Chương 6: Kỹ Năng Ẩn Thức Tỉnh

~14 phút đọc 2.628 từ

# Kỹ Năng Ẩn Thức Tỉnh Tiếng ồn ù ù từ vụ nổ bom chớp quang chạy dọc trong hệ thần kinh của Hạ Vy suốt nửa giờ đồng hồ. Đến khi hai người họ trốn chui trốn lủi qua vô số con hẻm nứt nẻ, băng qua những xác người cháy đen và quay lại khu vực ga tàu điện ngầm câm nín, thính giác của cô mới tạm ngừng vang rền. Cô trượt dài xuống bức tường lát gạch men lạnh buốt của phòng điều hành, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô nhìn Đức. Hắn vừa quăng cái mớ ống kẽm giờ đã méo nham nhở tứa máu quái vật vào một góc phòng, lồng ngực cũng phập phồng nặng nề hơn bình thường rất nhiều. Vết thương do con dao quân dụng của Bóng cưa rách ngang sau đùi trái đã được năng lượng sống của cô khép miệng liền da, nhưng cả lượng máu đã mất và sức lực hao tổn trong quá trình chiến đấu liên tục dường như đã vắt kiệt thể lực của một Người Thức Tỉnh Cấp 4. "Anh ném quả lựu đạn chớp quang đó... anh đã tính toán hết rồi sao?" Vy ôm lấy đầu gối, vuốt những lọn tóc bết mồ hôi dính bết trước trán, giọng vẫn còn run rẩy. "Hành động của Bóng... tốc độ của hắn, tính khát máu của hắn... lúc hắn chém anh... là anh cố tình để hắn làm vậy để tiếp cận sao?" Đức đưa tay quệt ngang vệt máu ứ trên khóe môi, mở vòi nước lạnh hiếm hoi còn sót lại từ bình lavabo tạt thẳng lên mặt. Nước lạnh ngắt làm hạ nhiệt cơn cuồng nộ đang nhăm nhe nuốt trọn tâm trí hắn, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm vẫn không giấu được một tia ám ảnh. "Không có một thằng khùng nào cố tình để đối thủ rạch nát đùi mình cả, Vy. Hắn mạnh hơn tôi kỳ vọng. Rất, rất nhiều." Đức từ tốn quay mặt lại. Làn da hắn tái xanh dưới ánh sáng yếu ớt của bóng đèn điện dự phòng. "Ở vòng 98, hắn chỉ lăm le vài con dao cơ bản, tốc độ cũng chỉ xấp xỉ cấp 4 ở những ngày đầu. Hôm nay, hắn bộc phát cả [Xé Rách] cấp 2 ở mức độ hoàn hảo. Nếu không có lựu đạn gây choáng chuyên biệt làm tê liệt thị giác của hắn, và đặc biệt là sự trị liệu liều mạng của cô, tôi đã chết lần thứ 99 ngay trong cái buổi sáng chết tiệt này rồi." Sự thật sắc lẹm trong tông giọng của hắn làm Vy rùng mình ớn lạnh. Trần Minh Đức, người mang kinh nghiệm của gần ngàn ngày chống chọi với cái địa ngục đẫm máu này, suýt bị kết liễu chỉ với vài ba đường dao của một kẻ máu lạnh vô danh. "Vậy giờ chúng ta làm gì?" Vy hỏi, cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng đi, chân tay bủn rủn. Việc sử dụng [Chữa Lành] lần đầu tiên trong một trận chiến khốc liệt thực địa đã rút cạn nguyên lý sinh học của một người mới thức tỉnh Cấp 1 như cô. "Bọn quái vật thì đông lên, hệ thống thì chèn ép, và giờ có một tên điên găm thù theo dõi chúng ta." "Trước hết, chúng ta đã trượt mất Sự kiện Bắt buộc của hệ thống." Đức chĩa ngón tay lên khoảng không. Trước mắt họ, một bảng đếm ngược đẫm máu mà chỉ Người Thức Tỉnh mới nhìn thấy đang lơ lửng hiển thị. Chỉ còn đúng 45 phút cho thời hạn hạ gục 10 con Cấp E hoặc 1 con Cấp D tại giao lộ. Mà họ thì đã bỏ chạy. "Nhưng không sao." Hắn tiến lại gần góc phòng điều hành, lục lọi trong các túi du lịch dã chiến cỡ bự chất đống từ trước. "Bất cứ khi nào trượt sự kiện... phần hình phạt răn đe — 'hủy diệt cơ thể' — sẽ không giáng xuống ngay lập tức. Hệ Thống vận hành theo cơ chế trao đổi sinh mệnh tàn nhẫn của nó. Nó sẽ mở ra một thử thách bổ sung ngay tại khu vực người tham gia đang lẩn trốn để vắt kiệt họ." "Ý anh là..." Mắt Vy mở to kinh ngạc. "Mùi máu của tôi. Sự chấn động của quả bom. Và việc kích hoạt năng lực mạnh mẽ của cô. Tất cả sẽ kéo bè lũ quái vật dưới cống ngầm hoặc đang sục sạo trên đường phố tụ tập về đây." Đức quăng cho cô một cây gậy bóng chày bằng nhôm bọc gai tự chế, bản thân hắn thì nhét đợt đạn đỏ au vào thanh shotgun nòng ngắn lấy ra ở đáy túi dã chiến. Tiếng *rắc rắc* khi lên đạn nghe êm ái một cách châm biếm xót xa. "Cuộc chém giết buổi sáng vẫn chưa kết thúc đâu." Như để chứng minh lời nói của Người Thức Tỉnh ma lanh mang 98 mạng sống, cửa thép mã hóa của phòng điều hành ở tầng B3 — thứ từng được xưng tụng là kiên cố nhất khu ga — vang lên tiếng *BỤYCH* trầm đục vô cùng thô bạo. Một cú húc khủng khiếp mang theo khối lượng tạ làm màng nhĩ đau nhói. Vết lõm của thép xuất hiện ngay lằn giữa cánh cửa. Chốt an toàn vang lên tiếng két két chịu tải của kim loại đang bị xé rách ngoạn mục. "Cấp C." Đức nhăn mày, nắm chắc khẩu súng, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên gánh chịu sự mệt nhọc. "Bọn khốn kiếp này cực kỳ thích nhai não Người Thức Tỉnh để lấy linh khí. Nó đánh hơi được năng lượng dồi dào từ khả năng đặc biệt mà cô vừa sử dụng. Vy, lùi lại đằng sau cái bệ tủ điện. Tuyệt đối không được dùng năng lực trừ khi tôi ra hiệu chuẩn xác." *BỤYCH!* Lần húc thứ hai làm cả cái phòng giám sát ngầm rùng lên dữ dội. Bụi trên trần nhà lác đác rơi xuống trắng xóa. Ánh sáng loe loét của bóng đèn cáp quang dự phòng chớp giật liên hồi, báo hiệu một đợt sóng xung kích ác liệt. *RẦM!* Cánh cửa chống đạn bị phá tung, gãy rời khỏi bản lề, đập thẳng vào chiếc bàn giấy vô tội văng tung tóe mọi thứ ra nền. Đối diện cái khung cửa đứt gãy là hình hài cơn ác mộng chân chính trồi lên từ cõi vô gian. Dưới thứ ánh sáng mờ tối, hiện ra một con quái vật hệt như hỗn hợp giữa gấu xám phương bắc và loài bò cạp sa mạc. Lớp vỏ giáp xác đen nhánh, đôi càng khổng lồ ở phía trước liên tục nghiến vào nhau tanh tách. Nhưng điểm kinh hoàng nhất không nằm ở hình thù, mà là con mắt duy nhất đỏ lòm ở ngay giữa lồng ngực đang sục sôi quét qua hai con mồi yếu ớt. --- **[Quái vật Cấp C — Thiết Cáp Hùng]** HP: 950/950 Điểm yếu: Con mắt ở ngực (lõi năng lượng). Đặc biệt: Kháng sát thương vật lý 70%. Phun nọc độc axit. --- "Kháng vật lý hả... Thế thì ăn đạn xuyêt thấu đi con chó!" Đức hét lên. *Đoàng!* Một phát shotgun bùng nổ vang trời, găm chùm đạn ghém vào lớp vỏ phía bên phải của Thiết Cáp Hùng. Nhưng kết quả hoàn toàn làm ngưng trệ nhịp tim. Vỏ giáp chỉ sứt mẻ một chút vệt xước sáng màu. Không hề có máu. Đạn bật ngược ra lả tả. Con Thiết Cáp Hùng gầm lên phẫn nộ, đôi càng tàn sát xé không khí lao tới định kẹp nát nửa người Đức. Hắn lách thân mình sang một bên với độ mềm dẻo của một con cú mèo đêm, nhờ vào kỹ năng [Phát Lực]. Ở khoảnh khắc sượt qua, nó vung tay còn lại, theo đà hất văng Đức vập vào rặng tủ điện thép cứng ngắc phía sau. Máy móc chập nổ tẹt tia lửa, khói trắng xộc lên ngột ngạt. *[Xói mòn nhân tính: 33%]* Sức ức chế của sự vô năng, sự tức tưởi liên tiếp nhận thất bại trong cùng một buổi sáng làm Đức mất bình tĩnh, chỉ số xói mòn nhích lên liên tục. Hắn không có sát thương bạo kích. Khẩu shotgun chỉ gãi ngứa cho cái thứ mặc giáp lồng lộn này. "Cô bảo muốn chọc tỉnh tôi đúng không?" Đức ho khùng khục, một dải máu tươi lập tức chảy dài trên khóe miệng, xương cổ tay truyền đến từng đợt đau điếng. Trượt ngã dưới mặt đất trong làn khói xám, Đức thấy con quái vật khổng lồ giơ cái càng kinh tởm giáng xuống chỗ mình đứng. Một tiếng *xoảng* vang lên điếc tai. Hạ Vy không biết từ đâu đã kịp lao tới, cô nghiến răng ken két, phớt lờ nỗi sợ hãi tột cùng ngự trị, vung hết sức quật gậy bóng chày rải đầy đinh hàn sắt vào thẳng phần mắt lõi nhạy cảm trên lồng ngực con quái. Kỹ năng vật lý của một người Cấp 1 gần như vô năng trước thú hoang Cấp C khổng lồ, nhưng đòn tấn công liều mạng của cô đã đánh nhầm vào điểm yếu cốt tử của nó, tạo nên một sự hoảng loạn và chấn động thoáng qua. Con quái vật bị đâm trúng mắt rống lên điên dại. Nó thối lui hai bước, đuôi bò cạp hoen gỉ độc tố lập tức phóng về phía thân hình nhỏ bé của Vy. "Lùi lại, nằm sấp xuống măt đất!" Giọng Đức the thé xé toạc căn phòng hoang tàn. Hắn nắm lấy khoảng hở sinh mệnh nhỏ nhoi duy nhất khi đôi càng con quái lơi lỏng để bảo vệ lồng ngực, lao vút lên với phần mũi súng shotgun ép trọn vào sát ngay con mắt đỏ rực. Bằng mọi oán hận của vòng 98, hắn bóp cò. *ĐOÀNG!* Cự ly 0 milimet. Não bộ và lõi năng lượng của Thiết Cáp Hùng nổ tung thành một vũng dịch chất lỏng sền sệt đen nhớp. Cơ thể của cái khối thịt nặng 600kg ngã ầm xuống ngay lập tức, đè nát hàng loạt những trang thiết bị trong phòng điều hành ngầm, tứ chi giật giật rồi triệt để bất động. Đức ngã khuỵu, hơi thở rít lên xé buốt hai cánh phổi. Vy hoảng hốt bò lồm cồm chạy tới bên cạnh, bàn tay rực sáng yếu ớt của cô run lẩy bẩy đặt lên vai hắn. "Cấp... Cấp C. Anh Đức...Chúng ta đã giết nó." Nhưng điều bất ngờ không dừng lại ở tiếng động kinh tởm từ cái xác bị bắn tung ngực. Trước mặt Hạ Vy, một luồng ánh sáng chói nhòa bùng lên, vượt xa thứ màu xanh ngọc bợt nhạt của kỹ năng [Chữa Lành]. Nó lấp lánh rực rỡ mang sắc vàng kim như một mảnh hoàng hôn rơi xuống nhân gian, trôi nổi một lúc rồi bay vút thẳng vào phần lồng ngực của cô y sĩ. "Chuyện... chuyện gì vậy?" Vy mở to mắt, cảm giác mọi tế bào trong cơ thể, trí óc và linh hồn mình đang giãn nở, tái tạo và thăng hoa. Một cảm giác ấm áp nguyên sinh chưa từng có bao bọc lấy sự trống rỗng của con người hiện tại. --- **[Người Thức Tỉnh — Lê Hạ Vy]** Cấp: 3 (Thăng Cấp Đột Phá Bất Thường) Kỹ năng chính: [Chữa Lành] — Lv.2 Kỹ năng ẩn: [Hồi Ức] — Đã Kích Hoạt (Cơ chế: Hạ sát Cấp C trong sự kiện sinh tử). Xói mòn nhân tính: 0% --- Đức mở trừng đôi đồng tử đen ngòm. Hắn không nhìn qua giao diện cấu trúc của Vy, nhưng hắn có thể dùng thị lực của một kẻ sành sỏi [Phân Tích Hệ Thống] soi rọi sự biến động vĩ đại đó. Dòng văn bản 'Hồi Ức' chớp tắt sáng rực giữa căn hầm địa ngục. Lời sấm truyền của đồng đội cũ nát ở chiếc vòng lặp thứ 94 ập về não bộ hắn dồn dập. Kỹ năng khôi phục mảng ký ức con người. Kỹ năng duy nhất mang thuộc tính thanh tẩy chỉ số xói mòn nhân tính. Sợi lông tơ trên tay Đức dựng đứng. Hắn đứng vội lên lảo đảo ngỡ ngàng. "Vy. Kỹ năng thứ hai của cô... [Hồi Ức], hệ thống mô tả nó là chức năng gì?" Hạ Vy xòe lòng bàn tay ra. Giờ đây, thay vì ánh sáng lam sẫm tĩnh lặng, nó tụ tập vô vàn những hạt bụi vàng nhạt diệu kỳ lơ lửng, tạo hình nên những dải băng quang mỏng manh. "Nó nói... tôi có thể hồi tưởng và chuyển giao những đoạn mảnh ký ức nguyên thủy. Tôi cũng có thể... xóa bỏ trạng thái 'Xói mòn nhân tính' cho Người Thức Tỉnh khác, nhưng với cái giá là tôi sẽ lấy đi một phần ký ức trân quý của chính tôi." Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Căn phòng nồng nặc mùi lưu huỳnh, xác chết và chất lỏng quái vật dường như cũng bị thứ ánh sáng ấm áp kia đẩy lùi. Điều đó chính là quy tắc luật bù trừ tàn ác của Hệ Thống. Mày muốn thanh lọc một trái tim quái vật trở về giống loài, mày phải hiến tế một trong những mảng ký ức tươi đẹp và hạnh phúc của bản thể. Trần Minh Đức nhắm chặt mắt lại. 33% nhân tính của hắn đang gào thét cắn xé. Càng xuống cấp, hắn càng không phải là người, càng dập tắt sự từ bi lân mẫn. Hạ Vy giờ đây có năng lực kéo hắn lại bờ vực. Nhưng hắn phải để cô mất đi những ký ức mà cô vốn lưu luyến nhất chỉ vì để cứu chuộc sự sống ích kỷ của hắn sao? *Cái lồng thiết lập của Hệ Thống. Bọn chúng quả nhiên là lũ Thần Ma vô độ tàn độc nhất thế giới.* "Chúng ta sẽ không dùng nó bây giờ." Đức quay mặt đi, ném khẩu shotgun tàn tạ hết đạn vào góc nhà, siết lấy một thanh sắt ống tạ ở góc sọt rác. "Giữ sức đi. Gã Bóng vẫn đang ngoài kia. Đường đua Ngày Thứ 7 chỉ mới khởi hành." Nhưng giữa tĩnh mịch xót xa đó, một đoạn âm thanh nhiễu sóng rè rè bất thần phát ra. Không phải từ giao diện bảng hệ thống hệ điều hành, mà từ chiếc bộ đàm cũ kỹ nằm rơi chỏng chơ dưới túi rác của một binh lính chết khô. "Kênh 4... Khụ khụ... có ai không... kênh cứu nạn số 4 nghe rõ trả lời! Chúng tôi đang bị mắc kẹt ở Thư viện Quốc gia. Cấp B... Có cái gì đó lạ lắm... Khốn kiếp... Nó chiến đấu giống hệt như một Người Thức Tỉnh..." Mắt Đức lóe lên một tia sáng rực rỡ dữ tợn. Thư viện Quốc gia, tọa độ nằm cách Tâm Hệ Thống đúng 1 lộ trình vòng xoay. Và quan trọng hơn cả, đó là nơi đẽo gọt vô số con mồi ưa thích của gã đồ tể mang tên Bóng ở kiếp trước. "Thu dọn đồ đạc, nạp lại nước và đạn." Đức ra lệnh bằng một thứ giọng điều phối sắc bén, quân phiệt nhất. "Không được nghỉ ngơi. Chúng ta có một chuyến viếng thăm đầy duyên nợ với Thư viện."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí