Chương 5: Bác Sĩ Hoài Nghi
Nguyễn Minh Hà bước vào Trần Gia Đường lúc chín giờ sáng — giờ đông khách nhất.
Cảnh tượng khiến nàng chùn bước: mười hai người xếp hàng trước ki-ốt 6m², từ bà cụ chống gậy đến thanh niên xách cặp đi làm. Một thằng nhóc mập (sau này nàng biết tên Béo Tài) đang tất bật rót thuốc, thu tiền, cười toe toét, mồ hôi nhễ nhại.
Nàng đứng cuối hàng, quan sát.
Mỗi khách đến, "ông chủ" — một thanh niên gầy, mắt sáng, tay pha thuốc nhanh như máy — hỏi vài câu về triệu chứng, rồi pha chế ngay tại chỗ. Không phải pha theo công thức cố định — hắn điều chỉnh tỉ lệ cho từng người, như bác sĩ kê đơn riêng.
"Bác mất ngủ từ bao lâu rồi ạ?"
"Hai năm con ơi."
"Có hay giật mình ban đêm không? Mơ nhiều không?"
"Giật mình suốt. Mơ thì ít."
"Giật mình mà không mơ — do tâm hỏa vượng, không phải do suy nhược. Cháu tăng hoàng liên, giảm đương quy — bác uống ba ngày sẽ thấy khác."
Minh Hà nhíu mày. Hắn chẩn đoán "tâm hỏa vượng" chỉ bằng hai câu hỏi — toàn bộ quy trình thăm khám Đông y chuẩn phải bao gồm tứ chẩn: vọng, văn, vấn, thiết. Nhìn sắc mặt, nghe giọng nói, hỏi triệu chứng, bắt mạch. Hắn bỏ qua ba bước, chỉ giữ bước "vấn" — và tự tin đưa ra phác đồ.
Hoặc hắn giỏi phi thường. Hoặc hắn liều lĩnh đến mức nguy hiểm.
---
Khi đến lượt nàng, Trần Diệu ngẩng đầu lên — và dừng lại nửa giây.
Người phụ nữ đứng trước hắn — áo blouse trắng, ống nghe quanh cổ, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, mắt to, sáng, nhìn hắn với vẻ "tôi đến đây để tìm lỗi của anh."
Bác sĩ. Hắn nhận ra ngay.
"Chào cô." Hắn nói bình thản. "Cô khám cái gì ạ?"
"Tôi không đến khám." Minh Hà lấy ra thẻ nhân viên bệnh viện. "Nguyễn Minh Hà, bác sĩ khoa Đông y, Bệnh viện Đa khoa Hải Đông. Tôi đến để hỏi về sản phẩm của anh."
Béo Tài nuốt nước bọt. Trần Diệu — mặt không đổi sắc.
"Mời cô ngồi." Hắn chỉ cái ghế nhựa duy nhất dành cho khách. "Cô muốn hỏi gì?"
Minh Hà không ngồi. Nàng đứng, lấy ra điện thoại, mở bài báo Hải Đông News.
"Bài báo này nói thuốc của anh gây phản ứng phụ. Có bệnh nhân phản ánh—"
"Bà Phạm Thị Xuân?" Trần Diệu cười nhẹ. "Bà ấy chưa từng mua thuốc của tôi. Tôi có sổ bán hàng, ghi tên từng khách — cô có thể kiểm tra."
Minh Hà khựng.
"Và tôi đã tự nguyện nộp mẫu thuốc cho Sở Y tế kiểm nghiệm." Hắn nói tiếp, giọng bình thản. "Ba mươi mẫu, ba loại sản phẩm. Kết quả về trong hai tuần. Nếu thuốc của tôi không đạt chuẩn — tôi tự đóng cửa."
Nàng nhíu mày. Người bán thuốc dạo thường bỏ chạy khi nghe "kiểm nghiệm." Người này — tự nộp.
"Được." Nàng nói, đổi chiến thuật. "Vậy tôi muốn thử thuốc của anh. Trực tiếp. Trên bệnh nhân thật."
"Loại bệnh nào?"
"Mất ngủ mãn tính do rối loạn lo âu. Bệnh nhân của tôi — ông Trần Văn Hùng, 58 tuổi, mất ngủ bảy năm, đã dùng Diazepam, Melatonin, Zolpidem — không đáp ứng. Tôi đã hết cách. Nếu thuốc anh 'thần kỳ' như người ta đồn — chữa đi."
Ánh mắt nàng thách thức. Nàng chọn ca khó nhất — bệnh nhân kháng thuốc, bảy năm mất ngủ, đã thất bại với mọi phương pháp.
Trần Diệu nhìn nàng. Hắn thấy gì? Một bác sĩ trẻ, giỏi, hoài nghi đúng mức — không phải kẻ thù, mà là người muốn bảo vệ bệnh nhân khỏi lang băm.
"Ngày mai." Hắn nói. "Mang ông Hùng đến đây. Tôi sẽ pha thuốc trước mặt cô, cô tự kiểm tra nguyên liệu, và ông ấy uống tại chỗ. Nếu không hiệu quả — cô viết bài tố cáo. Tôi ký tên làm chứng luôn."
Minh Hà chớp mắt. Đề xuất này... quá tự tin. Hoặc quá ngu ngốc. Nàng chưa gặp ai vừa tự nguyện kiểm nghiệm vừa mời bác sĩ đến giám sát — trừ phi người đó thật sự tin vào sản phẩm của mình.
"Được." Nàng nói. "Chín giờ sáng mai. Đừng trốn."
"Tôi bán thuốc ở đây mỗi ngày. Trốn đi đâu?"
Nàng quay đi, áo blouse tung nhẹ trong gió. Trần Diệu nhìn theo — và bất giác nghĩ: nàng nhắc hắn nhớ đến Vân sư muội ở Tu Linh Giới. Cũng thông minh, cũng cứng đầu, cũng hay nhìn hắn bằng ánh mắt "tôi không tin anh."
"Anh ơi." Béo Tài thì thầm. "Bác sĩ thiệt hả? Bả tới kiểm tra mình hả? Chết rồi!"
"Không chết." Hắn lau tay. "Đây là cơ hội."
"Cơ hội gì?"
"Nếu bác sĩ xác nhận thuốc hiệu quả — đó là quảng cáo tốt nhất mà tiền không mua nổi."
---
Sáng hôm sau. Chín giờ đúng.
Minh Hà đến — và mang theo không chỉ ông Hùng.
Nàng mang theo ba bệnh nhân: ông Hùng (mất ngủ 7 năm), bà Lan (đau lưng mãn tính do thoái hóa cột sống), và cô Thanh (viêm da dị ứng, ngứa 3 năm không hết). Ba ca khó nhất khoa Đông y của nàng.
"Thay đổi kế hoạch." Nàng nói, mắt sáng quắc. "Ba bệnh nhân, ba bệnh khác nhau. Nếu anh chữa được cả ba — tôi sẽ tin."
Trần Diệu nhìn ba bệnh nhân. Ông Hùng — gầy gò, mắt thâm, tay run nhẹ. Bà Lan — lưng còng, mặt nhăn nhó mỗi khi xoay người. Cô Thanh — cánh tay đầy vết đỏ, gãi liên tục.
Hắn cười.
"Cô thêm bệnh nhân, tôi thêm thuốc. Bình đẳng."
Hắn vận hành thần thức — lướt qua từng người, quét, phân tích. Không phải khám bệnh bằng y cụ — mà bằng ba ngàn năm kinh nghiệm "đọc" cơ thể con người ở cấp phân tử.
Ông Hùng: rối loạn thần kinh tự chủ, cortisol tăng mãn tính, receptor GABA suy giảm — Thanh Tâm Thang cần nâng cấp, thêm toan táo nhân + viễn chí.
Bà Lan: thoái hóa sụn + co thắt cơ cạnh sống + viêm khớp liên mỏm gai L4-L5 — cần Hoạt Huyết Thang phối hợp Cốt Toái Bổ + tục đoạn.
Cô Thanh: viêm da dị ứng do huyết nhiệt + can uất — Thanh Can Giải Độc Thang + phòng phong + kinh giới.
Hắn lấy nguyên liệu ra — tất cả đều là dược liệu thường, mua từ Phúc Lâm Đường. Đặt trước mặt Minh Hà.
"Cô kiểm tra. Đây là ngải cứu, cam thảo, đương quy, toan táo nhân, viễn chí, xuyên khung, ngưu tất, cốt toái bổ, phòng phong, kinh giới. Tất cả dược liệu tiêu chuẩn, có trong Dược điển Việt Nam."
Minh Hà kiểm tra từng thứ — ngửi, sờ, thậm chí cắn thử. Nàng là bác sĩ Đông y, biết nhận diện dược liệu.
"Đúng. Đều là hàng thường." Nàng gật. "Không có gì đặc biệt."
"Chính xác." Hắn mỉm cười. "Không có gì đặc biệt — cho đến khi tôi pha."
Rồi hắn bắt đầu.
Minh Hà đứng sát bên, mắt không rời tay hắn. Và nàng thấy — thứ mà Ngân ở Hoàng Phát cũng thấy, nhưng không hiểu.
Tay hắn pha thuốc... khác. Không phải nhanh — mà là chính xác. Mỗi động tác giã, mỗi lần đổ, mỗi giây đun nấu — đều có nhịp, có mục đích. Như một nhạc sĩ chơi đàn — không phải bấm nốt ngẫu nhiên, mà chơi theo giai điệu mà chỉ mình nghe được.
"Anh đo bằng gì?" Nàng hỏi, nhìn hắn cho ngải cứu vào mà không cân.
"Tay."
"Tay? Không có cân điện tử?"
"Không cần." Hắn đổ thêm cam thảo — vừa đúng. "Ba ng... nhiều năm luyện tập, tay tôi là cân chính xác nhất."
Nàng nhíu mày. Nàng muốn phản bác — nhưng nhìn tay hắn, nàng không thể. Có cái gì đó vượt quá kinh nghiệm — gần như siêu nhiên — trong cách hắn pha chế.
---
Mười lăm phút. Ba ly thuốc.
Ly cho ông Hùng: màu hổ phách đậm, mùi thơm dịu. Ly cho bà Lan: màu nâu sẫm, mùi nồng ấm. Ly cho cô Thanh: màu vàng nhạt, mùi thanh mát.
"Uống đi." Hắn nói.
Ba bệnh nhân nhìn nhau, nhìn bác sĩ Hà. Nàng gật đầu — nàng đã kiểm tra nguyên liệu, không có gì độc hại.
Ông Hùng uống trước. Ngập ngừng, nhắm mắt, nuốt.
Năm phút.
"Bác sĩ ơi..." Ông Hùng nói, giọng run. "Sao tôi... buồn ngủ quá. Không phải buồn ngủ kiểu uống thuốc ngủ — mà buồn ngủ kiểu... tự nhiên. Như hồi còn trẻ."
Bà Lan — đang lom khom vì đau lưng — bỗng duỗi thẳng người. "Ơ... bớt đau rồi. Thiệt. Lưng bớt đau thiệt."
Cô Thanh — đang gãi cánh tay — dừng tay. Nhìn xuống. Vết đỏ vẫn còn, nhưng... "Hết ngứa. Trời ơi. Hết ngứa!"
Minh Hà đứng giữa ba bệnh nhân, mắt mở to.
Nàng là bác sĩ. Nàng biết hiệu ứng placebo. Nàng biết bệnh nhân có thể "tưởng" mình khỏe hơn. Nhưng ông Hùng — kháng thuốc bảy năm — bỗng buồn ngủ tự nhiên? Bà Lan — thoái hóa cột sống giai đoạn 3 — duỗi thẳng lưng trong năm phút? Cô Thanh — viêm da mãn tính ba năm — hết ngứa ngay?
Không placebo nào làm được điều này.
"Thế nào?" Trần Diệu hỏi, giọng nhẹ nhàng. Không đắc thắng, không khinh thường — chỉ hỏi.
Minh Hà nhìn hắn. Rồi nhìn ba bệnh nhân đang cười rạng rỡ. Rồi nhìn ba ly thuốc — làm từ dược liệu bình thường, bằng tay trần, trong ki-ốt chợ.
"Tôi cần giải thích." Nàng nói, giọng khản. "Cơ chế. Dược lý. Anh — anh không thể chỉ nói 'gia truyền' rồi xong."
"Tôi có thể giải thích." Hắn đáp. "Nhưng không phải ở đây. Không phải trước mặt mười người đang xếp hàng."
Hắn viết lên tờ giấy nhỏ — số điện thoại, và một dòng chữ: "Hồi Xuân Quán, 7 giờ tối. Tôi sẽ giải thích mọi thứ cô muốn biết."
Minh Hà cầm tờ giấy. Tay nàng hơi run — không phải sợ, mà vì thứ nàng vừa chứng kiến đã lật nhào mọi thứ nàng được dạy trong sáu năm y khoa.
"Bảy giờ." Nàng nói.
"Bảy giờ." Hắn gật.
Nàng quay đi, ba bệnh nhân đi theo, ai cũng cười. Ông Hùng vỗ vai Minh Hà: "Bác sĩ ơi, cô giới thiệu chỗ này đúng quá! Tối nay tui ngủ ngon là tui mua cả chục gói luôn!"
Minh Hà không cười. Nàng đang nghĩ — nghĩ mạnh đến mức trán nhăn lại.
Thuốc không thể tốt hơn như thế này chỉ nhờ "gia truyền." Phải có thứ gì đó khác. Thứ gì đó nàng chưa biết.
Và nàng sẽ tìm ra — bằng mọi giá.