Chương 11: Thành Phố Chết
Tám giờ sáng. Nhóm bảy người rời thư viện dưới bầu trời xám đục. Đức dẫn đầu, ống sắt mới — lấy từ đống đổ nát — trong tay phải, tay trái bị thương vẫn đau buốt mỗi khi gió lùa vào vết cắt chưa lành. Phía sau hắn, Hoàng Long bước sát, kiếm rút sẵn, đôi mắt quét mọi ngõ hẻm và xác xe dọc đường. Vy đi giữa, bảo vệ bởi ông Sáu và bà Nguyễn — hai người yếu nhất nhóm về sức chiến đấu nhưng có bản năng sinh tồn tốt. Minh Châu ở cuối, im lặng, hai tay nắm chặt một con dao bếp — vũ khí duy nhất phù hợp với cô gái chưa từng đánh nhau trong đời. Và Lan Anh, tay vẫn bị trói bằng dây thừng dẫn trước bụng, lầm lũi bước theo. Thành phố Hải Vân vào ngày thứ sáu trông như bối cảnh phim tận thế mà Đức từng xem trên Netflix kiếp trước — khi hắn còn là kỹ sư IT ngồi xem phim một mình trong căn studio hai mươi mét vuông ở quận 7. Những tòa nhà nghiêng, sụp một phần, kính vỡ lấp lánh trên vỉa hè như kim cương giả. Xe hơi lật nghiêng, bốc cháy dở, mùi nhựa cháy khét lẹt quyện với mùi thịt thối — xác quái vật và xác người nằm lẫn lộn trong những ngã tư. Biển hiệu quán ăn rơi trên mặt đường: "Phở Hải Vân — Ngon Nhất Miền Trung", chữ neon vỡ nát. Quán café góc phố sập mất nóc, bên trong còn nguyên ly cappuccino đá trên bàn, sữa đã khô cứng thành lớp váng vàng. "Ngã ba Tây Sơn." Đức dừng bước, áp lưng vào thành xe bus nằm ngang giữa đường. Hắn giơ nắm tay lên — tín hiệu dừng. Cả nhóm lập tức ép sát vào xe, giống như họ đã luyện tập hàng trăm lần. Nhưng thực tế chỉ mới bốn ngày — bốn ngày đủ để biến những người bình thường thành kẻ sống sót. Hắn nghe. Đếm. Tiếng chân. Nặng. Nhịp đều — không phải quái vật đơn lẻ mà là... nhóm. Đi theo đội hình. *Người.* Đức ra hiệu cho Hoàng Long, chỉ về phía tây — hướng tiếng chân đang đến. Tay kiếm sĩ gật, nâng kiếm, mắt nheo lại. Một nhóm người xuất hiện từ con hẻm phía tây. Năm người. Bốn nam, một nữ. Vũ trang bằng gậy sắt, rìu, và một thanh mã tấu — kiểu vũ khí thô sơ nhưng hiệu quả mà ai cũng đã quen thấy trong Vòng Lặp. Người dẫn đầu — một gã cao lớn, da ngăm, áo khoác da đen rách vai, cầm mã tấu — dừng bước khi thấy nhóm Đức. Hai nhóm đối mặt nhau giữa ngã ba Tây Sơn, trong khung cảnh hoang tàn vắng lặng. Căng thẳng dâng lên, nặng như khối chì. Đức phân tích trong nháy mắt. *[Phân Tích Hệ Thống]* --- **Ngô Quốc Thịnh — Cấp 5** HP: 3,100/3,100 Kỹ năng: [Cường Hóa Cơ Bắp] Lv.3, [Lá Chắn Đất] Lv.2 Xói mòn nhân tính: 28% --- *Cấp 5. Mạnh hơn tôi. Nhưng xói mòn 28% — thấp hơn tôi. Người này giữ được nhân tính tốt.* Đức lướt mắt qua bốn người còn lại: Cấp 3, Cấp 2, Cấp 2, Cấp 1 — nhóm hỗn hợp, không phải quân đội nhưng cũng không phải đám ô hợp. Gã đàn ông da ngăm — Thịnh — cũng đang nhìn Đức bằng ánh mắt đánh giá. Mã tấu trong tay hắn không giơ lên uy hiếp, nhưng cũng không buông xuống. "Trần Minh Đức." Thịnh mở miệng trước. Giọng trầm, đanh, như gõ búa trên đe. "Tôi biết anh." Đức nhíu mày. "Tôi không nhớ anh." Thịnh cười khẩy. "Dĩ nhiên. Anh bận sống qua 98 vòng, ghi nhớ mỗi cái bẫy và mỗi con quái. Ai rảnh mà nhớ mặt từng người." Hắn hạ mã tấu, chống xuống đất như gậy chống. "Vòng 94. Anh từng cứu tôi khỏi một đàn Sâu Cắt ở cầu Hải Vân. Tôi mới thức tỉnh vòng đó. Anh kéo tôi vào cống, dạy tôi cách trốn ba ngày đầu. Rồi anh bỏ đi." Đức chớp mắt. Ký ức vòng 94 nhạt nhòa — hắn nhớ cầu Hải Vân, nhớ đàn Sâu Cắt, nhớ đã kéo ai đó vào cống. Nhưng khuôn mặt? Không. Hắn đã gọi tất cả bằng số từ lâu. "Tôi nhớ." Hắn nói — không hoàn toàn dối. Hắn nhớ sự kiện. Không nhớ con người. Thịnh gật đầu, không trách móc. "Tôi đã sống đến vòng 99. Năm vòng lặp." Hắn nhìn nhóm mình. "Đây là người của tôi. Thu nhặt từ ngày thứ hai, huấn luyện, bảo vệ. Hai người đã chết đêm qua." Giọng hắn không dao động, nhưng thái dương giật nhẹ — dấu hiệu của cảm xúc bị kìm nén. "Các anh đi đâu?" Vy bước ra, tay nắm gậy bóng chày nhưng tư thế không uy hiếp. Thịnh nhìn cô, ánh mắt dừng lại ở bàn tay cô — nơi từng có ánh sáng vàng kim của [Hồi Ức] phát ra. "Đi tìm chỗ trú. Thư viện phía bắc — nghe nói có nhóm Người Thức Tỉnh cố thủ ở đó." "Đã tan rồi." Đức nói. "Chúng tôi ở thư viện. Bóng tấn công đêm qua. Không còn an toàn nữa." Thịnh siết chặt cán mã tấu. "Bóng." Giọng hắn thấp xuống, đầy căm hận. "Hắn giết hai người của tôi ngày thứ ba. Đâm họ xuyên ngực, rút kỹ năng trước mặt cả nhóm." Hắn nuốt khan. "Tôi là Cấp 5 và tôi không dám chống lại hắn. Đó là điều nhục nhã nhất trong năm vòng lặp của tôi." Đức gõ ngón tay lên ống sắt — một nhịp, hai nhịp. Tính toán. *Thịnh. Cấp 5. Kỹ năng phòng thủ và cường hóa. Xói mòn thấp — còn nhân tính, còn đáng tin. Bốn người của hắn là lính — không mạnh nhưng biết nghe lệnh.* *Nếu nhập nhóm, lực lượng tăng gấp đôi. Khả năng sống sót khi đến Quảng trường Trung tâm tăng đáng kể.* *Rủi ro: Bóng cũng mạnh hơn. Thêm người = thêm biến số.* "Chúng tôi đi Quảng trường Trung tâm." Đức nói, thẳng thừng. "Tâm Hệ Thống nằm ở đó. Nếu anh muốn phá vòng lặp thay vì chờ chết, đi cùng." Thịnh nhíu mày. "Phá vòng lặp?" Đức giải thích — ngắn gọn, súc tích, không hoa mỹ. Vòng 87. Vết nứt. Vòng 97. Tin nhắn hệ thống. Điểm Truy Cập. [Hồi Ức]. Thịnh nghe xong, im lặng một lúc lâu. Bốn người của hắn nhìn thủ lĩnh đợi quyết định. Cuối cùng, gã da ngăm nhìn lên bầu trời xám đục — bầu trời mà giờ hắn biết có thể chỉ là... screensaver của một chương trình máy tính. "Tôi không tin hoàn toàn." Thịnh nói. "Nhưng tôi tin anh, Đức. Không phải vì lời anh nói. Mà vì vòng 94, anh kéo một thằng xa lạ vào cống và không đòi gì cả." Hắn vác mã tấu lên vai. "Chỉ đường đi." --- Nhóm mười hai người — bảy cũ, năm mới — di chuyển qua khu dân cư Phước Long dưới ánh nắng ban trưa. Đức và Thịnh dẫn đầu, vai sánh vai, phong cách chỉ huy khác biệt rõ rệt: Đức lặng lẽ, tính toán, ra tín hiệu bằng tay; Thịnh hào sảng, trực tiếp, hét lệnh khi cần. Họ xử lý ba lần chạm trán quái vật trong vòng hai giờ. Lần thứ nhất — đàn Sâu Cắt Cấp D, mười hai con, bò ra từ hệ thống cống ngầm bên dưới đại lộ. Thịnh đứng trước, kích hoạt [Lá Chắn Đất] — mặt đường bê tông nhô lên thành tường chắn cao một mét. Hoàng Long nhảy qua, kiếm sáng lóa, chém ngang ba con trong một nhát. Nhóm của Thịnh bao vây hai cánh, gậy sắt giáng đều đặn. Sáu mươi giây. Mười hai xác Sâu Cắt tan biến thành bụi. Lần thứ hai — một con Khỉ Gai Cấp C ẩn nấp trên nóc tòa nhà chung cư mười tầng, phóng gai xuống nhóm. Ba quả gai đầu tiên lướt qua — Đức đã phát hiện nó từ trước khi chúng bắn nhờ kinh nghiệm vòng 61 khi hắn bị con tương tự giết: nhìn bóng trên mặt đường, ước lượng góc bắn, hét "NÉ TRÁI" đúng một giây trước khi gai cắm xuống chỗ họ đứng. Thịnh dùng [Cường Hóa Cơ Bắp], nhặt miếng bê tông nặng ném ngược lên nóc nhà — trúng đầu con Khỉ Gai, đánh rơi nó xuống. Hoàng Long kết liễu khi nó còn chưa lồm cồm dậy. Lần thứ ba — bốn con Hắc Giáp Trùng Cấp C chặn đường ở công viên Hồ Sen. Những sinh vật bọ lung đen bóng, to bằng xe máy, vỏ cứng chịu được sắt thép. Lần này mất sáu phút — lâu nhất — và Đức phải dùng chiến thuật lật ngửa từng con để Hoàng Long đâm vào bụng mềm. Thịnh chịu trận giữ hai con lại bằng [Lá Chắn Đất], cơ bắp phồng lên dưới lớp da ngăm, mồ hôi đầm đìa. Không ai bị thương nặng. Nhưng mọi người đều mệt. --- Một giờ chiều. Nhóm dừng chân ở một siêu thị mini bỏ hoang trên đường Trần Hưng Đạo, cách Quảng trường Trung tâm khoảng nửa kilomet. Cửa kính vỡ, kệ hàng đổ ngổn ngang, nhưng một số thực phẩm đóng hộp và nước đóng chai vẫn còn nguyên. Đức chia nhỏ nhóm: tổ tuần tra, tổ nghỉ ngơi, tổ thu thập nhu yếu phẩm — hệ thống quản lý mà hắn đã tinh chỉnh qua hàng chục vòng lặp. Vy ngồi sau quầy tính tiền, lưng dựa vào kệ thuốc lá trống, uống từng ngụm nước nhỏ. Cô mệt — không phải mệt thể xác mà là thứ kiệt quệ sâu hơn, từ bên trong, nơi [Hồi Ức] đã cắn mất một mảnh linh hồn. Cái lỗ hổng trong ký ức cô vẫn ở đó — lạnh, trống — như răng sâu đã nhổ nhưng nướu chưa lành. "Cô ổn không?" Vy ngẩng đầu. Thịnh đứng trước mặt, tay cầm hộp cá ngừ mở sẵn, chìa ra. "Cảm ơn." Cô nhận, ăn bằng ngón tay. Cá ngừ đóng hộp — thường ngày cô sẽ thấy ngán. Bây giờ, nó là bữa ăn ngon nhất trong bốn ngày. Thịnh ngồi xuống đối diện, mã tấu đặt ngang đùi. Gã nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp — một phần tò mò, một phần kính trọng, một phần lo ngại. "Tôi nghe nói cô có kỹ năng hiếm." Gã nói, giọng thấp. "Đức nói cô là chìa khóa để vào Tâm Hệ Thống." Vy ngừng nhai. "Anh ấy nói vậy?" "Không trực tiếp. Nhưng tôi là Cấp 5 — tai tôi thính." Thịnh cười nhẹ, nhưng nụ cười nhanh tắt. "Nghe này, cô — tôi không biết cô bao lâu, và tôi không rành chuyện kỹ năng huyền thoại hay gì. Nhưng tôi biết cái giá. Mọi kỹ năng trong Hệ Thống đều có giá. Của tôi — [Cường Hóa Cơ Bắp] — mỗi lần dùng là cơ xé rách, mất ba ngày để hồi phục hoàn toàn nếu không có chữa lành." Gã nhìn cô chăm chú. "Giá của cô là gì?" Vy đặt hộp cá xuống. Nhìn bàn tay mình — bàn tay bác sĩ, bàn tay chữa lành, bàn tay vừa phóng ra làn sóng ký ức đẩy lùi Bóng. "Ký ức." Cô nói, giọng bình thản hơn cô tưởng. "Mỗi lần dùng [Hồi Ức], tôi mất một mảnh ký ức. Không biết mảnh nào. Không biết khi nào. Chỉ biết có một chỗ trống mà trước đó từng có thứ gì đó." Thịnh im lặng. Rồi gã thở dài — tiếng thở dài nặng nề, chân thật, của người đã chứng kiến quá nhiều bất công. "Thế Đức biết chuyện này chứ?" "Biết." Vy gật. "Anh ấy nói sẽ tìm cách khác. Nhưng..." Cô nhìn ra ngoài cửa kính vỡ, nơi ánh nắng chiếu xiên vào siêu thị, tạo những vệt sáng dài trên sàn lát gạch bẩn. "Tôi là bác sĩ, anh Thịnh. Tôi biết khi nào không có cách khác." --- Ba giờ chiều. Đức triệu tập nhóm trước siêu thị, mặt hướng về phía Quảng trường Trung tâm. Từ đây, họ có thể nhìn thấy phần đỉnh của tòa nhà UBND — tòa kiến trúc Pháp thuộc địa với tháp đồng hồ cao nhất thành phố — nằm ở rìa quảng trường. "Kế hoạch." Đức nói, giọng đều nhưng sắc. "Quảng trường có phạm vi khoảng hai trăm mét từ tâm. Ở vòng trước, luôn có ít nhất hai con Cấp B canh gác — không biết Hệ Thống cố ý hay tự nhiên. Điểm Truy Cập xuất hiện đúng tâm quảng trường vào lúc hoàng hôn ngày thứ sáu, kéo dài ba mươi giây." "Ba mươi giây." Thịnh lặp lại, nhíu mày. "Để làm gì?" "Để Vy chạm vào vết nứt." Đức nhìn cô. "Khi [Hồi Ức] tiếp xúc với Điểm Truy Cập, nó sẽ mở. Tôi nghĩ như vậy dựa trên dữ liệu vòng 97 — Hệ Thống ghi nhận [Hồi Ức] là khóa. Nhưng tôi không biết mở xong thì sao." "Anh đang nói chúng ta sẽ lao vào một cánh cổng mà anh không biết dẫn đến đâu." Hoàng Long nói, một tay dựa kiếm, giọng mỉa mai nhẹ nhưng không ác ý. "Đúng." Đức không chối. "Nhưng thay thế là: chờ đến ngày thứ bảy, quái vật Cấp S xuất hiện, tất cả chết. Chờ đến vòng 100, Hệ Thống thu hoạch, tất cả bị hợp nhất." Hắn nhìn quanh. "Ai có phương án tốt hơn?" Không ai lên tiếng. "Vậy." Đức quay về phía quảng trường, mắt nheo lại dưới ánh nắng chiều. Bầu trời đang chuyển từ xám sang cam — hoàng hôn đang đến. Ba tiếng nữa. Có lẽ bốn. Hắn nghe tiếng bước chân phía sau — nhẹ, chần chừ. Vy. "Đức." Cô đứng cách hắn nửa mét, giọng thấp để người khác không nghe. "Nếu tôi dùng [Hồi Ức] để mở cổng... tôi sẽ mất thêm ký ức chứ?" "Tôi không biết." Hắn thành thật. "Nếu mất nhiều hơn một mảnh thì sao?" "Tôi vẫn không biết." Vy cười nhẹ — nụ cười mệt mỏi, nhưng không cay đắng. "Anh biết gì, Trần Minh Đức? Ngoài việc sống sót?" Đức nhìn cô. Bàn tay hắn — tay lành — giơ lên, ngập ngừng, rồi đặt nhẹ lên vai cô. Một cử chỉ vụng về, gượng gạo, như thể hắn đã quên cách chạm vào con người mà không phải để đánh hay kéo. "Tôi biết cô sẽ không bỏ cuộc." Hắn nói. "Dù tôi bảo cô bỏ. Dù cô mất bao nhiêu ký ức. Bởi vì cô là bác sĩ. Và bác sĩ..." Hắn nhìn xuống, giọng trầm hẳn. "Bác sĩ Phương ở vòng 41 cũng vậy. Không bao giờ bỏ bệnh nhân." Vy nắm lấy tay hắn trên vai mình. Bàn tay cô ấm. Bàn tay hắn lạnh. "Tôi không phải bác sĩ Phương." Cô nói nhẹ. "Tôi là Hạ Vy. Và tôi không cần anh so sánh tôi với bất cứ ai." Hắn rụt tay lại. Gật đầu. Không nói thêm. Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó — giữa siêu thị bỏ hoang, dưới ánh nắng chiều tắt dần — *[Xói mòn nhân tính: 32%]* nhấp nháy trước mắt Đức. Con số giảm thêm một phần trăm. Không phải bởi [Hồi Ức]. Mà bởi thứ gì đó đơn giản hơn — thứ mà hắn đã quên tên suốt gần ba mươi vòng lặp. *Kết nối.*