Chương 1: Ngôi Nhà Số 7

~9 phút đọc 1.789 từ

Đặng Minh Khoa đứng trước cánh cổng sắt rỉ sét, ngước nhìn biệt thự.

Ba tầng. Kiến trúc Pháp thuộc, mái mansard phủ rêu, cửa sổ vòm cung bị gỗ ván đóng kín. Tường vàng nhạt — từng vàng nhạt — giờ loang lổ vết mốc đen như những vết bầm trên da người bệnh.

Anh mở bản vẽ trên điện thoại. Mặt bằng tầng 1: sảnh chính, hai phòng khách, phòng ăn, bếp. Tầng 2: bốn phòng ngủ. Tầng 3: gác mái, phòng kho. Tầng hầm — bản vẽ gốc không có tầng hầm, nhưng trong hồ sơ mua bán ghi rõ: "có tầng hầm, đã khóa."

"Boutique hotel," anh lẩm bẩm, gật gù. "Mười hai phòng. Quán bar ở tầng trệt. Sân thượng view biển."

Giá mua: bảy trăm triệu. Một cái biệt thự Pháp ba tầng ở trung tâm phố cổ Hải Đăng, bảy trăm triệu. Rẻ đến mức phi lý.

Khoa biết tại sao.

Bốn mươi năm trước, mười ba người chết trong ngôi nhà này. Một đêm. Không dấu hiệu bạo lực, không chất độc, không bệnh tật. Mười ba cái xác nằm ngay ngắn trong phòng khách tầng 1, tay nắm tay, mắt nhắm, miệng mỉm cười.

Cảnh sát kết luận: "tự tử tập thể." Báo chí gọi: "vụ thảm sát bí ẩn số 7 Trần Hưng." Dân phố cũ gọi đơn giản hơn: "nhà ma."

Bốn mươi năm không ai dám mua. Cho đến khi Khoa — kiến trúc sư mới tốt nghiệp, không tín ngưỡng, không mê tín, và đặc biệt là không có nhiều tiền — thấy thông báo bán trên trang đấu giá tài sản.

Anh đẩy cánh cổng. Tiếng rít kim loại xé không khí chiều.

---

Bên trong, mùi ẩm mốc ùa vào mũi — nồng nặc, ngai ngái, pha lẫn thứ gì đó Khoa không đặt tên được. Không phải mùi chuột chết. Không phải mùi gỗ mục. Là một loại mùi... lạnh. Như thể không khí bên trong biệt thự đặc quánh hơn bên ngoài, nặng hơn, và lạnh hơn ít nhất ba bốn độ.

Anh bật đèn pin điện thoại. Ánh sáng quét qua sảnh chính.

Sàn gạch hoa — loại gạch xi măng trang trí hình học thời Pháp — vẫn còn nguyên, chỉ phủ một lớp bụi dày. Cầu thang gỗ uốn cong lên tầng hai, tay vịn chạm trổ hoa lá, mạng nhện giăng kín như rèm cửa. Trần nhà cao gần bốn mét, đèn chùm pha lê treo lơ lửng — pha lê đã đục ngầu, nhưng hình dáng vẫn đẹp đến nghẹt thở.

"Xương cốt tốt," Khoa nhận xét. Thói quen nghề nghiệp. Anh nhìn một tòa nhà cũ như bác sĩ nhìn phim X-quang — bỏ qua lớp da bên ngoài, tập trung vào cấu trúc bên trong. Và cấu trúc biệt thự số 7 vẫn vững.

Anh bước qua sảnh, đi vào phòng khách phía Tây.

Phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông. Cửa sổ vòm cung hướng ra phố, ánh chiều lọt qua khe gỗ ván rọi xuống sàn thành những vệt sáng song song. Trong phòng vẫn còn đồ — sofa bọc vải đã mục, bàn gỗ sồi chân cong, tủ sách dựa tường. Sách vẫn xếp ngay ngắn trên kệ, bìa ngả vàng.

Bốn mươi năm. Không ai dọn dẹp. Không ai bước vào.

Khoa rút thước laser, bắt đầu đo đạc. Tay anh quen thuộc ghi chép: chiều dài, chiều rộng, chiều cao trần, vị trí ổ điện cũ, đường ống nước...

