. Như kéo từ đáy một cái giếng khô.

"Ông nhớ mẹ cháu?" Khoa nghiêng người về phía trước.

"Tôi... dẫn... cô ấy đến." Mỗi từ là một nỗ lực. "Cha tôi... bảo tôi... tìm người... nhìn thấy... vết nứt."

"Và ông tìm được mẹ cháu."

"Cô ấy... mang thai. Tôi nói... đừng đi. Nhưng cô ấy..." Nước mắt nhiều hơn. "Cô ấy nhìn thấy... Cổng rạn. Cô ấy nói... 'nếu không đóng, cả thành phố sẽ...' "

"Mẹ cháu tự nguyện."

"Tôi... nên ngăn." Ông lão nhắm mắt. "Nhưng tôi... hèn. Như cha tôi. Như ông nội tôi. Chúng tôi... chỉ đứng ngoài... ghi chép."

---

Thu Hà ghi chép nhanh ở góc phòng. Khoa tiếp tục hỏi — nhẹ nhàng, kiên nhẫn — và Nguyễn Đắc Thanh kể, chắp vá, từng mảnh.

Đắc Thanh 48 tuổi khi mẹ Khoa chết. Ông ta đứng ngoài biệt thự — ngoài cổng — nghe tiếng mẹ Khoa hát trong tầng hầm. Một bài hát ru. Rồi im lặng. Rồi — ánh sáng xanh bùng lên từ dưới đất, sáng đến mức xuyên qua sàn, qua tường, qua cổng sắt.

Khi ánh sáng tắt — phong ấn đã được vá. Và mẹ Khoa — nằm trên sàn tầng hầm, tay đặt trên bụng, mắt nhắm, mỉm cười.

Giống mười ba người trước bà. Cùng nụ cười. Cùng tư thế. Cùng sự yên bình.

"Cháu..." Ông lão mở mắt, nhìn Khoa. Lần đầu tiên, ánh mắt ông sáng — ngắn ngủi, nhưng sáng. "Cháu... giống mẹ."

"Mọi người đều nói vậy."

"Không. Tôi nói... mắt cháu. Mắt nhìn thấy... vết nứt." Ông lão nắm tay Khoa — lực yếu, run rẩy, nhưng đầy tuyệt vọng. "Hắc Linh... con trai tôi... đừng để nó... mở Cổng."

"Hắc Linh muốn gì ở Cổng?"

"Sức mạnh. Hắn nghĩ... kiểm soát Cổng... kiểm soát... cõi chết. Nhưng hắn không hiểu..." Giọng ông lão yếu dần. "Bóng Đen... không thể kiểm soát. Nó... cổ hơn loài người. Cổ hơn... thế giới."

Mắt ông lão nhắm lại. Tay buông.

Y tá Hương bước vào. "Ông ấy cần nghỉ."

---

Trên đường về, Thu Hà im lặng gần hết quãng đường. Xe máy cô chạy chậm, gió biển thổi tóc bay.

Cuối cùng cô dừng xe ở bến sông.

"Anh Khoa." Cô nhìn anh. "Mẹ anh — bà ấy biết sẽ chết. Bà ấy mang thai, biết sẽ chết, và vẫn đi."

"Để cứu thành phố."

"Để cứu anh." Thu Hà nói nhẹ. "Anh chào đời ngay sau khi bà mất. Bà hy sinh tính mạng — nhưng bà giữ được anh. Anh ra đời bằng ca cấp cứu, tôi kiểm tra hồ sơ bệnh viện rồi. Bà sinh premature — 34 tuần — ngay sau khi nhập viện trong tình trạng 'hôn mê không rõ nguyên nhân.' Một tiếng sau, bà mất. Nhưng anh sống."

Khoa nhìn mặt sông. Nước xám, đục, phản chiếu trời chiều.

"Bà vá phong ấn bằng linh hồn. Nhưng bà giữ lại một phần — đúng không? Phần liên kết với tôi. Qua vết nứt."

"Khả năng nhìn thấy vết nứt," Thu Hà gật đầu. "Nó truyền từ mẹ sang con. Ông Vinh nói vậy. Đắc Thanh xác nhận."

"Mẹ tôi không chỉ hy sinh. Bà... giao nhiệm vụ cho tôi." Khoa nhắm mắt. Gió mang mùi muối lẫn mùi bùn. "Bà biết phong ấn sẽ rạn lại. Bà biết sẽ cần người đóng Cổng lần nữa. Và bà... chọn tôi."

"Không phải chọn." Thu Hà nắm tay anh. "Bà tin anh. Bà tin con trai mình sẽ tìm ra cách — cách mà bà không tìm được."

Cách đóng Cổng mà không phải chết.

Ánh sáng từ tình yêu là chìa khóa.

"Tôi sẽ tìm," Khoa nói. "Và tôi sẽ không để ai phải hy sinh nữa."

Thu Hà siết tay anh. Không nói gì. Không cần.

Ở biệt thự số 7 — xa xa, phía bên kia thành phố — vết nứt nhấp nháy. Và lần đầu tiên, Bóng Đen nghe thấy thứ nó chưa từng nghe trong bốn mươi năm:

Tiếng cười trẻ con. Không phải cười sợ. Cười vui.

Ba đứa trẻ — Nhã, cậu bé mười tuổi, và một đứa nữa vừa tỉnh — đang chơi trong hành lang tầng 2.

Phong ấn nhấp nháy — hơi sáng hơn. Hơi ấm hơn.

Bóng Đen co lại, rất nhẹ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí