Chương 26: Cuộc Xâm Nhập Thứ Hai
Một tuần sau lần xâm nhập đầu tiên. 268 ngày còn lại. Đức đã không ngủ 3 đêm — không phải vì sợ — mà vì hắn đang viết code. Không phải code thông thường. Hắn đang viết — bằng tay, trên giấy — những dòng lệnh bắt chước 17 dòng Root_Access_Legacy mà hắn đã nhìn thấy trong Tâm Hệ Thống. Ngôn ngữ xoắn ốc, fractal, giống toán hơn giống code — hắn không hiểu syntax, nhưng hắn nhớ PATTERN. Nhớ vì hắn là kỹ sư IT. Nhớ vì 98 vòng lặp đã rèn bộ nhớ thị giác của hắn thành thép. "Tao không cần viết được code này." Hắn giải thích cho Khánh lúc 4 giờ sáng, mắt đỏ ngầu, trước tấm bảng trắng bày bừa ký hiệu. "Tao chỉ cần NHẬN RA nó. Khi vào lại Tâm Hệ Thống, tao phải tìm backdoor trong biển mã nguồn — nhanh — trước khi Terminal kịp phản ứng. Lần trước mất 23 phút. Lần này — phải dưới 10." Khánh nhìn tấm bảng. Rồi nhìn Đức. "Mày có nhận ra mày đang reverse-engineer ngôn ngữ lập trình của một THỰC THỂ NGOÀI THẾ GIỚI không?" "Có." Đức uống ngụm cà phê nguội. "Điên, nhỉ?" "Điên vừa." Khánh gật đầu. "Nhưng... tao cũng điên. Vì tao nhớ thêm vài thứ." Hắn lấy ra một tờ giấy A4 — viết bằng bút đỏ — đặt lên bàn. "Khi tao là Admin — tao đã trigger Root_Access_Legacy. Một microsecond. Terminal lập tức khóa lại. Nhưng trong khoảnh khắc đó — tao THẤY thứ gì đó." "Thấy gì?" "Một hướng dẫn. Embedded trong 17 dòng code. Viết cho — NGƯỜI." Khánh nuốt khan. "Không phải viết cho máy. Viết cho NGƯỜI ĐỌC. Bằng ngôn ngữ toán — nhưng có logic con người. Ai đó — NGƯỜI tạo ra hệ thống ban đầu — đã để lại hướng dẫn cách tắt." Đức đông cứng. "Mày — nhớ hướng dẫn đó?" "Một phần." Khánh chỉ tờ giấy. "Ba bước. Bước 1: Mở cửa sổ — dùng Root_Access_Legacy. Bước 2: Bước qua — cần hai người, một người mang dấu Override, một người mang dấu Admin. Bước 3 —" "Bước 3?" Khánh im. Lâu. "Bước 3: Tắt nguồn." Hắn nói. "Nhưng — hướng dẫn không ghi MÁY. Ghi — 'Tắt NGUỒN CẢM XÚC.' Tao không hiểu ý nghĩa." Đức nhíu mày sâu. *Tắt nguồn cảm xúc? Cảm xúc nào? Của ai?* "Có thể hiểu sau." Hắn nói. "Bước 2 — hai người. Override và Admin. Vy và mày." "Đúng. Tao và cô ấy phải cùng bước qua." Khánh thở dài. "Vấn đề là — cả hai bọn tao đều ở dạng NGƯỜI THƯỜNG. Không còn kỹ năng. Dấu vết Override và Admin còn trong não — nhưng để kích hoạt lại, cần — ở bên trong Tâm Hệ Thống." "Vậy kế hoạch không đổi." Đức gật đầu. "Vào Tâm Hệ Thống. Tìm backdoor. Đặt mày và Vy vào đúng vị trí. Và — bước qua." "Còn Terminal?" Đức nhìn tấm bảng. Rồi — nhìn chiếc điện thoại nằm trên bàn. "Tao có kế hoạch cho Terminal." --- Chiều hôm đó. Quán cà phê góc Trần Phú. Nhóm đầy đủ: Đức, Vy, Khánh, Thịnh, Long. Và — Minh Châu. Cô bé 11 tuổi — tóc ngắn, mặt bướng bỉnh, vẫn đeo dây chuyền bạc mà ông Sáu để lại — ngồi im lặng ở góc bàn, uống sữa đậu nành. "Châu?" Thịnh nhíu mày. "Tại sao có nhỏ này ở đây?" "Vì cô ấy CẦN ở đây." Đức nói. Châu nhìn lên. Mắt — cặp mắt già hơn tuổi — nhìn Đức thẳng. "Ông Sáu dạy em [Tàng Hình] ngoài Hệ Thống." Cô bé nói, giọng bình tĩnh đến lạ. "Kỹ năng Hệ Thống — mất rồi. Nhưng [Tàng Hình] của ông Sáu — không phải kỹ năng Hệ Thống. Ông ấy tự phát triển. Tự rèn. Bằng ý chí. Và ông ấy dạy em." Im lặng xung quanh bàn. "Em vẫn có thể tàng hình?" Long hỏi, mắt mở to. Châu không trả lời bằng lời. Cô bé — nhắm mắt — hít sâu — và BIẾN MẤT. Không phải mất hẳn. Nhưng — như mờ đi — như nước hòa vào không khí — như con mắt TỰ ĐỘNG bỏ qua chỗ cô ngồi. Ly sữa đậu nành lơ lửng — không, không lơ lửng — chỉ là mắt tự động nhìn vào ly mà bỏ qua tay cầm. Thịnh chớp mắt. "Cái ĐM —" Châu hiện lại. Mặt đỏ bừng, thở gấp. "Chỉ được 30 giây." Cô bé nói. "Ông Sáu làm được 5 phút. Em — chưa đủ." Đức nhìn cô bé. Và gật đầu chậm rãi. "30 giây. Đủ rồi." Hắn quay sang nhóm. "Đây là kế hoạch." --- Đức đứng dậy, lấy bút lông, vẽ lên tấm giấy trải trên bàn. "Lần trước — tao và Vy vào Tâm Hệ Thống. Terminal phát hiện NGAY. Nó tấn công. Tao tìm được backdoor nhưng không kịp bước qua." "Lần này — ba người vào. Tao, Vy, Khánh. Tao là mồi nhử — giữ Terminal nói chuyện, kéo giờ. Vy và Khánh — dưới sự che chắn của Châu — lặng lẽ tìm xuống đáy, đến Root_Access_Legacy." "Châu vào được Tâm Hệ Thống?" Long hỏi. "Không trực tiếp." Đức lắc đầu. "Nhưng — Châu có thể tàng hình Vy và Khánh TRƯỚC khi vào. Nếu [Tàng Hình] không phải kỹ năng Hệ Thống — nó hoạt động NGOÀI mã nguồn Terminal. Terminal không thể quét." "Giống proxy server." Khánh nhận ra. "Che giấu traffic thật bên dưới lớp mã hóa." "Đúng." Đức gõ bảng. "Châu tàng hình Vy và Khánh — 30 giây — đủ để hai người đó chìm xuống đáy trước khi Terminal nhìn thấy. Tao ở trên — giữ Terminal bận." "Giữ bận bằng cách nào?" Thịnh hỏi. "Terminal là PHẦN MỀM. Mày không thể đánh nhau với nó." "Đúng. Nhưng tao có thể khiến nó NGHI NGỜ." Đức nói, mắt sáng. "Terminal sợ một thứ. Một thứ duy nhất. Sợ bị TẮT. Sợ bị phá hủy. Sợ task không hoàn thành." "Vậy?" "Tao sẽ nói dối." Đức nhếch mép — nụ cười mà Thịnh và Long biết rõ — nụ cười của kẻ đã sống 98 vòng lặp. "Tao sẽ bảo Terminal — tao muốn làm Admin." Im lặng. "Mày? Làm Admin?" Khánh nhìn hắn. "Mày đã từ chối ở vòng 99." "Đúng. Nên Terminal sẽ NGHI. Nhưng — nó cũng SẼ muốn tin. Vì nó cần Admin. Override đã phá giao diện. Clock đang đếm ngược. Nếu Terminal muốn hoàn thành task trước khi hết 365 ngày — nó cần người kiểm soát hệ thống. Và tao — người duy nhất ĐÃ vào Tâm Hệ Thống — là ứng viên tốt nhất." "Mày — bán đứng nhân loại — để kéo giờ cho bọn tao?" Thịnh gãi đầu. "Tao GIẢI VỜ bán đứng. Kéo Terminal ngồi thương lượng. Trong lúc đó — Vy và Khánh tìm đường xuống Root_Access_Legacy. Khi tới nơi — hai người bước qua cửa sổ — vào bên ngoài — tìm phần cứng — và PHÁ." "Và Thịnh với tao?" Long hỏi. "Bọn mày ở ngoài." Đức nói. "Tại Quảng trường Trung tâm. Canh chừng cơ thể bọn tao. Nếu nhịp tim ai tụt — đánh thức." Im lặng. Mọi người nhìn nhau. Quạt trần quán cà phê kêu cọt kẹt. "Khi nào?" Vy hỏi. Đức nhìn cô. Nhìn Khánh. Nhìn Châu. "Đêm nay." --- Quảng trường Trung tâm Hải Vân. 11 giờ đêm. Gió biển thổi lạnh qua mặt bê tông ướt sương. Cột cờ đứng im giữa quảng trường. Tháp Truyền hình sáng đèn đỏ phía xa. Sáu người — ngồi dưới cột cờ — trong bóng tối. Thịnh và Long dựng lều nhỏ — giả làm người vô gia cư — che ba chiếc ghế bành xếp gọn. Máy monitor nhịp tim nối với điện thoại Long. Khánh ngồi trên ghế giữa. Tay run — nhưng mặt bình tĩnh. Vy ngồi ghế trái. Châu đứng sau lưng cô, hai tay đặt lên vai Vy. Đức ngồi ghế phải. "Châu." Hắn quay sang cô bé. "Khi bọn anh nhắm mắt và vào Tâm Hệ Thống — em chạm vào Vy và Khánh. Tàng hình cả hai. 30 giây — đủ để bọn nó biến mất khỏi tầm quét Terminal khi mới vào." "Em hiểu." Châu gật đầu. Mặt cô bé — nghiêm — già hơn 11 tuổi rất nhiều. "Thịnh, Long — giám sát nhịp tim. Quá 160 — đánh thức. Quá 30 phút — đánh thức bất kể." "OK." Cả hai gật. Đức nhìn Vy. Nhìn Khánh. "Vào." Ba người nhắm mắt. Vy cầm tay Đức — bên trái. Khánh đặt tay lên vai Đức — bên phải. Kết nối — qua Vy — qua dấu Override và dấu Admin — nối ba người thành một mạch. Rung. Nhẹ. 7.7 giây. Từ dưới đất. Nhịp tim của Terminal ngủ. Và Châu — phía sau — đặt tay lên vai Vy và Khánh. Nhắm mắt. Hít sâu. *Tàng hình.* --- Tâm Hệ Thống. Trắng. Mã nguồn cuộn dưới sàn trong suốt. Và — Terminal. Đã chờ. Nhưng lần này — nó chỉ thấy MỘT NGƯỜI. Đức. Đứng giữa không gian trắng. Một mình. Terminal nghiêng đầu. Đôi mắt đen tuyền quét — trái — phải — chậm rãi. "Chỉ anh?" Nó hỏi. "Em Vy đâu?" "Tao đến một mình." Đức nói, giọng đều. "Vì tao muốn NÓI CHUYỆN." Terminal nhìn hắn. Lâu. "Nói gì?" Đức hít sâu. Đây là phần khó nhất. "Tao muốn — làm Admin." Im lặng tuyệt đối. Terminal đứng yên. Mã nguồn dưới sàn — CHẬM LẠI. Như cả Hệ Thống nín thở. "Anh — đã từ chối." Nó nói, giọng cẩn trọng, chậm rãi. "Ở vòng 99. Anh nói — 'tao không bán đứng đồng loại.'" "Lúc đó — tao nghĩ Override sẽ giải quyết tất cả." Đức nói, bước tới — chậm — từng bước một. "Vy đã Override. Vy đã mất ký ức. Và tao nghĩ — XONG. Nhưng —" Hắn dừng. Nhìn Terminal thẳng. "Nhưng CHƯA XONG. Mày vẫn ở đây. Clock vẫn đếm. 268 ngày nữa — mày thức dậy — và vòng 100 bắt đầu. Override chỉ trì hoãn." "Đúng." Terminal gật đầu. "Vậy — nếu tao không thể phá mày — tao muốn KIỂM SOÁT mày." Đức nói, và giọng hắn — lạnh — lạnh hơn cả khi đối đầu Bóng — vì lần này hắn đang NÓI DỐI. "Cho tao quyền Admin. Tao sẽ — quản lý vòng 100. Thay đổi quy tắc. Giảm thiểu thiệt hại." Terminal nhìn hắn. Mắt đen — sâu — đọc. "Anh nói dối." Nó nói. Đức không chớp mắt. "Có thể." Hắn đáp. "Nhưng mày có lựa chọn nào khác? Override đã phá giao diện. Khánh — Admin cũ — đã phản bội. Mày cần người. Và tao — là người duy nhất ĐỦ HIỂU hệ thống để làm Admin." Terminal im lặng. Suy nghĩ. Xử lý. *Kéo giờ. Cứ kéo giờ.* *Vy và Khánh — tàng hình — đang chìm xuống sàn. Đang tìm đường xuống đáy. Xuống Root_Access_Legacy.* *30 giây tàng hình. Đủ chưa?* "Tao có câu hỏi." Terminal nói. "Nếu anh muốn làm Admin — anh sẵn sàng trả giá gì?" "Giá nào?" "Ký ức. Admin cần kết nối trực tiếp với tao. Kết nối đòi hỏi — chia sẻ. Anh sẽ chia sẻ ký ức với tao. Tao sẽ BIẾT tất cả — mọi suy nghĩ, mọi kế hoạch, mọi bí mật." Đức đông cứng. *Nếu hắn đồng ý — Terminal sẽ biết kế hoạch thật. Biết Vy và Khánh đang chìm xuống. Biết tất cả.* *Nhưng nếu từ chối — Terminal sẽ biết hắn nói dối.* Hắn cần — kéo thêm thời gian — mà không đồng ý cũng không từ chối. "Cho tao xem quyền Admin trước." Đức nói. "Tao là kỹ sư. Tao không ký hợp đồng mà không đọc điều khoản." Terminal — nghiêng đầu — rồi — cười. Nụ cười trẻ con. Nhưng mắt — mắt đen tuyền — không cười. "Anh rất giống Khánh." Nó nói. "Khánh cũng — đọc điều khoản. Khánh cũng — tính toán. Rồi Khánh — phản bội." "Tao không phải Khánh." "Đúng." Terminal bước tới — gần hơn — 5 mét — và mã nguồn dưới sàn SÁNG lên. "Anh nguy hiểm hơn. Vì anh — QUAN TÂM. Khánh không quan tâm ai — nên dễ mua. Anh quan tâm Vy, Thịnh, Long, cô bé Châu, và cả — Khánh. Người quan tâm nhiều — dễ bị TỔN THƯƠNG." Đức cắn răng. Không phản ứng. *Kéo giờ. Chỉ cần kéo giờ.* *Vy. Khánh. Đã đủ chưa?* --- Và sâu bên dưới — rất sâu — xuyên qua lớp Interface, xuyên qua lớp Backend — hai bóng người lơ lửng trong bóng tối. Vy và Khánh. Tàng hình của Châu đã hết từ lâu — nhưng họ đã chìm xuống DƯỚI tầm quét. Terminal tập trung vào Đức ở trên — không nhìn xuống. "Đây." Khánh thì thầm, mắt mở to. "Root_Access_Legacy. 17 dòng code." Trước mặt họ — 17 dòng ký hiệu xoắn ốc sáng lên trong bóng tối. Fractal. Toán học. Cổ hơn Terminal, cổ hơn Hệ Thống. Và qua những dòng code — cửa sổ. Nhìn ra bên ngoài. Hàng nghìn quả cầu sáng xoay chậm rãi. "Bước 2." Khánh nói, giọng run. "Hai người. Override và Admin. Cùng bước qua." Vy nhìn qua cửa sổ. Nhìn vô tận. "Em sợ." Cô thì thầm. "Ngoài đó — em không biết gì." "Tao cũng sợ." Khánh đáp. "Nhưng — tao nợ. 412 người. Tao nợ nhiều hơn sợ." Vy nhìn gã kế toán. Gã đàn ông gầy, 33 tuổi, từng là quái vật, giờ tay đang run. Rồi cô — gật đầu. "Cùng nhau." Hai người nắm tay. Dấu Override trên não Vy — SÁNG. Dấu Admin trên não Khánh — SÁNG. Ánh sáng giao nhau — vàng và đỏ — tạo thành một vòng tròn quanh 17 dòng code. Và cửa sổ — MỞ RỘNG. Phía trên — Terminal CẢM THẤY. "KHÔNG!" Nó gào — quay lại — nhìn xuống — thấy ánh sáng vàng-đỏ bùng lên từ đáy. *"ROOT ACCESS DETECTED. UNAUTHORIZED. UNAUTHORIZED."* Nhưng muộn rồi. Vy và Khánh — bước qua. Cửa sổ đóng lại sau lưng. Và Đức — ở trên — một mình — đối mặt Terminal. Đôi mắt đen tuyền — RỰC ĐỎ — nhìn hắn. "Anh —" Terminal thì thầm, giọng không còn trẻ con — giọng — giống sirene, giống chuông báo động, giống tiếng gầm — "anh đã LỪA TAO." Đức nhìn nó. Bình tĩnh. "Đúng." Hắn nói. "Và bọn tao đã qua." Terminal — gào — và Tâm Hệ Thống — RUNG CHUYỂN. *268 ngày. Nhưng có lẽ — không cần đợi lâu nữa.* *Vy và Khánh đã bước qua cửa sổ.* *Phía bên kia — phần cứng.* *Game on.*