Anh đang đo khoảng cách từ cửa sổ đến tường phía Đông thì dừng lại.

Vết nứt.

Không phải vết nứt trên tường. Vết nứt trên... không khí.

---

Từ nhỏ, Khoa đã nhìn thấy chúng. Những đường rạn mảnh như sợi tóc, lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng xanh lờ mờ. Khi còn bé, anh tưởng mình bị loạn thị. Mẹ anh — anh gọi bố dượng là bố, vì mẹ mất khi sinh anh và bố đẻ biến mất — chưa bao giờ giải thích được. Bác sĩ mắt cũng không. Kết quả thị lực: bình thường. Võng mạc: bình thường. Không có gì bất thường — ngoại trừ việc Khoa nhìn thấy thứ không ai nhìn thấy.

Năm 15 tuổi, anh bắt đầu đeo kính râm để khỏi phân tâm. Lâu dần, anh gần như quên mất chúng tồn tại.

Nhưng ở đây — trong biệt thự số 7 — chúng dày đặc đến mức anh không thể lờ đi.

Vết nứt không khí khắp nơi. Trên trần, dọc tường, lơ lửng giữa phòng. Mảnh và mỏng như mạng nhện, nhưng phát sáng — ánh xanh lờ mờ, nhấp nháy không đều, như tín hiệu SOS bằng ánh sáng.

Khoa tháo kính râm, nheo mắt.

Vết nứt lớn nhất nằm ngay giữa phòng khách — nơi mười ba cái xác được phát hiện bốn mươi năm trước. Dài gần một mét, rộng bằng ngón tay, sáng hơn tất cả vết nứt khác gộp lại. Ánh sáng xanh nhấp nháy nhanh hơn, gần như... gấp gáp.

"Cái quái gì..."

Anh giơ tay lên, ngón trỏ từ từ chạm vào vết nứt.

Lạnh.

Lạnh đến mức đầu ngón tay tê cóng ngay lập tức, như nhúng vào nước đá. Khoa giật tay lại. Nhìn xuống — ngón trỏ trắng bệch, mất cảm giác trong vài giây rồi dần hồng trở lại.

Tim anh đập nhanh hơn. Lần đầu tiên trong hai mươi bảy năm, anh nhận ra: vết nứt không phải ảo giác. Chúng có thật. Và chúng lạnh.

---

"Anh ơi, anh mua thiệt hả?"

Giọng bà Năm — chủ quán cơm đầu phố — vang lên từ ngoài cổng. Bà đứng ngoài, tay bấu chặt song sắt, đầu nghiêng nhìn vào trong với vẻ nửa lo nửa tò mò.

Khoa bước ra, đeo lại kính râm. "Dạ mua rồi bà. Hôm nay lên khảo sát thực tế."

"Trời ơi." Bà Năm lắc đầu. "Nhà đó không ai dám vô. Bốn chục năm rồi đó con. Hồi đó bà còn nhỏ, nghe pháo nổ tưởng đám cưới, ai dè sáng ra... mười ba cái xác."

"Bà nhớ hồi đó cụ thể không? Gia đình nào sống ở đây?"

Bà Năm nheo mắt. "Gia tộc họ Trương. Giàu lắm. Ông Trương lớn — Trương Bá Vinh — làm chủ mấy cái nhà máy ngoài khu công nghiệp. Bà vợ ổng, mấy đứa con, cháu nội cháu ngoại, người hầu... cả nhà đều ở đây. Mười ba người, đêm đó chết hết. Không sót."

"Cảnh sát nói tự tử tập thể?"

Bà Năm khịt mũi. "Tự tử gì. Ai mà tự tử mà nằm cười. Mười ba cái xác, cái nào cũng cười. Cười như... như vui lắm. Ớn lắm con ơi."

Khoa im lặng. Gió chiều thổi qua, mang theo mùi muối biển pha lẫn mùi ẩm mốc từ bên trong biệt thự.

"Bà có biết nhà có tầng hầm không?"

