Chương 3: Người đàn ông ngoài cửa

~4 phút đọc 773 từ

Hai tuần sau khi từ chối học bổng, Thanh Hà bắt đầu thay đổi.

Không phải thay đổi ồn ào, ngoạn mục kiểu phim. Mà là những thay đổi nhỏ, lặng lẽ — như cách nước mưa ngấm vào đất, không ai thấy nhưng rễ cây biết.

Cô bắt đầu dậy sớm. Năm rưỡi sáng, khi cả ký túc xá còn ngủ say, Thanh Hà đã ngồi ở bàn học, laptop cũ mở, ánh sáng xanh nhạt chiếu lên khuôn mặt tập trung. Cô không học bài — cô đang nghiên cứu.

Bất động sản. Chứng khoán. Xu hướng kinh tế Việt Nam giai đoạn 2005-2015.

Cô biết tất cả. Cô đã sống qua mười năm ấy. Cô biết đất Thủ Đức sẽ tăng giá gấp mười lần. Cô biết cổ phiếu ngân hàng nào sẽ bùng nổ năm 2007. Cô biết cuộc khủng hoảng tài chính 2008 sẽ đến — và cô biết chính xác nó sẽ kết thúc khi nào.

Nhưng cô không có tiền. Sinh viên năm hai, mỗi tháng nhận hai triệu đồng từ bố mẹ ở quê. Vậy thì — làm sao?

Thanh Hà mỉm cười. Cô đã xây dựng Hà Phát từ con số không một lần rồi. Lần này, cô có thêm mười năm kinh nghiệm và trí nhớ về tương lai.

---

Bước đầu tiên: gia sư.

Với kiến thức của một CEO đã từng quản lý hàng trăm nhân viên, Thanh Hà bắt đầu nhận gia sư. Không phải gia sư bình thường — cô nhắm vào con cái các gia đình giàu có ở quận 1, quận 3. Toán, tiếng Anh, và — thứ mà không gia sư nào khác dạy — tư duy kinh doanh.

Tháng đầu tiên, cô kiếm được năm triệu. Tháng thứ hai, mười triệu. Đến tháng thứ ba, các phụ huynh bắt đầu truyền tai nhau về cô gia sư sinh viên 'nói chuyện kinh doanh như một CEO thực thụ.'

Mai Linh là người đầu tiên nhận ra sự khác biệt.

'Hà ơi, mày từ đâu ra mà giỏi vậy? Hồi trước mày có biết gì về kinh doanh đâu?' Mai Linh ngồi trên giường, ôm gối, nhìn Thanh Hà đang đếm tiền với vẻ nghi hoặc.

Thanh Hà không ngẩng lên. 'Tao đọc sách.'

'Sách gì mà đọc xong thành chuyên gia vậy? Cho tao mượn?'

'Sách... cuộc đời.' Cô đáp, rồi nhận ra mình nói hơi drama. 'Ý tao là, tao tự học trên mạng nhiều thôi.'

Mai Linh nheo mắt nghi ngờ nhưng không hỏi thêm. Bạn cô vốn không phải người tò mò quá mức.

Nhưng có một người khác thì khác.

---

'Thanh Hà, tao hỏi thật nhé.'

Minh Khôi ngồi đối diện cô trong căn-tin, hai tay ôm ly trà đá. Khuôn mặt anh nghiêm túc — nghiêm túc hiếm thấy.

'Mày thay đổi quá nhiều từ đầu tháng chín tới giờ. Tính cách, cách nói chuyện, cách nhìn mọi thứ... Mày không còn giống Thanh Hà cũ nữa.'

Tim Thanh Hà đập nhanh. Cô đặt đũa xuống, cố giữ bình tĩnh.

'Mọi người đều thay đổi, Khôi.'

'Không phải kiểu thay đổi bình thường.' Anh lắc đầu, mắt không rời cô. 'Mày nói chuyện với giảng viên như ngang hàng. Mày phân tích kinh tế như đã làm trong ngành mười mấy năm. Mày nhìn... mọi thứ xung quanh bằng ánh mắt hoài niệm, như kiểu mày biết trước chuyện gì sẽ xảy ra vậy.'

Im lặng.

Thanh Hà nhìn vào đôi mắt Minh Khôi. Đen lay láy, thông minh, và — lo lắng. Anh không hỏi vì tò mò. Anh hỏi vì quan tâm.

Cô muốn nói. Muốn kể cho anh nghe tất cả — về mười năm phía trước, về sự nghiệp chói lọi và trái tim cô đơn, về đêm mà cô chết trong chiếc xe Mercedes bẹp dúm. Về cách cô đã mất anh vì quá tham vọng.

Nhưng ai sẽ tin?

'Khôi,' cô nói, giọng nhẹ nhàng. 'Nếu tao nói cho mày biết một bí mật, mày có hứa không nói cho ai không?'

Anh gật đầu ngay lập tức, không do dự.

'Tao... đã trải qua một chuyện. Một chuyện rất lớn. Tao không thể kể chi tiết, nhưng nó thay đổi cách tao nhìn cuộc đời.' Cô chọn từng từ cẩn thận. 'Tao nhận ra rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian chạy theo những thứ không quan trọng. Và bỏ lỡ những người... quan trọng nhất.'

Minh Khôi im lặng một lúc lâu. Ngón tay anh vô thức gõ lên mặt bàn — thói quen khi suy nghĩ.

'Mày nói

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí