Chương 1: Ngày cưới ở thôn nghèo

~9 phút đọc 1.689 từ

Tiếng pháo nổ lẹt đẹt.

Không phải thứ pháo đỏ rực, nổ giòn tan như trong phim cổ trang mà kiếp trước Tô Mạn từng xem. Mà là loại pháo giấy rẻ tiền, tiếng nổ nghe tựa ai đó vỗ tay chiếu lệ — bộp, bộp, bộp — rời rạc, lác đác, như chính không khí ngày cưới này vậy.

Tô Mạn mở mắt.

Trần nhà bằng gỗ tạp, khe nứt chạy dọc ngang như vết nhăn trên trán ông lão. Ánh sáng lọt qua vách nứa, vẽ những vệt sáng mỏng manh trên chiếu rơm. Mùi ẩm mốc quyện với mùi khói bếp ngai ngái.

*Đây là đâu?*

Nàng ngồi bật dậy — rồi chóng mặt, suýt ngã. Tay chống xuống chiếu, đụng thứ gì đó cứng và thô ráp. Nhìn xuống: bàn tay nhỏ, ngón gầy, da nứt nẻ, móng tay ngắn cũn cỡn. Không phải tay nàng.

Tay nàng — tay của Tô Mạn, food blogger hai triệu subscribers — trắng trẻo, ngón dài, móng luôn sơn pastel.

Còn đôi tay này... thuộc về ai?

Ký ức ùa đến như dòng nước vỡ bờ. Tô thị Mạn Nhi, 17 tuổi, con gái thứ ba nhà họ Tô ở thôn Lộc Bình. Cha bán cho nhà họ Trần ở thôn Thanh Hà, lấy 3 lạng bạc. Hôm nay — ngày cưới.

"Sao mình lại ở đây?" Tô Mạn thì thầm. Giọng nàng — giọng của cô gái 17 tuổi — trong trẻo và run rẩy.

Việc cuối cùng nàng nhớ là bếp gas nổ. Lửa. Nóng. Rồi tối đen.

Rồi tỉnh dậy ở đây.

*Xuyên không thật sao?* Nàng nhéo mạnh vào cánh tay — đau. Nhéo lần nữa — vẫn đau. Da đỏ lên, in hằn vết ngón tay.

"Trời ơi..." Nàng buông tay, thở dài. "Mình xuyên không thật rồi."

---

Cánh cửa gỗ kẹt mở. Một bà phụ nữ trung niên ló đầu vào — mặt gầy, da sạm, tóc búi cao nhưng lỏng lẻo, vài sợi tóc bạc rũ xuống thái dương. Trên người mặc bộ áo nâu vá chằng vá đụp, nhưng sạch sẽ.

"Dậy rồi à?" Bà nhìn Tô Mạn, ánh mắt vừa lo lắng vừa ngại ngùng. "Con... ăn cháo chưa? Mẹ nấu cháo trắng."

Trần bà bà — mẹ chồng.

Ký ức của Tô thị Mạn Nhi cho nàng biết: Trần bà bà họ Nguyễn, năm nay 45 tuổi, góa chồng 3 năm, bệnh ho lâu năm, nuôi con trai một mình. Người hiền lành, yếu đuối, hay bị em gái chồng bắt nạt.

"Dạ... con dậy rồi ạ." Tô Mạn đáp, cố giữ giọng bình thường. "Cảm ơn mẹ."

Trần bà bà có vẻ ngạc nhiên — có lẽ cô dâu gốc không ngọt ngào như vậy. Bà cười nhẹ, nếp nhăn quanh mắt xếp nếp. "Ừ, con dậy rửa mặt rồi ra ăn cháo. Thanh Lâm nó... đi rồi."

"Đi đâu ạ?"

"Vào rừng. Săn." Bà ngập ngừng. "Nó... nó không quen nói chuyện. Con đừng giận nó."

Tô Mạn gật đầu. Trong lòng thầm nghĩ: *Ngày cưới mà chồng bỏ đi săn. Ổn, rất ổn.*

---

Căn nhà nhỏ ba gian, tường đất, mái lá. Gian giữa là phòng khách kiêm phòng ăn — một cái bàn gỗ thấp, bốn cái ghế đẩu, trên bàn thờ tổ tiên có bát nhang đã lâu không thắp. Gian bên trái là phòng Trần bà bà. Gian bên phải — phòng "tân hôn" — chỉ có chiếu rơm, chăn bông cũ, và một cái rương gỗ nhỏ đựng quần áo.

*Không tủ lạnh, không bếp gas, không WiFi.* Tô Mạn liệt kê trong đầu. *Không smartphone, không YouTube, không Instagram. Và chắc chắn không có food processor.*

Sân trước là khoảng đất nện phẳng, có cái giếng đá ở góc — giàn bầu leo lên mái bếp, lá héo vàng. Bếp nằm riêng — một gian lụp xụp bên hông nhà, nền đất, bếp củi hai lò, nồi đất sứt mẻ.

Tô Mạn đứng ở sân, ngẩng nhìn quanh.

Thôn Thanh Hà nằm dưới chân núi Bạch Vân. Từ đây nhìn lên, ngọn núi mờ ảo trong sương sớm, rừng trúc phủ xanh sườn núi. Xa xa có tiếng suối chảy — nước trong vắt, nhấp nhô đá cuội.

Đẹp. Thật sự đẹp. Nếu đây là video du lịch, nàng sẽ zoom camera vào khung cảnh này rồi caption: *"Hidden gem ở miền núi — view triệu đô, zero tourists."*

Nhưng đây không phải video. Đây là cuộc sống thật — mà lại là cuộc sống ở thời cổ đại, thôn nghèo, nhà chồng không có nổi một lạng bạc dư.

Trần bà bà ho khù khụ trong nhà.

Tô Mạn quay lại bếp. Cháo trắng đã nguội — trắng lờ lờ trong nồi đất, không muối, không hành, loãng đến mức nhìn thấy đáy nồi. Nàng múc một bát, nếm thử.

Nhạt. Nhạt hoàn toàn. Gạo còn lẫn trấu, nhai rít trong răng.

*Kiếp trước mình quay video review cháo Michelin 500k một bát,* nàng nghĩ, miệng vẫn nhai. *Giờ ăn cháo không muối, gạo trấu. Đời đổi vận nhanh thiệt.*

Nhưng Tô Mạn không phải người bi quan. 28 năm ở kiếp trước, nàng từ một cô sinh viên tỉnh lẻ, tự tay xây kênh YouTube từ con số không. Nàng biết cách biến "không có gì" thành "có gì đó".

Nàng nhìn quanh bếp — gạo ít, muối có nhưng thô, mấy củ hành héo, vài quả trứng gà. Ngoài vườn sau có luống rau muống già, mấy cây ớt còi cọc.

*Ít nhất có trứng,* nàng tự nhủ. *Có trứng là có hy vọng. Kiếp trước mình từng làm clip "5 món ngon từ 1 quả trứng" — trending 3 triệu views.*

Bước chân nhẹ phía sau. Tô Mạn quay lại — gặp đôi mắt lạnh.

---

Trần Thanh Lâm đứng ở khung cửa bếp — vai rộng gần lấp hết khoảng sáng. Anh cao, da ngăm, mặt lạnh như tảng đá. Trên vai vác một con thỏ rừng đã chết, cổ buộc dây mây. Tay kia cầm cái nỏ gỗ, dây nỏ vẫn căng.

Mắt anh nhìn Tô Mạn — nhanh, sắc — rồi quay đi.

Anh ném con thỏ lên bàn bếp. "Ăn đi." Giọng trầm, ngắn gọn, như tiếng gỗ va vào nhau.

Rồi bỏ đi. Không thêm một lời.

Tô Mạn nhìn con thỏ, rồi nhìn cái lưng rộng đang xa dần. *Chồng mình — Trần Thanh Lâm. Lạnh hơn tủ đông. Nói ít hơn caption ảnh trên Instagram.*

Nhưng anh mang thịt về. Ngày cưới, bỏ đi săn, mang thịt về cho nàng.

Tô Mạn cúi xuống nhìn con thỏ rừng. Lông xám, mắt nhắm, thân hãy còn ấm. Kiếp trước nàng chỉ từng mua thỏ đã làm sẵn ở siêu thị — bọc nilon, dán nhãn, có hạn sử dụng. Còn bây giờ phải tự mổ.

*OK,* nàng tự nhủ. *Tô Mạn, mày từng live stream mổ cá ngừ 20 ký cho hai triệu người xem. Con thỏ này không là gì.*

Nàng xắn tay áo.

---

Chiều muộn, khi ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng mái lá, mùi thơm lan ra từ gian bếp nhỏ.

Trần bà bà ngồi ở bậu cửa, hít hà. "Mùi gì... thơm quá vậy?"

Tô Mạn bưng ra một nồi đất nhỏ. Bên trong — canh thỏ nấu củ cải. Nước canh trong veo, váng mỡ mỏng lấp lánh. Thịt thỏ thái miếng vừa, ninh mềm nhưng không nát, quyện với củ cải trắng ngần cắt hình hoa.

Không có gia vị hiện đại. Không có nước mắm, không có bột ngọt, không có tiêu xay. Nhưng Tô Mạn biết cách — gừng tươi khử tanh, hành lá tăng hương, muối thô vừa đủ, và một mẹo nhỏ: thả vài lát quả chanh rừng hái ở bờ suối, vừa khử mùi hôi vừa tạo vị thanh.

"Mẹ ăn thử đi ạ." Tô Mạn múc một bát, đưa hai tay.

Trần bà bà cẩn thận nếm — rồi mắt bà sáng lên. "Ngon..." Giọng bà run run. "Lâu lắm rồi mẹ chưa ăn gì ngon như vầy."

Tô Mạn cười. "Mẹ ăn nhiều vào ạ. Con nấu cả nồi lận."

Ở góc sân, Trần Thanh Lâm đang ngồi mài đầu mũi tên. Mắt anh liếc về phía bếp — nhanh, rồi quay đi. Nhưng lỗ tai đỏ.

"Thanh Lâm!" Trần bà bà gọi. "Vào ăn cơm!"

Anh đứng dậy, bước vào. Ngồi xuống bàn, không nhìn ai. Trần bà bà đẩy bát canh về phía anh.

Thanh Lâm nâng bát, húp một ngụm.

Rồi dừng lại.

Rồi húp thêm ngụm nữa. Rồi nữa. Tay cầm bát chặt hơn.

Anh không nói gì. Nhưng khi ăn xong, bát sạch bóng — không còn một giọt nước canh.

Tô Mạn nhìn cái bát trống, mỉm cười.

*Thanh Lâm ơi,* nàng nghĩ, *anh không biết đâu — kiếp trước tui từng nấu cho hai triệu người ăn. Bát canh thỏ này chỉ là level tutorial thôi.*

*Đợi tui quen bếp thời cổ đại đã. Rồi sẽ biết tay tui.*

Đêm đó, Thanh Lâm ngủ ở gian khách — trải chiếu dưới đất, quay lưng ra cửa. Tô Mạn nằm trong phòng tân hôn, nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn, tiếng gió xào xạc qua rừng trúc.

Không chồng bên cạnh, không sóng WiFi, không tiếng notification. Chỉ có đêm — rộng lớn, yên tĩnh, và lạ lẫm.

Nàng cuộn mình trong chăn bông cũ, nhắm mắt.

*Cũng được,* nàng nghĩ trước khi chìm vào giấc ngủ. *Kiếp trước mình bắt đầu từ cái bếp 3 mét vuông. Kiếp này... bắt đầu lại từ bếp củi cũng không sao.*

*Miễn là còn có bếp.*

Bên ngoài, trong gian khách tối om, Trần Thanh Lâm nằm im. Mắt mở. Nhìn trần nhà.

Vị canh thỏ vẫn còn đọng trên đầu lưỡi — ngọt thanh, ấm bụng. Lâu lắm rồi, anh chưa ăn ngon như vậy.

"Lạ thật..." Anh thì thầm, rồi nhắm mắt.

Ở ngoài sân, ánh trăng rải trên giàn bầu héo. Gió núi thổi từ Bạch Vân xuống, mát rượi.

Ngày mai — sẽ khác.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí