Chương 1: Hư Không Vết Nứt

~12 phút đọc 2.349 từ

Lúc hắn mở mắt, thứ đầu tiên đập vào thị giác là trần nhà loang lổ vết ẩm.

Không phải trần điện Vạn Bảo Lâu. Không phải áng mây ngũ sắc trên đỉnh Phù Dao. Đây là... một tấm trần bê tông rẻ tiền, với dấu nước thấm hình bản đồ, và một con thạch sùng đang nhìn hắn chằm chằm.

Lục Diệu Trần nằm bất động.

Ba ngàn năm tu luyện. Nguyên Anh kỳ đại viên mãn. Chưởng môn Vạn Bảo Lâu — tông phái buôn bán giàu có nhất Tu Linh Giới. Và hắn đã chết — bị chính đại đệ tử Hồ Thiên phản bội, đoạt Vạn Bảo Thần Giám, đẩy hắn vào Hư Không Vết Nứt.

Hắn nhớ rõ khoảnh khắc cuối cùng: Hồ Thiên đứng trên Phong Vân Đài, áo lụa trắng phần phật trong gió, cười hiền hòa — nụ cười mà hắn đã tin suốt tám trăm năm.

"Sư phụ, xin lỗi. Nhưng Vạn Bảo Lâu cần một chưởng môn... trẻ hơn."

Rồi bóng tối. Rồi hư không. Rồi—

Một tiếng chuông điện thoại rú lên bên tai.

Lục Diệu Trần — không, bây giờ hắn là Trần Diệu — bật dậy theo phản xạ. Và lập tức choáng váng.

Đầu đau như bị Lôi Cầu đánh trúng. Cơ thể mềm nhũn, yếu ớt — không có một chút linh lực nào. Hắn giơ tay lên nhìn: bàn tay gầy gò, ngón tay dài nhưng thiếu lực, móng tay cắn dở. Đây không phải thân thể Nguyên Anh kim cương bất hoại của hắn.

Điện thoại vẫn rung bần bật trên sàn. Hắn cầm lên — một khối hình chữ nhật phát sáng, trên màn hình hiện hai chữ: "Chủ nợ."

Hắn nhấn nút xanh theo bản năng ký ức tàn dư của thân xác này.

"Trần Diệu! Tao cho mày thêm ba ngày. Ba ngày không trả đủ năm chục triệu, tao cho người đến dỡ nhà mày ra!"

Giọng nói oang oang như tiếng sấm — nhưng là loại sấm rẻ tiền, không có uy áp linh hồn. Hắn đặt điện thoại xuống, mặt không đổi sắc.

Năm chục triệu. Hắn không biết đơn vị tiền tệ ở đây có giá trị bao nhiêu, nhưng nhìn căn phòng trọ này — giường sắt rỉ, tường vôi bong tróc, một cái quạt trần quay lờ đờ như muốn chết — thì "năm chục triệu" có lẽ là con số rất lớn đối với chủ nhân cũ của thân xác này.

Hắn hít sâu.

Rồi nhắm mắt, vận hành thần thức.

Thần thức — thứ vũ khí mạnh nhất của tu sĩ Nguyên Anh — giờ chỉ còn sót lại một tia mỏng manh, như ngọn lửa đèn dầu sắp tắt trong bão. Nhưng vẫn còn. Hắn có thể cảm nhận được—

Không khí ở đây khô. Nóng. Không một hạt linh khí.

Không có linh khí.

Hắn mở mắt, nhìn con thạch sùng trên trần. Con thạch sùng tặc lưỡi, bỏ đi.

"Thú vị."

---

Hai giờ sau, Lục Diệu Trần — bây giờ là Trần Diệu — ngồi trên giường sắt, đã tiêu hóa xong toàn bộ ký ức tàn dư của chủ nhân cũ.

Trần Diệu, 25 tuổi. Mồ côi từ nhỏ, lớn lên trong trại trẻ. Học hành tàm tạm, tốt nghiệp đại học ngành dược. Làm nhân viên bán hàng cho công ty dược phẩm Hoàng Phát Dược được hai năm, bị sa thải vì "vi phạm kỷ luật" — thực chất là bị đồng nghiệp Trương Văn Đức chơi xấu, đổ vấy tội thâm hụt kho hàng.

Nợ nần: 200 triệu. Một phần vay để chữa bệnh lúc còn ở trại trẻ, phần còn lại bị lừa cho vay nặng lãi.

Cuộc đời cũ của chủ nhân thân xác — tóm gọn trong hai chữ: thảm hại.

Nhưng Lục Diệu Trần không phải loại người thấy khó mà bỏ cuộc. Ba ngàn năm tung hoành Tu Linh Giới, hắn đã từ một thằng nhặt rác ngoài tông môn leo lên thành chưởng môn. Kiến thức luyện đan trong đầu hắn có thể mua đứt cả một trung châu.

Vấn đề là — không có linh khí, những kiến thức đó có dùng được không?

Hắn đứng dậy, đi ra cửa sổ. Căn phòng trọ nằm ở tầng ba một con hẻm ở thành phố Hải Đông. Bên dưới, xe máy chạy ầm ĩ, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng nhạc từ quán cà phê kế bên. Ánh nắng chiều xuyên qua tán cây bàng, rải vệt vàng lên mặt đường nhựa loang lổ ổ gà.

Thế giới này... tầm thường. Không có kiếm khách cưỡi hạc bay ngang trời. Không có linh thú rung chuyển sơn hà. Chỉ có xe máy, khói bụi, và tiếng chửi thề từ đâu đó vọng đến.

Nhưng mũi hắn nhận ra một thứ.

Mùi. Quen thuộc đến lạ lùng.

Hắn hít sâu. Không phải mùi linh thảo — nhưng... gần. Rất gần. Trong làn gió chiều lẫn mùi nước thải và xăng xe, có một nốt hương mỏng manh — ngọt, hơi đắng, phảng phất gỗ ẩm.

"Ngải cứu." Hắn thì thầm.

Hắn quay lại phòng, lục lọi ký ức chủ nhân cũ. Đúng rồi — con hẻm bên kia có một tiệm thuốc Bắc. Thứ hắn ngửi thấy là mùi dược liệu.

Nhưng điều làm hắn chú ý không phải mùi hương — mà là cách thần thức của hắn phản ứng. Khi ngải cứu lọt vào tầm nhận biết, thần thức tự động "quét" — phân tích thành phần, cấu trúc, hoạt tính. Như một bản năng khắc sâu vào linh hồn sau ba ngàn năm luyện đan.

Và kết quả khiến hắn sững người.

Ngải cứu — hay chính xác hơn, Artemisia vulgaris — có cấu trúc phân tử gần giống 87% so với Thanh Linh Thảo, một dược liệu cấp thấp ở Tu Linh Giới. Chỉ thiếu linh khí để kích hoạt — nhưng nếu kết hợp đúng cách...

"Không thể nào." Hắn lẩm bẩm. Rồi hắn cười — lần đầu tiên kể từ khi xuyên đến thế giới này.

"Thú vị. Rất thú vị."

---

Mười phút sau, hắn đứng trước tiệm thuốc Bắc "Phúc Lâm Đường" ở cuối con hẻm.

Quán nhỏ, bốn bức tường gỗ cũ kỹ, kệ thuốc cao đến trần nhà chất đầy ngăn kéo nhỏ — mỗi ngăn dán nhãn viết tay: đương quy, hoàng kỳ, cam thảo, bạch truật... Mùi dược liệu tràn ngập, đặc quánh, ấm áp.

Đối với người bình thường, đây chỉ là một tiệm thuốc Bắc xập xệ. Đối với Lục Diệu Trần — đây là một kho báu.

"Mua gì đấy, chú?" Bà chủ tiệm — một phụ nữ khoảng 60, tóc bạc, kính lão — nhìn hắn từ sau quầy.

Hắn không trả lời ngay. Thần thức lướt qua từng ngăn kéo — quét, phân tích, so sánh với cơ sở dữ liệu hàng vạn loại linh thảo trong ký ức.

Đương quy → tương đương Huyết Linh Căn (73% cấu trúc tương tự). Hoàng kỳ → tương đương Vạn Niên Hoàng (68%). Cam thảo → tương đương Cam Lộ Thảo (81%). Bạch truật → tương đương Ngọc Linh Tử (77%).

Trời ơi. Hắn muốn khóc.

Đây không phải trùng hợp. Những loại dược liệu này... chúng là phiên bản thoái hóa — đã mất linh khí nhưng giữ lại cấu trúc cốt lõi. Như thể hàng vạn năm trước, thế giới này TỪNG có linh khí, từng có linh thảo thật sự — rồi linh khí cạn kiệt, linh thảo thoái hóa thành dược liệu bình thường.

Và nếu hắn đúng — thì hắn không cần linh khí để luyện đan. Hắn chỉ cần... điều chỉnh công thức. Thay linh khí bằng phương pháp chiết xuất vật lý. Thay lò đan bằng nồi nấu thông thường. Bỏ qua phần "huyền học" — chỉ giữ lại phần khoa học.

Ba ngàn năm kiến thức luyện đan. Hơn mười ngàn công thức. Giờ hắn chỉ cần "dịch" chúng sang ngôn ngữ của thế giới này.

"Bà ơi." Hắn nói, giọng bình thản. "Cho cháu mua một ít ngải cứu, cam thảo, đương quy — à, và có đại táo không ạ?"

"Có có, bao nhiêu?"

"Mỗi thứ năm chục gram. À không — trăm gram đi. Cháu... cần thử nghiệm."

Bà chủ nhìn hắn nghi ngờ. "Cậu biết bốc thuốc à?"

Hắn mỉm cười. Nụ cười của một người đã buôn bán dược liệu ba ngàn năm, đang đứng trước một tiệm thuốc nhỏ xíu ở cuối con hẻm.

"Biết chút chút ạ."

---

Tối hôm đó, Trần Diệu ngồi xổm trong căn bếp chung cuối hành lang — nơi duy nhất có bếp gas — bày la liệt nguyên liệu trên cái thớt nhựa mượn của phòng bên.

Hắn không có lò đan. Không có dương hỏa. Không có trận pháp tinh chế. Hắn có: một cái nồi inox, một bếp gas cũ, một cái chày giã tiêu, và năm trăm ngàn đồng cuối cùng vừa rút từ ATM.

"Nếu bọn tông chủ Tu Linh Giới thấy cảnh này," hắn lẩm bẩm, "bọn chúng sẽ cười đến chết."

Nhưng Lục Diệu Trần không phải loại tu sĩ chỉ biết dựa vào bảo vật. Hắn là thương nhân — là kẻ biến cát thành vàng, biến rác thành bảo. Ba ngàn năm trước, hắn khởi nghiệp bằng một cái lò đất sét nứt và ba cây cỏ dại. Bây giờ, hắn ít nhất còn có nồi inox.

"Đi thôi."

Bài thuốc đầu tiên: Thanh Tâm Thang — phiên bản đơn giản hóa của Thanh Tâm Định Thần Đan. Công dụng gốc: thanh lọc tâm trí, trị rối loạn tinh thần cấp nhẹ. Công dụng sau khi "dịch" sang thế giới không có linh khí: trị mất ngủ, giảm stress, ổn định thần kinh.

Ngải cứu 30g — thay Thanh Linh Thảo, giữ vai trò thanh nhiệt. Cam thảo 20g — thay Cam Lộ Thảo, điều hòa vị thuốc. Đương quy 15g — thay Huyết Linh Căn, bổ huyết an thần. Đại táo 10 quả — thay Linh Quả, bổ trung ích khí.

Hắn giã nhuyễn, phân loại, cho vào nồi theo đúng trình tự luyện đan — trước thanh, sau bổ, cuối hòa. Lửa nhỏ, nấu đúng 47 phút — thời gian hắn tính toán dựa trên nhiệt dung riêng của từng loại dược liệu, không sai một giây.

Khi nước thuốc sôi, một mùi hương dâng lên — không thơm bằng Thanh Tâm Định Thần Đan, nhưng... đúng. Hắn nhận ra cái "đúng" đó bằng bản năng ba ngàn năm.

Hắn rót ra ly, nhìn thứ nước màu nâu hổ phách trong suốt.

"Thanh Tâm Thang. Phiên bản 0.1. Thế giới không có linh khí."

Hắn nhắm mắt, uống một ngụm.

Và cảm nhận — rõ ràng, chắc chắn — đầu óc thanh tỉnh như được rửa sạch. Cơn đau đầu từ lúc tỉnh dậy biến mất sạch sẽ. Thần kinh thư giãn, cơ bắp buông lỏng, hơi thở sâu và đều.

Hiệu quả chỉ bằng 15% so với Thanh Tâm Định Thần Đan chính gốc. Nhưng đối với thế giới này — nơi không có tu sĩ, không có linh đan — 15% đó đã là phép màu.

Hắn đặt ly xuống. Nhìn căn bếp bừa bộn. Nhìn cái nồi inox dính vết thuốc. Nhìn bàn tay gầy gò run rẩy vì kiệt sức.

Rồi hắn cười.

"Hồ Thiên ơi, ngươi đoạt Vạn Bảo Lâu của ta — ngươi tưởng ta hết cách rồi sao?"

Hắn giơ ly thuốc lên, nói với con thạch sùng đang bò trên tường bếp:

"Ta chỉ cần một cái nồi. Một cái bếp. Và cái đầu ba ngàn năm này."

Con thạch sùng tặc lưỡi lần nữa rồi bỏ đi.

Trần Diệu rửa nồi, dọn bếp, pha thêm một ly Thanh Tâm Thang cho bà chủ nhà trọ — bà Sáu, 63 tuổi, mất ngủ kinh niên ba năm nay, hắn nghe bà than thở mỗi sáng khi hắn đi ngang cầu thang.

Khi hắn gõ cửa phòng bà Sáu, đưa ly thuốc màu hổ phách ấm nóng, bà nhìn hắn nghi ngờ.

"Thuốc gì đây con?"

"Thuốc trị mất ngủ ạ. Cháu tự pha. Bà uống thử đi, không mất tiền đâu."

"Mày học bốc thuốc hồi nào?"

"Dạ... tự học ạ."

Bà Sáu nhíu mày. Nhưng bà mất ngủ đã ba năm. Tây y, Đông y, châm cứu, yoga — bà thử hết rồi. Nên bà cầm ly, ngửi thử, rồi nhắm mắt uống.

Năm phút sau, bà Sáu — người phụ nữ sáu mươi ba tuổi, đã ba năm không ngủ được quá hai tiếng mỗi đêm — ngồi trên ghế bành, mắt lim dim, gật gù.

"Con ơi... cái thuốc này..."

"Sao ạ?"

"Sao mà... buồn ngủ quá..."

Bà Sáu ngủ thiếp đi ngay trên ghế. Hắn đắp chăn mỏng cho bà, khẽ lắc đầu.

"Thanh Tâm Thang mà chỉ dùng trị mất ngủ — đúng là phí."

Hắn quay về phòng, nằm xuống giường sắt. Trần nhà loang lổ vết ẩm nhìn lại hắn.

Ba ngày. Chủ nợ cho hắn ba ngày.

Hai trăm triệu đồng. Không có việc làm. Không quen ai. Không có linh lực.

Nhưng hắn có thứ mà cả thế giới này không ai có:

Ký ức ba ngàn năm. Hơn mười ngàn công thức. Và khả năng biến dược liệu bình thường thành thứ phi thường.

Trần Diệu nhắm mắt, mỉm cười. Lần đầu tiên trong… rất lâu.

"Ngày mai," hắn thì thầm, "ta sẽ bắt đầu buôn bán."

Nhưng hắn không biết — ở phía bên kia thành phố, trong tòa nhà kính hai mươi tầng của Hoàng Phát Dược, một người đàn ông trung niên vừa nhận được báo cáo: "Trần Diệu, nhân viên bị sa thải tháng trước, đang rao bán 'thuốc thần kỳ' trong con hẻm khu 4."

Hoàng Gia Bảo — CEO Hoàng Phát Dược — đặt ly rượu xuống, cười nhạt.

"Thần kỳ? Để xem thần kỳ được bao lâu."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí