Chương 1: Ngày Thứ 99

~12 phút đọc 2.341 từ

Trần Minh Đức mở mắt. Trần nhà trắng. Quạt trần quay chậm. Tiếng còi xe từ xa vọng đến — quen thuộc đến mức buồn nôn. Hắn nằm im, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Không phải vì hắn mệt. Mà vì hắn đang đếm. *Ba... hai... một...* "Ding!" Tiếng chuông điện thoại. Tin nhắn từ sếp: "Đức, hôm nay nghỉ lễ rồi nhé. Happy New Year!" Ngày 1 tháng 1. Hắn biết. Hắn đã nhận tin nhắn này chín mươi tám lần. Trần Minh Đức ngồi dậy từ từ, hai tay chống xuống mép giường. Căn phòng trọ mười lăm mét vuông — tường vàng ố, nền gạch lạnh, bàn làm việc bừa bộn — không thay đổi. Không bao giờ thay đổi. Nhưng lần này, có gì đó khác. Hắn nhắm mắt lại, và ký ức ập đến — không phải từng mảnh vụn như những vòng trước, mà là cả một dòng thác. Chín mươi tám vòng lặp. Sáu trăm tám mươi sáu ngày. Mỗi cái chết, mỗi khuôn mặt, mỗi giọt máu — rõ ràng như đang xem phim tua chậm. Vòng 5: Lần đầu thức tỉnh. Hắn tưởng mình điên. Vòng 12: Lần đầu nhìn thấy quái vật. Chết trong vòng ba phút. Vòng 37: Lần đầu sống đến ngày thứ 4. Rồi bị đồng loại giết để cướp kỹ năng. Vòng 73: Lần đầu gặp cô. Lê Hạ Vy. Bác sĩ nội trú, tóc buộc cao, mắt sáng, cười ấm. Cô chết ngay trước mắt hắn. Quái vật Cấp B xé ngang ngực cô — máu bắn lên mặt hắn, nóng hổi. Hắn không quên được. Không muốn quên. Vòng 98: Lần đầu — và duy nhất — sống đến ngày thứ 7. Và hắn chết ở đó. Bị chính đồng đội đâm từ phía sau. Kẻ tự xưng là "Bóng". Trần Minh Đức mở mắt, hít một hơi sâu. Bàn tay hắn run — không phải vì sợ, mà vì tức giận. Một cơn giận lạnh, kết tinh qua chín mươi tám vòng chết đi sống lại. "Lần này..." Hắn giơ tay phải lên. Một bảng trạng thái mờ ảo hiện ra trước mắt — nhưng khác. Khác hoàn toàn so với những vòng trước. --- **[BẢNG TRẠNG THÁI — VÒNG 99]** Tên: Trần Minh Đức Cấp: 1 *(Reset)* Kỹ năng: [Phân Tích Hệ Thống] — Lv.MAX Đặc biệt: **Ký ức hoàn chỉnh (98 vòng)** Cảnh báo: *Xói mòn nhân tính — 31%* --- Hắn nhìn dòng chữ cuối cùng. *Xói mòn nhân tính — 31%.* Ba mươi mốt phần trăm. Nghĩa là gần một phần ba con người hắn — cảm xúc, ký ức cá nhân, khả năng đồng cảm — đã bị Hệ Thống ăn mòn qua 98 vòng lặp. Hắn nhớ. Ở vòng 60, hắn còn biết khóc khi đồng đội chết. Ở vòng 80, hắn chỉ cảm thấy khó chịu. Ở vòng 95, hắn thậm chí không nhớ tên họ. *Nhưng ta vẫn nhớ cô ấy.* Lê Hạ Vy. Cái tên đó hắn khắc vào não, sâu hơn bất kỳ kỹ năng hay dữ liệu nào Hệ Thống từng cho. Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ. Bên ngoài, thành phố Hải Vân đang thức giấc — xe cộ nhộn nhịp, người đi bộ cười nói. Pháo hoa đêm qua còn để lại mùi thuốc súng nhạt trong không khí. Không ai biết. Trong vài giờ nữa, Hệ Thống sẽ kích hoạt. Những vết nứt sẽ xuất hiện trên bầu trời. Quái vật sẽ tràn ra từ những vết nứt đó. Và cuộc sống bình thường — cuộc sống mà ba triệu người dân Hải Vân đang hưởng thụ ở bên dưới — sẽ kết thúc. Lại một lần nữa. Nhưng lần này, Trần Minh Đức không bất lực. Hắn biết quái vật sẽ xuất hiện ở đâu, khi nào, loại gì. Hắn biết ai sẽ thức tỉnh, ai sẽ phản bội, ai sẽ chết. Hắn biết "Bóng" — Nguyễn Khánh — đang ẩn nấp ở đâu. Và hắn biết Lê Hạ Vy. Vòng 99, cô ấy sẽ thức tỉnh muộn — ngày thứ 3, trong bệnh viện đa khoa Hải Vân. Nhưng trước đó, vào 2 giờ chiều hôm nay, một xe tải sẽ mất lái trên đường Trần Hưng Đạo, đâm thẳng vào quán cà phê nơi cô ngồi. Ở vòng 12, cô chết ở đó. Ở vòng 37, cũng vậy. Ở vòng 73, hắn đến muộn ba phút. Lần này, hắn sẽ không muộn. Hắn nhìn đồng hồ. 8:07 sáng. Còn gần sáu tiếng. Trần Minh Đức mặc áo khoác, bước ra ngoài. Thang máy hỏng — như mọi lần. Hắn đi cầu thang, bốn tầng, không vội. Mỗi bước chân đếm nhịp đều. Bước ra khỏi chung cư, hắn dừng lại. Ánh nắng đầu năm chiếu xuống, ấm áp. Gió biển thổi nhẹ, mang theo vị mặn quen thuộc. Một đứa trẻ chạy qua, tay cầm bóng bay đỏ, cười khanh khách. Hắn nhìn đứa trẻ. *Vòng 23, đứa bé này chết vào ngày thứ 2. Quái vật Cấp F tấn công khu chung cư.* Hắn quay đi. Không để bản thân nghĩ thêm. *31% xói mòn. Đừng lãng phí cảm xúc còn lại cho những thứ không thể thay đổi.* Nhưng bàn tay hắn — vô thức — nắm chặt lại. --- Quán cà phê "Biển Xanh" nằm ở góc đường Trần Hưng Đạo và Nguyễn Huệ. Một quán nhỏ, mái hiên xanh rêu, mấy bộ bàn ghế gỗ xếp ngoài vỉa hè. Bên trong tối hơn, quạt trần cũ kỹ, mùi cà phê phin quyện với mùi mốc của tường cũ. Trần Minh Đức ngồi ở bàn trong cùng, gọi đen đá. Hắn không thích cà phê — vị đắng khiến hắn nhớ đến mùi máu khô trong vòng 44 — nhưng hắn cần lý do để ngồi đây. 10 giờ 23 phút. Cô ấy chưa đến. Ở mỗi vòng lặp, Lê Hạ Vy đều đến quán này lúc 11 giờ, gọi latte đá, ngồi đọc sách y khoa. Một thói quen không bao giờ thay đổi — Hệ Thống reset tất cả, kể cả thói quen. Hắn chờ. Một tiếng. Hai tiếng. 11 giờ 02 phút, cánh cửa kính đẩy mở. Lê Hạ Vy bước vào. Tóc buộc đuôi ngựa cao, áo blouse trắng xếp gọn trong túi xách — vừa tan ca đêm. Mắt cô hơi thâm quầng nhưng vẫn sáng, bước chân nhanh nhẹn, miệng hơi mỉm cười với cô nhân viên quầy. "Latte đá một ly nhé." Giọng cô — ấm, rõ ràng, hơi khàn vì thiếu ngủ. Trần Minh Đức cầm ly cà phê lên, che nửa khuôn mặt. Tay hắn hơi run. *Cô ấy đây rồi.* Cô chọn bàn cạnh cửa sổ — đúng như mọi lần. Rút cuốn sách dày ra, mở đến trang đánh dấu, bắt đầu đọc. Thỉnh thoảng cau mày, ghi chú bằng bút chì vào lề sách. Hắn nhìn cô. Không phải nhìn trộm — hắn nhìn thẳng, không giấu diếm. Trong chín mươi tám vòng lặp, hắn đã nhìn cô chết mười bảy lần. Đã cố cứu cô tám lần. Thất bại cả tám. Lần này khác. *Phải khác.* Hắn nhìn đồng hồ. 11:15. Còn gần ba tiếng trước khi xe tải mất lái. Ba tiếng. Đủ. Nhưng hắn không muốn chờ đến phút cuối. Hắn đã từng chờ — và mất cô. Hắn đứng dậy, cầm ly cà phê, bước đến bàn cô. "Xin lỗi." Lê Hạ Vy ngẩng lên. Đôi mắt nâu sẫm, sáng, nhìn hắn thẳng — không sợ hãi, không e dè, chỉ tò mò nhẹ. "Dạ?" "Quán đông, tôi ngồi đây được không?" Cô nhìn quanh — quán vắng tanh, chỉ có hai bàn có người. Cô nhíu mày, nhưng không từ chối. "Anh ngồi đi." Hắn ngồi xuống đối diện. Đặt ly cà phê xuống, im lặng. Cô nhìn hắn thêm vài giây, rồi quay lại đọc sách. Không hỏi thêm. Không tò mò quá mức. *Đúng tính cô ấy.* Trần Minh Đức nhìn ra cửa sổ. Đường Trần Hưng Đạo trưa nắng — xe máy qua lại, mấy bà bán hàng rong đẩy xe dưới bóng cây. Bình thường. Yên ổn. Nhưng hắn biết. Trong vòng ba tiếng nữa, bầu trời sẽ nứt. Những vết nứt đỏ rực, như mạch máu sưng phồng trên da trời. Và từ trong đó, chúng sẽ rơi xuống — những sinh vật không có tên trong bất kỳ sách sinh vật nào. Quái vật. Cấp F — nhỏ bằng con mèo, nhanh, sắc, tấn công theo bầy. Cấp E — to bằng con bò, da dày, đòi phải đánh bằng vũ khí lạnh hoặc kỹ năng Hệ Thống. Và cao hơn nữa — những cấp mà Trần Minh Đức mất hàng chục vòng lặp mới học cách né tránh. Nhưng bây giờ, hắn không cần né. *Phân Tích Hệ Thống — Lv.MAX.* Kỹ năng duy nhất hắn giữ được qua 98 vòng. Khả năng nhìn thấy chỉ số của bất kỳ sinh vật nào — người hoặc quái vật. Điểm yếu, kỹ năng, mức xói mòn. Tất cả hiện ra trước mắt hắn như một trang hồ sơ mở. Hắn liếc sang Lê Hạ Vy. Không có bảng trạng thái. Cô chưa thức tỉnh. *Ngày thứ 3. Cô sẽ thức tỉnh vào ngày thứ 3.* Nhưng trước hết, cô phải sống qua hôm nay. 12 giờ 30. Cô gập sách, gọi thêm bánh mì. Ăn chậm rãi, mắt vẫn dán vào điện thoại — đọc tin tức, lướt mạng xã hội. *Bình thường. Cô ấy sống bình thường.* Hắn ghen tị. Ghen tị với sự bình thường đó — cái xa xỉ mà hắn đã mất từ lâu. 1 giờ 15 phút. "Anh," Hạ Vy đột ngột lên tiếng, nhìn hắn. "Anh ngồi đây gần hai tiếng rồi mà không làm gì hết. Anh ổn không?" Hắn giật mình — không phải vì câu hỏi, mà vì giọng nói đó. Quan tâm. Chân thật. Không giả tạo. "Tôi ổn." "Anh nhìn ra cửa sổ suốt. Như đang chờ ai." "Tôi đang chờ." "Chờ ai?" Hắn nhìn cô. Im lặng ba giây. "Chờ một thứ sẽ đến." Cô cau mày, hơi nghiêng đầu. "Anh nói chuyện bí ẩn quá." "Thói quen." Cô nhìn hắn thêm vài giây, rồi cười nhẹ — khóe miệng hơi cong lên, mắt nheo lại. Nụ cười đó — hắn nhớ. Hắn nhớ nó rõ hơn bất kỳ thứ gì khác trong 98 vòng lặp. "Tôi tên Vy. Lê Hạ Vy." Hắn dừng lại. Ở những vòng trước, cô không bao giờ tự giới thiệu trước. Bao giờ cũng là hắn phải bắt chuyện, phải tìm cách tiếp cận. "Trần Minh Đức." "Anh Đức. Anh làm nghề gì?" "IT." "Ồ." Cô gật đầu. "Vậy anh thường ngồi quán cà phê nhìn ra cửa sổ suy nghĩ về code à?" "Đại loại." Cô cười lần nữa, rồi quay lại đọc sách. 1 giờ 45 phút. Hắn bắt đầu tính toán. *Xe tải mất lái lúc 2:03. Đâm vào vỉa hè phía trước quán lúc 2:04. Kính vỡ, mảnh vỡ bay vào trong. Ở vòng 12, cô bị một mảnh kính cắt ngang cổ.* Hắn đứng dậy. "Vy." Cô ngẩng lên, hơi ngạc nhiên khi hắn gọi tên. "Đi với tôi." "Hả?" "Đi ra khỏi quán. Ngay bây giờ." Giọng hắn — phẳng lặng, nhưng có gì đó bên dưới. Một thứ gần giống với van xin — nhưng không phải. Gần với... tuyệt vọng. Lê Hạ Vy nhìn hắn, cau mày. "Anh Đức, tôi mới quen anh hai tiếng—" "Tôi biết." Hắn ngắt lời. "Nhưng cô phải tin tôi. Ngay lúc này." Cô đứng dậy, nhưng không phải để đi theo hắn — mà để lùi lại một bước. "Anh đang dọa tôi à?" "Không. Tôi đang cứu cô." Im lặng. Hai giây. Ba giây. Rồi từ xa — rất xa — tiếng phanh xe rít lên. Kim loại nghiến trên nhựa đường. Tiếng còi inh ỏi. Mắt Trần Minh Đức giãn ra. *Sớm. Sớm hơn dự tính.* Hắn không nghĩ nữa. Tay trái túm cổ tay Hạ Vy, kéo cô về phía sau quán. Cô la lên — nhưng tiếng la bị nuốt chửng bởi âm thanh khổng lồ phía sau. RẦM! Xe tải mười hai tấn đâm xuyên qua vỉa hè, húc bay hai chiếc xe máy, lao thẳng vào mặt tiền quán cà phê Biển Xanh. Kính vỡ tung — những mảnh thủy tinh sắc nhọn bay như mưa, cắm vào tường, vào bàn ghế, vào chỗ Lê Hạ Vy vừa ngồi. Bụi mù. Tiếng la hét. Còi báo động. Trần Minh Đức nằm đè lên Hạ Vy ở góc sau quán, lưng hắn hứng trọn một mảnh kính — đau nhói, máu ấm chảy xuống sống lưng. Nhưng hắn không động đậy. "Cô có sao không?" Hạ Vy nằm dưới hắn, mắt mở to, thở gấp. Toàn thân cô run rẩy. Nhưng — không vết thương. "Tôi... tôi ổn..." Hắn ngồi dậy. Máu từ vết thương trên lưng thấm qua áo khoác. Không nghiêm trọng — hắn biết, hắn đã bị thương nặng hơn thế hàng trăm lần. Bên ngoài, tiếng la hét ngày càng lớn. Xe tải nằm chênh vênh, đầu xe biến dạng, tài xế bất tỉnh sau vô lăng. Hạ Vy nhìn hắn — nhìn vết máu trên lưng, nhìn gương mặt bình thản đến kỳ lạ của hắn. "Anh... anh biết trước?" Hắn không trả lời. Chỉ nhìn lên trời. Bầu trời chiều Hải Vân — xanh trong, mấy đám mây trắng trôi lười. Bình thường. Nhưng hắn biết. Trong vài giờ nữa, bầu trời đó sẽ nứt. Và mọi thứ sẽ bắt đầu. *Vòng 99. Lần cuối cùng.* Hắn nắm chặt tay, máu từ vết thương nhỏ xuống nền gạch vỡ. *Lần này, ta sẽ không để ai chết nữa.* Nhưng sâu trong tâm trí, dòng chữ đỏ nhấp nháy — như một lời nhắc nhở lạnh lùng: *Xói mòn nhân tính — 31%.* *Và đang tăng.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí