Chương 3: Trần Gia Đường Khai Trương

~9 phút đọc 1.744 từ

Mưa.

Hải Đông mưa — không phải thứ mưa dịu dàng lãng mạn trong phim. Mưa xối xả, quất ầm ĩ lên mái tôn, biến con hẻm thành suối, biến hố ga thành xoáy nước. Loại mưa khiến người ta không muốn ra khỏi nhà.

Và hôm nay — đúng hôm Trần Gia Đường khai trương.

Trần Diệu đứng trước ki-ốt 6m² cuối dãy chợ thuốc Đông Hồng, tay cầm cây chổi, nhìn nước mưa tràn vào qua khe cửa. Ki-ốt nhỏ, trần thấp, tường quét vôi vàng nhạt — hắn phải cúi đầu chui vào. Bên trong: một quầy gỗ ép, một kệ thuốc nhỏ (mua thanh lý), hai cái ghế nhựa, và một bảng hiệu viết tay dán giấy bóng kính: **"TRẦN GIA ĐƯỜNG — Đông dược gia truyền."**

Béo Tài — Nguyễn Văn Tài, chủ quán cơm đầu hẻm, 26 tuổi, tám mươi lăm ký — đứng bên cạnh, áo mưa phủ không hết bụng, mặt mếu xệch.

"Anh Diệu ơi, khai trương mà mưa thế này, xui lắm."

"Xui gì?" Trần Diệu lau quầy, không ngẩng đầu. "Mưa thì ít người đi qua. Ít người đi qua thì ai ghé đều là khách thật sự. Khách thật sự mới mua hàng. Mua hàng mới quay lại. Quay lại mới giới thiệu bạn bè."

Béo Tài chớp chớp mắt. "Anh nói nghe... có lý ghê."

"Bởi vậy." Hắn bày lọ thuốc lên kệ, nhãn dán cẩn thận, chữ in rõ ràng: "Thanh Tâm Thang — An thần, trị mất ngủ." "Kiện Tỳ Tán — Tiêu hóa, đầy bụng." "Hoạt Huyết Thang — Lưu thông máu, giảm đau."

Ba sản phẩm. Đơn giản, hiệu quả, giá rẻ. Strategy cơ bản nhất trong buôn bán — khi mới khởi nghiệp, đừng tham đa dạng, hãy làm ít nhưng làm tốt.

Mười giờ sáng. Mưa vẫn xối.

Không ai đến.

Mười một giờ. Vẫn mưa. Vẫn vắng.

Béo Tài ngồi ghế nhựa, ăn hết hai ổ bánh mì mang theo, rồi bắt đầu ngáp.

"Anh ơi, hay mình đóng cửa về đi?"

Trần Diệu nhìn mưa. Ba ngàn năm buôn bán đã dạy hắn: ngày đầu tiên mở tiệm, thứ quan trọng nhất không phải doanh thu — mà là kiên nhẫn. Hắn ngồi xuống, pha một ly Thanh Tâm Thang cho mình, nhấp từng ngụm nhỏ.

Mười một rưỡi. Một bóng người xuất hiện trước cửa.

Bà chủ ki-ốt bán gạo đối diện — chị Tám, khoảng 45, da ngăm, tay xách giỏ — dừng lại nhìn vào.

"Tiệm mới mở hả? Bán thuốc gì vậy?"

"Dạ, Đông dược gia truyền ạ. Chị có bệnh gì không, để em tư vấn?"

"Bệnh thì nhiều." Chị Tám cười méo xệch. "Nhưng tiền thì ít."

"Không tốn nhiêu đâu ạ. Em mời chị uống thử miễn phí."

Hắn rót một ly Thanh Tâm Thang, đưa chị Tám. Chị nhìn ly thuốc, do dự, rồi uống.

Hai mươi giây.

"Ơ..." Chị Tám ngơ ngác. "Sao tự nhiên... đỡ đau đầu vậy ta?"

"Chị hay bị đau đầu ạ?"

"Suốt. Buổi chiều là nhức, đi châm cứu hoài không hết."

"Đau đầu do căng thẳng thần kinh ạ. Thanh Tâm Thang thanh nhiệt an thần, giảm áp lực vi mạch — chị uống đều đặn sẽ đỡ hẳn."

Chị Tám nhìn hắn, nghi ngờ pha lẫn kinh ngạc. "Cậu mấy tuổi mà nói chuyện như bác sĩ già vậy?"

"Dạ... hai mươi lăm ạ." Hắn cười khổ. Nếu tính tuổi thật — ba ngàn lẻ hai mươi lăm.

Chị Tám mua hai gói Thanh Tâm Thang. Năm mươi ngàn mỗi gói. Một trăm ngàn.

Khách hàng đầu tiên.

---

Đến chiều, mưa ngớt. Nắng len qua mây, rải xuống con chợ ướt sũng.

Và kỳ diệu thay — khách bắt đầu đến.

Không phải từ chợ. Mà từ con hẻm phía sau — từ xóm trọ của bà Sáu.

Bà Sáu, trâm mê marketing bẩm sinh, đã dán tờ rơi viết tay khắp ba tầng nhà trọ: "THUỐC THẦN KỲ CỦA THẰNG DIỆU — ĐÃ MỞ TIỆM! ĐỊA CHỈ: CUỐI DÃY CHỢ ĐÔNG HỒNG. KÈM SỐ ĐIỆN THOẠI."

Chị Hai Phường 3 — người đã uống Thanh Tâm Thang của hắn tuần trước — kéo theo hai người bạn. Cô Ba bán vải mang theo cả chồng: "Ông nhà tui đau lưng năm năm rồi, có thuốc nào không?"

Trần Diệu khám bằng mắt — thần thức quét nhẹ qua người chồng cô Ba. Thận hư, can uất, cơ lưng co thắt mãn tính. Bệnh phức tạp, không phải ba loại thuốc hiện tại xử lý được.

Nhưng hắn có thể pha chế thêm.

"Anh đau lưng kiểu nào ạ? Buổi sáng nhiều hay chiều tối nhiều?"

"Sáng. Thức dậy là cứng lưng, phải nằm thêm nửa tiếng mới ngồi dậy được."

"Có tê chân không?"

"Có. Đùi bên trái, tê rần rần."

"Uống rượu nhiều không ạ?"

"Ông ấy uống kinh lắm!" Cô Ba chen vào, mặt bực bội.

Trần Diệu gật đầu. Hắn quay vào trong, lấy nguyên liệu — đương quy, ngưu tất, đỗ trọng, xuyên khung, độc hoạt — pha chế ngay tại chỗ. Bếp gas du lịch nhỏ xíu, nồi inox hai lít, nhưng tay hắn thao tác chính xác đến từng giây, từng gram.

Mười lăm phút sau, hắn đưa ly thuốc.

"Anh uống đi ạ. Không hết đau lưng tui không lấy tiền."

Ông chồng cô Ba — người đàn ông trung niên, mặt khắc khổ, lưng còng — nhìn ly thuốc bằng ánh mắt của kẻ đã uống đủ thứ trên đời mà không hết bệnh. Nhưng vợ hắn đang nhìn, nên hắn uống.

Một ngụm. Hai ngụm. Ly vơi.

Năm phút trôi qua.

Ông chồng cô Ba từ từ duỗi lưng. Và — mặt ông ấy thay đổi.

"Ủa..." Ông đứng dậy. Duỗi thẳng lưng. Xoay hông. Giơ tay lên cao. "Mẹ... sao bớt... bớt hẳn?"

"Nó giãn cơ, hoạt huyết, thải acid lactic tích tụ ạ." Trần Diệu giải thích bình thản. "Uống bảy ngày liên tục sẽ giảm 70-80%. Nhưng anh phải bỏ rượu — rượu làm hư thận, thận hư thì lưng lại đau."

Cô Ba mắt sáng rỡ, quay sang chồng. "Nghe chưa? BỎ RƯỢU!"

Ông chồng nuốt nước bọt, gật đầu vội.

---

Chiều tối, hắn đếm tiền. Tổng doanh thu ngày khai trương: tám trăm nghìn đồng. Trừ chi phí nguyên liệu — lãi ròng năm trăm nghìn.

Không nhiều. Nhưng là khởi đầu.

Béo Tài ngồi kế bên, mắt tròn xoe nhìn hắn pha thuốc cho khách cuối cùng trong ngày — một cô gái trẻ mua Thanh Tâm Thang cho mẹ.

"Anh Diệu, em hỏi thật nha. Anh học bốc thuốc ở đâu vậy? Tay anh pha thuốc nhanh gấp mười mấy lần mấy ông lang ở chợ."

"Tự học." Hắn đáp.

"Tự học mà giỏi vậy?"

Trần Diệu im lặng. Hắn không thể nói: "Tao luyện đan ba ngàn năm ở thế giới tu tiên, mười ngàn công thức thuộc lòng, từng bán đan dược cho cả thiên đình."

"Gia truyền." Hắn nói thay. "Gia đình tao có nghề từ... rất lâu."

Béo Tài gật gù, tin ngay. "Gia truyền! Bảo sao giỏi vậy. Anh ơi, cho em phụ bán được không? Em không lấy lương đâu, cho em ăn cơm trưa là được."

Hắn nhìn Béo Tài — mập mạp, vui vẻ, trung thành, có chút nhát gan và lười nhưng bản chất tốt. Giống... giống Lưu Hạo ở Tu Linh Giới. Kiểu bạn mà hắn luôn cần bên cạnh.

"Được. Nhưng có lương — hai triệu một tháng, bao cơm trưa."

"Thiệt hả anh?!" Béo Tài nhảy dựng lên, ghế nhựa kêu răng rắc. "Em bán cơm ngày kiếm có ba trăm ngàn, anh cho em hai triệu một tháng?!"

"Ngươi... à, mày giúp tao trông tiệm, tao đi hái thuốc. Xứng đáng."

Béo Tài ôm hắn, suýt bẻ gãy xương sườn.

---

Đêm đó, Trần Diệu trở về phòng trọ, mệt nhoài.

Thân xác này yếu. Không có linh lực, không có thể chất tu sĩ — chỉ là một thanh niên 25 tuổi thiếu ăn, thiếu ngủ, thiếu tập thể dục. Đứng cả ngày trong ki-ốt 6m² đã khiến hắn đau khắp người.

Hắn nằm xuống giường sắt, nhắm mắt.

Nhưng trước khi ngủ, hắn vận hành thần thức — tia ánh sáng cuối cùng quét qua gói hồng hoa 91% cất trong tủ. Vẫn ổn. Vẫn ổn định. Chờ đến khi hắn đủ kỹ năng và nguyên liệu phụ trợ để chế Tiểu Hoàn Đan.

"Chậm thôi." Hắn thì thầm. "Ta đã ba ngàn năm — vội gì."

Rồi hắn ngủ. Sâu, yên bình — nhờ chính Thanh Tâm Thang của mình.

Nhưng ở phía bên kia thành phố, trong phòng làm việc tầng 18 của Hoàng Phát Dược, Trương Văn Đức đang trình bày trước Hoàng Gia Bảo.

"Anh Bảo, em tưởng thằng Diệu bị phạt là xong rồi. Nhưng nó mở tiệm chính thức rồi — có giấy phép, có biển hiệu. Tên 'Trần Gia Đường.'"

Hoàng Gia Bảo xoay ghế, nhìn ra cửa kính. Thành phố Hải Đông lung linh ánh đèn bên dưới.

"Giấy phép đầy đủ?"

"Dạ, em kiểm tra rồi — đăng ký hộ kinh doanh, có bằng Dược sĩ, đạt chuẩn."

"Thuốc nó bán là gì?"

"Đông dược, dạng thang. Nghe nói hiệu quả... khá tốt. Dân hẻm kiu kìu khen lắm."

Hoàng Gia Bảo im lặng ba giây. Rồi hắn mở ngăn kéo, lấy ra một hộp thuốc — nhãn Hoàng Phát Dược, loại thuốc an thần bán chạy nhất, giá bán lẻ 350.000 đồng/hộp. Hắn biết bên trong có gì: 40% hoạt chất thật, 60% tinh bột bổ sung.

Thuốc giả. Bán giá thuốc thật. Đó là cách Hoàng Phát Dược kiếm lợi nhuận 300% mỗi năm.

Và bây giờ có thằng nhóc bán thuốc thật, hiệu quả thật, giá rẻ hơn — ngay trong thành phố của hắn.

"Gửi người đi mua thuốc của nó về phân tích." Hoàng Gia Bảo nói, giọng bình thản. "Tìm ra công thức. Nếu của nó tốt — ta sẽ copy. Nếu không copy được — ta sẽ giết nó."

Trương Văn Đức nuốt nước bọt, gật đầu.

"Dạ, em hiểu."

Nhưng hắn không biết — thứ hắn sắp đối đầu, không phải một thằng nhỏ bán thuốc dạo.

Mà là ba ngàn năm kinh nghiệm thương trường, gói gọn trong thân xác một thanh niên nợ nần.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí