Chương 20: Sài Gòn Ngày Mới

~5 phút đọc 943 từ

Một tháng sau.

Sài Gòn — vẫn vậy. Xe cộ, quán cà phê, mưa chiều bất chợt, nắng sáng chói chang. Người người đi làm, đi học, đi chơi. Không ai biết một tháng trước, thành phố suýt bị hàng vạn yêu quái tràn vào.

Trần Minh chạy GrabFood đơn bún riêu giao đến Trường Chinh. Xe SH cũ mèm, áo Grab xanh bạc màu, helmet có dán sticker mèo (quà của Tiểu Yến).

"Bún riêu cho anh đây. Cẩn thận nóng nhé."

"Cảm ơn bro."

Đơn tiếp theo: cơm tấm đi quận 7. Đường xa, nhưng bù thêm hai mươi ngàn.

Anh vừa chạy, vừa nhìn Sài Gòn buổi chiều.

Không còn Linh Nhãn — anh không thấy ma nữa. Không thấy oan hồn ông già trên ghế đá, không thấy cô gái áo dài ở góc đường. Thế giới bình thường — chỉ có con người, xe cộ, nắng mưa.

Nhưng thỉnh thoảng — khi đi ngang một con hẻm vắng lúc 2 giờ sáng — anh cảm nhận được. Không phải nhìn thấy, mà CẢM NHẬN. Một luồng gió lạnh. Một mùi nhang. Một tiếng thì thầm rất nhẹ.

"Chào bác." Anh nói nhỏ, dù không thấy ai.

Và gió — hơi ấm hơn một chút. Như ai đó mỉm cười.

Chiều. Quán phở ông cáo — quận 5.

Trần Minh ngồi ở bàn quen. Phở bò kho, thêm rau, thêm giá. Ông chủ quán — cửu vĩ hồ ly — bưng phở ra với nụ cười hiền.

"Phở hôm nay có thêm linh khí, miễn phí." Ông nói nhỏ. "Dành cho ân nhân cứu Sài Gòn."

"Cảm ơn ông." Trần Minh húp nước phở. Ngon. Vẫn ngon nhất Sài Gòn.

Ngọc Trâm đến — tóc đã dài hơn một chút, mặc áo sơ mi trắng, tay cầm ly cà phê sữa đá.

"Trể." Trần Minh nói.

"Đưa ba đi khám. Bác sĩ nói ông đang hồi phục tốt." Cô ngồi xuống, cười. "Một năm nữa có thể đi lại bình thường."

"Tốt."

Hai người ngồi ăn — bình thường, như hai người bạn Sài Gòn bất kỳ.

"Trâm."

"Ừ?"

"Cô còn viết bài về mấy vụ mất tích không?"

"Viết. Nhưng sửa lại — ghi 'giải quyết nhờ nỗ lực cộng đồng', không nhắc tâm linh. Tổng biên tập cũng không tin nếu tôi viết 'shipper GrabFood phong ấn Đại Yêu bằng bảy ngôi sao.'"

Trần Minh bật cười. "Fair."

"Còn anh? Anh không nhớ hệ thống? Linh lực? Thấy ma?"

"Nhớ. Nhiều." Anh cười nhẹ. "Nhưng bà ngoại nói — số phận cho con nhìn thấy, rồi lấy đi, là có lý do. Có thể con đã làm đủ."

"Và bây giờ?"

"Bây giờ tôi chạy GrabFood. Kiếm tiền nuôi bà ngoại. Và..." Anh nhìn cô. "...đi ăn phở với phóng viên cứng đầu."

Ngọc Trâm cười — nụ cười mà anh thích nhất. Không sắc bén, không cay, chỉ thật.

"Shipper kiêm cựu thợ bắt ma." Cô nói. "Chỉ ở Sài Gòn."

---

Tối.

Bà Huệ nấu xôi — vẫn xôi bắp, muối mè, hành phi. Nhưng hôm nay bà nấu nhiều hơn.

"Bà nấu cho ai nhiều vậy?"

"Tiểu Yến tối nay qua ăn. Đặng Hải cũng đến."

"Đặng Hải? Anh ấy ăn xôi?"

"Ừ. Anh ấy nói muốn học nấu xôi." Bà cười. "Linh Giả cấp 18 học nấu xôi — bà chưa thấy bao giờ."

Cửa mở. Tiểu Yến chạy vào — dạng người, tai mèo vẫy vẫy, tay cầm hộp cá hộp.

"Bà Huệ! Em mang cá đến góp!"

"Xôi không cho cá, Tiểu Yến."

"Tại sao xôi không cho cá?"

"Vì... không."

Đặng Hải bước vào — mặt vẫn lạnh, nhưng tay xách túi rau từ chợ.

"Rau muống. Bà nói cần rau."

"Cảm ơn con."

Ngọc Trâm đến sau — đẩy xe lăn cha. Ông Hải gầy, yếu, nhưng cười.

"Thầy." Ông gọi bà Huệ.

"Hải. Vào ăn xôi đi con."

Căn nhà nhỏ — hẻm 12 Nguyễn Trãi, quận 5 — chật kín. Bảy người ngồi quanh bàn gỗ cũ. Xôi bắp, rau muống xào, canh chua, cá hộp (Tiểu Yến kiên quyết đòi).

Trần Minh nhìn xung quanh. Bà ngoại gắp xôi cho ông Hải. Tiểu Yến tranh cá với Đặng Hải (Đặng Hải thua). Ngọc Trâm cười khi cha cô ăn được nửa chén xôi.

Bình thường. Ấm. Thật.

Điện thoại rung. Đơn GrabFood.

[2 phần cơm tấm — giao 47/12 Lý Thái Tổ, Q.3] [Ghi chú: Để trước cửa]

Trần Minh nhìn địa chỉ. 47/12 — nhà bà Lan. Căn nhà bỏ hoang.

Anh nhìn kỹ tên khách: "Nguyễn Văn Bình."

Con trai bà Lan. Ở Sydney.

"Giao hàng hả con?" Bà Huệ hỏi.

"Dạ. Đơn đặc biệt." Anh cười, đứng dậy. "Một người con trai... cuối cùng cũng nhớ về."

Anh mặc áo Grab, đội mũ, bước ra cửa.

Sài Gòn đêm — xe cộ, đèn neon, quán nhậu, tiếng cười. Bình thường. Tấp nập.

Nhưng giờ anh biết — phía sau tất cả, có một thế giới khác. Có oan hồn, có yêu quái, có thần linh. Có Quỷ Môn Quan canh giữ. Có bà ngoại bán xôi từng là Linh Sư huyền thoại.

Và có một thằng shipper — đã mất linh lực, nhưng không bao giờ mất lòng tốt.

Trần Minh nổ máy xe SH cũ, phóng vào đêm Sài Gòn.

— HẾT —

---

"Ê, hệ thống?"

...

"Tôi biết mày vẫn ở đâu đó."

...

[DING!] [Hệ thống Linh Giả v1.0, chế độ ngủ đông] [Linh Căn: đang tái phục hồi — 0.01%] [Dự kiến kích hoạt lại: ???] [Chào mừng Linh Giả: Trần Minh]

Trần Minh cười.

"Tôi biết mà."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí