Chương 4: Phóng Viên Và Shipper
Ba ngày sau đêm ở hẻm 47, Trần Minh nhận được tin nhắn từ Ngọc Trâm.
"Gặp tôi ở quán cà phê Highlands Nguyễn Huệ. 7 giờ tối. Có thông tin."
Anh đến muộn 15 phút — vì đang giao đơn bún bò cho khách ở Bình Thạnh. Ngọc Trâm ngồi ở góc quán, trước mặt là hai cốc cà phê — một cho cô, một cho anh.
"Anh đến rồi." Cô nói, không ngẩng đầu, mắt dán vào laptop. "Uống cà phê đi. Tôi trả."
"Cảm ơn." Trần Minh ngồi xuống, nhấp một ngụm. Cà phê sữa — đúng khẩu vị. "Cô nhớ tôi uống gì?"
"Camera quán cà phê hôm trước quay được anh uống cà phê sữa." Cô đáp tỉnh bơ. "Nghề phóng viên."
Trần Minh: "...Cô đáng sợ hơn ma."
Ngọc Trâm mở sổ ghi chép — dày cộm, chi chít ghi chú bằng bút xanh đỏ. Cô lật đến trang đánh dấu.
"Tôi tìm được thêm thông tin. 7 vụ mất tích ở quận 3, đây là bản đồ." Cô xoay laptop cho anh xem. Trên Google Maps, 7 chấm đỏ — tạo thành hình bán nguyệt quanh khu vực đường Lý Thái Tổ.
"Tất cả đều mất tích ban đêm, từ 11 giờ đến 3 giờ sáng. Không để lại dấu vết. Cảnh sát phân loại là bỏ trốn tự nguyện, nhưng tôi không tin."
"Tại sao?"
"Vì người thứ ba mất tích — ông Nguyễn Văn Tám, 62 tuổi — có vợ con, có cháu, đang chờ tiền hưu. Không có lý do bỏ trốn." Cô lật trang. "Và người thứ sáu — cô Lê Thị Hồng, 28 tuổi, mới cưới, đang mang thai tháng thứ năm. Sáng đi chợ, tối không về."
Trần Minh lạnh sống lưng.
Hệ thống trong đầu anh nhấp nháy:
[Cảnh báo: Hoạt động yêu quái bất thường tại khu vực quận 3. Mức độ nguy hiểm: B+. Khuyến nghị: Báo cáo cho tổ chức Quỷ Môn Quan.]
"Quỷ Môn Quan..." Trần Minh lẩm bẩm.
"Gì?"
"Không. Trâm, tôi nghĩ mấy vụ mất tích này liên quan đến... thế giới mà cô thấy đêm hôm đó."
"Ma?"
"Không chỉ ma. Cái gì đó... tệ hơn."
Ngọc Trâm nhìn anh. Đôi mắt to nhỏ dần — cô đang soy nghĩ.
"Anh biết gì mà tôi không biết?"
"Hệ thống trong đầu tôi nói có 'yêu quái' ở quận 3. Cấp B+, cái gì đó mạnh."
"Hệ thống? Anh có app trong não à?"
"Giống vậy. Nhưng tôi không cài, nó tự xuất hiện."
Ngọc Trâm ghi chép — bằng tay trái, nhanh như đánh máy. "Yêu quái cấp B+, 7 nạn nhân, khu vực quận 3, ban đêm. Liệu có liên quan đến cha tôi..."
"Cha cô mất tích cũng ở quận 3?"
"Quận 7. Nhưng cùng kiểu — đêm, không dấu vết, cảnh sát bỏ cuộc." Giọng cô cứng lại. "Mười năm tôi tìm. Mười năm."
Trần Minh im lặng. Anh nhìn cô — phóng viên 23 tuổi, tóc ngắn, mắt to, miệng cay nhưng tay run khi nhắc đến cha.
"Tôi sẽ giúp cô." Anh nói.
"Tại sao?"
"Vì tôi cũng không có bố mẹ. Mẹ tôi bỏ đi khi tôi 3 tuổi, bố thì... chưa bao giờ gặp. Chỉ có bà ngoại." Anh cười nhẹ. "Nên tôi hiểu cảm giác muốn tìm người thân."
Ngọc Trâm nhìn anh. Lâu. Rồi cô gấp sổ ghi chép.
"Được. Bắt đầu từ đâu?"
"Từ khu vực mất tích. Tối nay, tôi sẽ đi kiểm tra. Cô muốn theo không?"
"Dĩ nhiên."
"Nhưng cô phải nghe lời tôi. Nếu tôi nói chạy, cô chạy. Không quay lại."
"Tôi không phải loại chạy trốn."
"Trâm." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Ma thì sợ nhưng không nguy hiểm lắm. Yêu quái — giết người."
Ngọc Trâm nuốt nước bọt. Rồi gật đầu.
"Được."
Đêm đó, họ đến khu vực mất tích — một đoạn đường vắng gần nghĩa trang Lê Văn Duyệt. Đèn đường chập chờn. Con đường nhựa nứt, hai bên là nhà dân cửa đóng then cài.
Trần Minh bật Linh Nhãn — thế giới thay đổi.
Anh nhìn thấy chúng.
Không phải ma. Những bóng đen — bám trên tường, trên cây, trên mái nhà. Hình dáng không rõ ràng, như bóng tối cô đặc. Mắt — đỏ rực.
Hàng chục đôi mắt đỏ nhìn xuống.
"Trâm." Giọng Trần Minh khàn. "Đứng sau tôi. Ngay bây giờ."
"Sao? Anh thấy gì?"
"Chúng. Ở khắp nơi."
[CẢNH BÁO! YÊU QUÁI CẤP C x 12. YÊU QUÁI CẤP B x 1. NGUY HIỂM!]
Màn hình hệ thống đỏ rực.
Và đúng lúc đó — tiếng bước chân vang lên phía sau họ.
Một người đàn ông bước ra từ bóng tối. Áo khoác đen, mặt lạnh, tay cầm một thanh kiếm ngắn phát sáng trắng.
"Dân thường không nên ở đây lúc này." Anh ta nói, giọng trầm. "Đặc biệt là Linh Giả chưa có tổ chức."
Trần Minh nhìn người lạ. Hệ thống hiện:
[Đặng Hải — Cấp 18 Trung cấp Linh Giả. Quỷ Môn Quan, Chi nhánh Sài Gòn. Đội trưởng.]
"Ông là ai?" Ngọc Trâm hỏi.
Đặng Hải nhìn cô, rồi nhìn Trần Minh. "Câu hỏi tốt hơn là — ông đây CHO ai."
Hắn vung kiếm. Ánh sáng trắng cắt qua bóng tối — ba con yêu quái cấp C tan biến.
"Quỷ Môn Quan." Đặng Hải nói. "Chúng tôi bảo vệ thế giới khỏi bóng tối. Và anh — Trần Minh — đã gây chú ý."