"Tầng hầm?" Bà Năm nhíu mày. "Bà không biết. Mà nghe nói... nghe nói ông Trương Bá Vinh hay xuống dưới. Đêm nào cũng xuống, ở dưới đó đến khuya mới lên. Bà vợ ổng cấm người hầu không ai được xuống tầng hầm. Kỳ lắm."

"Cảm ơn bà. Con vô tiếp nha."

"Ê! Con ơi!" Bà Năm gọi với. "Tối đừng ở lại trong đó. Đừng nghe tiếng gì thì đừng quay lại. Nghe bà."

Khoa mỉm cười, vẫy tay. "Dạ."

Nhưng anh biết — tối nay anh sẽ ngủ lại đây. Phải kiểm tra cấu trúc ban đêm, khi nhiệt độ thay đổi, để biết tường có bị nứt thêm không, mái có bị dột không.

Lý do chuyên môn. Hoàn toàn chuyên môn.

---

Anh dọn một góc phòng khách phía Đông, trải chiếu, đặt laptop và bản vẽ. Đêm xuống nhanh ở phố cổ — đèn đường ít, ánh sáng từ mấy quán nhậu cuối phố hắt vào yếu ớt.

Biệt thự chìm trong bóng tối.

Khoa tháo kính râm vì không cần thiết — nhưng ngay lập tức nhận ra sai lầm. Trong bóng tối, vết nứt sáng rõ hơn ban ngày gấp mười lần. Căn phòng như bị phủ một mạng lưới ánh sáng xanh — từ sàn đến trần, từ tường này sang tường kia, chi chít, dày đặc, nhấp nháy.

Đẹp.

Và rùng rợn.

Anh nằm xuống chiếu, mắt nhìn trần nhà. Cố nhắm mắt. Cố ngủ.

1 giờ sáng. Im lặng.

2 giờ sáng. Vẫn im lặng.

2 giờ 47 phút. Khoa gần thiếp đi — thì nghe.

Tiếng cười.

Tiếng cười trẻ con. Trong trẻo, vang vọng, như vọng lại từ cuối hành lang tầng 2.

Khoa mở mắt. Tim đập nhanh — nhưng anh nén lại. Chuột. Gió. Ống nước cũ. Có hàng trăm lý do logic cho mọi âm thanh trong một ngôi nhà cũ.

Tiếng cười vang lên lần nữa. Rõ ràng hơn. Gần hơn.

Không phải gió. Không phải ống nước. Đó là tiếng cười — tiếng cười của một đứa bé, khoảng năm sáu tuổi, đang chơi gì đó vui lắm.

Ở tầng 2.

Khoa ngồi dậy. Tay tự động tìm đèn pin. Ánh sáng quét qua phòng — trống. Cửa phòng khách mở ra hành lang — trống. Cầu thang gỗ dẫn lên tầng 2 — tối đen.

Tiếng cười dừng lại. Một giây. Hai giây.

Rồi — tiếng chân nhỏ, bước nhanh, trên sàn gỗ tầng 2. Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp. Như đang chạy.

Khoa đứng lên. Chân anh bước về phía cầu thang — hoàn toàn vô thức. Lý trí bảo anh đứng lại. Bản năng — thứ bản năng kỳ lạ mà anh không hiểu — kéo anh đi.

Anh đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên. Gỗ rít lên dưới sức nặng.

Bậc thứ hai. Thứ ba.

Ánh đèn pin soi lên tầng 2 — hành lang dài, ba cánh cửa hai bên. Cuối hành lang, cửa phòng cuối cùng bên phải hé mở.

Từ khe cửa — ánh sáng xanh lờ mờ hắt ra.

Ánh sáng của vết nứt.

Khoa dừng lại. Tim đập thình thịch. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Bên trong phòng, tiếng cười trẻ con vang lên lần nữa — nhưng lần này nghe khác. Không vui. Nghe như... đang sợ. Cười vì sợ quá.

Và rồi — giọng nói. Giọng một đứa bé gái, rất nhỏ, rất run:

"Chú ơi... chú nhìn thấy con không?"

Đèn pin trong tay Khoa run lên. Ánh sáng nhảy múa trên tường.

Anh nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:

"Ai... ai đó?"

Im lặng. Dài, nặng, đặc quánh.

Rồi cánh cửa cuối hành lang — từ từ — mở rộng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí