Chương 3: Người Thức Tỉnh

~12 phút đọc 2.322 từ

Đêm ngày 1 — bệnh viện đa khoa Hải Vân. Trần Minh Đức ngồi trên ghế nhựa ở hành lang tầng 3, lưng tựa tường, thanh sắt đặt ngang đùi. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đêm bị cắt ngang bởi những vết nứt đỏ — chúng không biến mất khi mặt trời lặn. Chỉ đổi từ đỏ rực sang đỏ sẫm, như những mạch máu đông trên nền trời đen. Tiếng gầm gừ vọng từ xa — quái vật Cấp F đang săn mồi trong thành phố. Thỉnh thoảng, một tiếng hét xé đêm vọng lại, rồi tắt ngấm. Hắn không nhúc nhích. *Ngày 1 luôn là ngày ít thương vong nhất. Cấp F yếu, chậm, dễ tránh nếu ở trong nhà. Ngày 2 mới là địa ngục thật sự — Cấp E xuất hiện, biết phá cửa, biết leo tường.* Hắn nhắm mắt, tua lại ký ức vòng 98. Ngày 2, 6 giờ sáng: Cấp E xuất hiện ở khu vực cảng. To bằng con bò, da đen bóng, sáu chân, phần đầu như lưỡi rìu. Không nhanh, nhưng sức mạnh vật lý kinh hoàng — một cú húc phá toang cửa sắt nhà kho. Ngày 2, 2 giờ chiều: Người Thức Tỉnh bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Những người bình thường — công nhân, sinh viên, bà nội trợ — đột nhiên nhìn thấy Bảng Trạng Thái. Đa số hoảng loạn. Một số ít bình tĩnh hơn, bắt đầu thử nghiệm kỹ năng. Ngày 3: Lê Hạ Vy thức tỉnh. Hắn mở mắt. *Còn 30 tiếng nữa.* --- Tiếng bước chân nhẹ. Hạ Vy đi dọc hành lang, tay cầm hai ly cà phê hòa tan — loại rẻ tiền trong tủ y tá. "Anh chưa ngủ." "Không ngủ được." Cô ngồi xuống cạnh hắn, đưa một ly. Hắn nhận, không uống. "Mọi người bên trong ổn không?" Hắn hỏi. "Bệnh nhân sợ, nhưng ổn. Bác sĩ Hoàng giữ trật tự tốt. Y tá Lan đang phân phát đồ ăn từ căng tin." Cô dừng lại. "Nhưng đồ ăn không nhiều. Đủ cho một, hai ngày." "Hai ngày là đủ." "Đủ cho cái gì?" Hắn nhìn cô. Trong ánh sáng đỏ mờ từ cửa sổ, khuôn mặt cô chỉ lộ nửa — bên sáng, bên tối. Đôi mắt cô mệt mỏi nhưng tỉnh táo. "Anh Đức. Anh nợ tôi một lời giải thích." "Tôi biết." "Anh biết trước vụ xe tải. Anh biết trước bầu trời nứt. Anh biết những con quái vật đó là gì và cách giết chúng." Cô đặt ly cà phê xuống sàn, quay người nhìn hắn thẳng. "Anh là ai?" Im lặng. Năm giây. Mười giây. Hắn biết — nếu nói sự thật, cô sẽ nghĩ hắn điên. Ở vòng 43, hắn đã thử nói với một người. Người đó không tin, bỏ đi, chết vào ngày thứ 4. Nhưng đây là Hạ Vy. Cô không như người khác. "Cô tin vào vòng lặp thời gian không?" Cô nhíu mày. "Kiểu phim Groundhog Day?" "Kiểu thật." Im lặng. "Anh đang nói — anh đã sống qua cái này nhiều lần?" "Chín mươi tám lần." Cô không phản ứng ngay. Không cười, không nói "anh điên", không đứng dậy bỏ đi. Cô chỉ ngồi đó, nhìn hắn, mắt chớp chậm. "Chín mươi tám..." Cô lặp lại, như đang nếm từng con số. "Vậy anh nhớ tất cả? Mỗi vòng?" "Mỗi ngày. Mỗi người. Mỗi cái chết." "Kể cả tôi?" Câu hỏi đó — nhẹ nhàng, nhưng như mũi dao xoáy vào ngực hắn. Hắn nhìn xuống ly cà phê trong tay. Mặt nước đen, phản chiếu ánh đỏ từ cửa sổ. "Mười bảy lần." "Mười bảy lần gì?" "Cô chết. Tôi đã nhìn cô chết mười bảy lần." Im lặng. Dài. Nặng. Hạ Vy hít sâu — hơi thở run, nhưng cô kiểm soát được. Bàn tay cô nắm chặt vạt áo blouse, khớp ngón tay trắng bệch. "Vậy hôm nay... vụ xe tải..." "Cô chết ở đó ở vòng 12. Và 37. Và 73, tôi đến muộn ba phút." "Lần này anh đến sớm." "Lần này tôi không để mình muộn." Cô nhìn hắn — thật lâu, thật sâu. Mắt cô ướt, nhưng không khóc. Bàn tay cô buông vạt áo ra, đặt nhẹ lên cánh tay hắn. "Vậy anh... anh sống như thế này bao lâu rồi?" "Sáu trăm tám mươi sáu ngày. Nếu tính theo thời gian thực." "Gần hai năm." "Nhưng mọi người chỉ sống bảy ngày. Rồi lại quên." Cô rút tay lại, ôm đầu gối. Hai người ngồi trong hành lang tối, tiếng quái vật gầm gừ ngoài xa. "Vì sao anh vẫn tỉnh?" Cô hỏi, giọng khẽ. "Hai năm sống đi chết lại... bình thường người ta đã phát điên." Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Bàn tay trái — có vết sẹo mờ từ vòng 56, khi hắn tự cắt tay mình để kiểm tra xem mình còn cảm nhận đau không. "Tôi không chắc mình vẫn tỉnh." Cô im lặng. "Hệ Thống gọi nó là 'xói mòn nhân tính'. Càng sống lâu, càng mạnh, nhưng càng mất đi cảm xúc con người. Tôi đã mất 31%." "Nghĩa là gì?" "Nghĩa là tôi không còn sợ chết. Không còn buồn khi người lạ chết trước mặt. Không còn nhớ mặt người quen ở vòng cũ." Hắn dừng lại. "Nhưng tôi nhớ cô. Rõ hơn bất kỳ thứ gì khác." Cô ngẩng lên, mắt ướt. "Tại sao?" *Tại sao? Hắn không biết. 31% xói mòn đáng lẽ đã xóa sạch ký ức cá nhân. Đáng lẽ cô chỉ là một cái tên, một dữ liệu trong hệ thống.* Nhưng hắn nhớ. Nhớ nụ cười của cô ở vòng 73 — khi cô băng bó cho một đứa trẻ, nụ cười ấm đến mức hắn quên mất mùi máu xung quanh. Nhớ giọng cô ở vòng 81 — khi cô hát ru cho một bệnh nhân hấp hối, bài hát không lời, nhưng hắn nghe rõ từng nốt. "Không biết. Chỉ biết là nhớ." Cô cười — nhẹ, buồn, nhưng thật. Nụ cười đó, hắn nhận ra, là lý do duy nhất hắn còn tin mình là người. --- Ngày 2. 6 giờ 12 phút sáng. Tiếng rung chấn đánh thức cả bệnh viện. Trần Minh Đức đứng dậy ngay lập tức — phản xạ, không cần nghĩ. Hắn lao đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bãi đỗ xe bệnh viện — nứt. Nền bê tông vỡ ra, và từ bên dưới, bốn con quái vật Cấp E chui lên. To bằng con bò, sáu chân, đầu hình lưỡi rìu. Da đen, mắt đỏ, miệng đầy răng nanh. *Chúng đào hầm. Ở các vòng trước, Cấp E luôn đến từ mặt đất, không từ vết nứt trên trời.* Hắn kích hoạt Phân Tích Hệ Thống. --- **[Quái vật Cấp E — Rìu Thú]** HP: 280/280 Điểm yếu: Khớp chân thứ 3 (dễ gãy), mắt (nhạy sáng mạnh) Tốc độ: Chậm Tấn công: Húc (sát thương vật lý cao), Quét đuôi (diện rộng) Đặc biệt: Phá hủy vật cản (tường, cửa, xe cộ) --- *Khớp chân thứ 3. Mắt nhạy sáng.* "Vy!" Hạ Vy đã thức — đứng ở đầu hành lang, mắt nhìn ra cửa sổ, mặt tái đi. "Cái... cái gì đó?" "Cấp E. Mạnh hơn hôm qua gấp năm lần." Hắn nói nhanh, gọn. "Lấy đèn pin. Tất cả đèn pin trong bệnh viện. Và bình chữa cháy." "Đèn pin?" "Mắt chúng nhạy sáng. Chiếu thẳng vào sẽ khiến chúng lùi lại." Cô không hỏi thêm. Quay người, chạy vào trong. Trần Minh Đức nhìn ra bốn con Rìu Thú. Chúng đang phá xe ô tô trong bãi đỗ — húc bay, lật úp, nghiền nát. Tiếng kim loại uốn cong, kính vỡ, báo động xe inh ỏi. *Hai mươi phút. Chúng sẽ phá cửa chính trong hai mươi phút.* Hắn cần một kế hoạch. Không phải kế hoạch để giết chúng — với thanh sắt và sức người, giết Cấp E gần như không thể. Mà là kế hoạch để sống qua ngày 2. *Sáng mạnh. Bình chữa cháy tạo khói + bột. Cầu thang hẹp — Cấp E to, không thể leo lên.* "Mọi người lên tầng 4! Ngay bây giờ!" Giọng hắn vang khắp tầng 3. Bệnh nhân, y tá, bác sĩ — ai cũng đang run, nhưng họ nghe. Sau đêm qua, sau khi hắn giết quái vật trước mắt họ, họ nghe hắn. Hạ Vy quay lại, tay ôm ba cái đèn pin và hai bình chữa cháy. Cô đã huy động thêm bốn y tá — mỗi người cầm một dụng cụ: dao mổ, thanh truyền dịch, ghế xếp. "Vũ khí tạm." Hắn nhìn cô. Giữa lúc mọi người hoảng loạn, cô đã kịp tổ chức đội hình. *Đúng là cô ấy. Luôn là cô ấy.* "Tốt. Lên tầng 4, chặn cầu thang. Chiếu đèn vào bất kỳ thứ gì cố leo lên." "Còn anh?" "Tôi ở lại." "Anh Đức—" "Tôi biết mình đang làm gì." Cô nhìn hắn — ba giây. Rồi gật đầu, quay lưng, dẫn mọi người lên tầng 4. Trần Minh Đức đứng một mình ở tầng 3. Cầm thanh sắt. Nhìn ra cửa sổ. Bốn con Rìu Thú đã phá xong bãi đỗ xe. Chúng quay về phía bệnh viện — cánh cửa kính lớn ở tầng trệt. Một con húc. Cửa kính vỡ tung, mảnh vỡ bay khắp sảnh. Tiếng gầm vang dội. Chúng vào bên trong. Hắn nghe tiếng móng vuốt cào trên sàn gạch. Tiếng gầm gừ. Tiếng đồ vật bị đập phá. *Tầng trệt. Đang lên cầu thang.* Hắn lùi lại, đứng ở đầu cầu thang tầng 3. Phía dưới, bóng đen di chuyển — to, chậm, nặng nề. Con đầu tiên xuất hiện ở chân cầu thang. Đầu hình lưỡi rìu nhô lên, mắt đỏ quét qua. Hắn giơ đèn pin lên. Bật. Chùm sáng trắng chiếu thẳng vào mắt con thú. Nó hú lên — tiếng hú sắc, đau đớn — đầu quay đi, lùi lại một bước. Nhưng không chạy. *Chỉ lùi. Không đủ mạnh.* Hắn cần thứ mạnh hơn. Và hắn biết thứ đó sẽ đến — sáng mai, ngày thứ 3. Khi Hệ Thống trao kỹ năng cho Người Thức Tỉnh mới. *Vy. Ngày mai cô ấy sẽ thức tỉnh.* Nhưng bây giờ, hắn phải sống qua đêm nay. Con Rìu Thú gầm gừ, thử lại — đầu lưỡi rìu đâm vào tường cầu thang, bê tông vỡ vụn. Nhưng cầu thang hẹp — thân con thú quá to, không thể lách qua. *Đúng. Đúng như tính toán.* Hắn thở ra — nhẹ nhàng, khe khẽ. Cầm thanh sắt, đứng gác ở đầu cầu thang. Suốt đêm. --- Ngày 3. 5 giờ 41 phút sáng. Bốn con Rìu Thú bỏ đi lúc 4 giờ — chúng không kiên nhẫn, khi không phá được cầu thang, chúng quay ra tìm mồi dễ hơn. Trần Minh Đức ngồi phịch xuống đất. Mệt — thể xác mệt, tinh thần mệt. Hai đêm không ngủ, một vết thương chưa lành, và sức ép từ 98 vòng ký ức đang nghiến nát đầu hắn. *Xói mòn nhân tính — 32%.* Tăng một phần trăm. Trong hai ngày. *Nhanh hơn dự tính.* Hắn nhắm mắt, ấn trán vào thanh sắt lạnh. Rồi — tiếng bước chân. Hạ Vy chạy xuống cầu thang, thở gấp. "Anh Đức!" Hắn mở mắt. "Sao?" Cô đứng trước hắn, mắt mở to — nhưng không phải sợ hãi. Kinh ngạc. "Tôi... tôi nhìn thấy thứ gì đó." "Thứ gì?" "Bảng chữ. Trước mắt tôi. Nó hiện tên tôi, và..." Cô giơ tay lên — bàn tay cô phát sáng nhẹ, ánh sáng xanh lam dịu dàng. "...và tay tôi sáng." Trần Minh Đức đứng dậy. Tim hắn — phần 69% nhân tính còn sót — đập mạnh. *Cô ấy thức tỉnh.* Hắn kích hoạt Phân Tích Hệ Thống, nhìn cô. --- **[Người Thức Tỉnh — Lê Hạ Vy]** Cấp: 1 Kỹ năng chính: [Chữa Lành] — Lv.1 Kỹ năng ẩn: [???] — *Bị khóa. Điều kiện kích hoạt chưa đạt.* Xói mòn nhân tính: 0% --- *Kỹ năng ẩn.* Hắn nhìn dòng chữ đó — dấu hỏi, bị khóa, điều kiện chưa đạt. Ở 98 vòng trước, kỹ năng ẩn này chưa bao giờ xuất hiện trên bảng trạng thái của cô. Vì cô luôn chết trước khi kịp kích hoạt. *[Hồi Ức].* Hắn biết kỹ năng đó — không phải vì đã nhìn thấy, mà vì ở vòng 94, có người từng nói với hắn: "Nếu có ai sở hữu [Hồi Ức], mọi thứ sẽ khác." Người đó chết trước khi giải thích "khác" là gì. Nhưng bây giờ, hắn hiểu. [Hồi Ức] — khả năng khôi phục ký ức cho Người Thức Tỉnh, ngăn xói mòn nhân tính. *Cô ấy có thể cứu tất cả.* "Anh Đức?" Hạ Vy nhìn hắn, bàn tay phát sáng run rẩy. "Tôi là... Người Thức Tỉnh?" Hắn nhìn cô — nhìn đôi mắt nâu sẫm lo lắng, nhìn bàn tay phát sáng xanh dịu dàng, nhìn khuôn mặt của người duy nhất hắn không thể quên. "Đúng. Và cô quan trọng hơn cô tưởng." "Quan trọng thế nào?" Hắn mở miệng — nhưng không nói. Vì bên ngoài cửa sổ, bầu trời vừa nứt thêm. Vết nứt mới — lớn hơn tất cả những vết trước — chạy xé ngang bầu trời từ đông sang tây. Và từ vết nứt đó, một tiếng gầm dội xuống — không phải tiếng gầm của Cấp F hay Cấp E. Mà là tiếng gầm của thứ gì đó lớn hơn. Mạnh hơn. Đáng sợ hơn. Cấp D. Sớm hơn hai ngày so với vòng 98. Trần Minh Đức cầm chặt thanh sắt, mắt nhíu lại. *Vòng 99 khác rồi. Mọi thứ đang thay đổi.* *Và hắn không chắc mình đã sẵn sàng.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí