Chương 14: Người Cha Mất Tích
Trần Minh ngồi trong phòng tập, bảy lá bùa Thất Tinh xếp xung quanh. Đã thuần thục năm lá — Bắc Đẩu (Thủy), Nam Tào (Hỏa), Đông Phương (Mộc), Tây Phương (Kim), Thiên Trung (Phong). Còn hai: Địa Trung (Thổ) và Nhân Trung (Linh).
Cấp 14. Còn 10 ngày.
Tiểu Yến ngồi ở góc, liếm chân (thói quen mèo khi lo lắng). "Anh Minh, phong ấn xuống 22% rồi. Đỗ Minh Trí đang phá hoại từ bên ngoài."
"Tôi biết." Anh nắm chặt lá bùa Địa Trung — linh lực dạng Thổ, nặng nề, trầm ổn, khó kiểm soát nhất. "Nhưng tôi cần ba ngày nữa mới thuần thục Địa Trung."
"Anh không có ba ngày." Đặng Hải bước vào, mặt nghiêm trọng. "Trí đã liên lạc với Vương Yếm Quỷ. Hắn đang thực hiện nghi lễ phá phong ấn từ bên ngoài — có thể rút ngắn thời gian."
"Bao lâu?"
"Năm ngày. Nhiều nhất."
Năm ngày. Từ cấp 14 lên 15 — cần 500 EXP. Thuần thục hai lá bùa cuối. Và chuẩn bị đối mặt Đại Yêu cấp S.
Ngọc Trâm xuất hiện ở cửa phòng tập. Mắt đỏ — cô đã khóc, nhưng giọng vẫn vững.
"Minh. Tôi tìm thêm được thông tin từ nhật ký cha tôi — nhật ký cá nhân, giấu trong trụ sở. Đặng Hải giúp tôi tìm."
Cô mở cuốn sổ cũ — giấy ố vàng, chữ viết tay quen thuộc.
"Cha tôi viết — trước khi vào phong ấn: 'Vương Yếm Quỷ không chỉ là Đại Yêu. Hắn từng là CON NGƯỜI. Hắn từng là Linh Sư — Vương Quốc Ấn, cấp 32. Hắn phản bội Quỷ Môn Quan 200 năm trước, tự biến mình thành yêu quái để đạt bất tử.'"
Phòng im lặng.
"Linh Sư trở thành Đại Yêu." Trần Minh thở dốc. "Tức là hắn biết cả kỹ thuật Linh Giả lẫn kỹ thuật yêu quái."
"Đúng. Và hắn biết Thất Tinh Phong Ấn Pháp — vì hắn từng là đồng nghiệp của tổ tiên bà Huệ."
Trần Minh nhìn bảy lá bùa. Đối thủ — biết phong ấn mạnh nhất của dòng họ. Biết điểm yếu. Biết cách phá.
"Vậy phong ấn Thất Tinh có tác dụng không?" Anh hỏi.
Bà Huệ xuất hiện ở cửa — bà đã đến trụ sở, lần đầu tiên sau 18 năm. Mọi Linh Giả dạt sang hai bên, cúi đầu — dù bà đã phong ấn năng lực, uy danh "Huệ Thất Tinh" vẫn còn.
"Có." Bà nói. "Nhưng cần một thay đổi."
Bà ngồi xuống cạnh Trần Minh, nhìn bảy lá bùa.
"Bốn mươi năm trước, bà phong ấn Vương Yếm Quỷ bằng Thất Tinh Phong Ấn Pháp truyền thống — ép từ bên ngoài vào. Hắn biết cách phá vì hắn biết cấu trúc."
"Nhưng — nếu phong ấn từ BÊN TRONG ra thì sao?"
"Bên trong?"
"Một người vào trong phong ấn — đối mặt Vương Yếm Quỷ — và phong ấn từ tâm. Hắn không thể phá vì phong ấn bao quanh hắn, không phải nhốt hắn."
Trần Minh hiểu. "Tức là... con phải vào trong phong ấn. Đối mặt hắn. Và phong ấn."
"Ừ."
"Cha tôi vào trong đó mười năm trước." Ngọc Trâm nói, giọng run. "Ông đã cố làm điều này."
"Hải giỏi. Nhưng hắn cấp 22. Vương Yếm Quỷ cấp S — tương đương cấp 35 trở lên. Một mình Hải không đủ."
"Vậy cha tôi...?"
"Bà không biết." Bà Huệ nhìn Ngọc Trâm, mắt đau đớn. "Có thể Hải đang bị giam. Có thể ông ấy đã... Bà không biết."
Ngọc Trâm cắn môi đến chảy máu. Tay nắm cuốn nhật ký chặt đến bạc đốt.
Trần Minh nắm tay cô.
"Tôi sẽ vào. Tôi sẽ tìm cha cô. Và tôi sẽ phong ấn Vương Yếm Quỷ — từ bên trong."
"Anh mới cấp 14."
"Sẽ là cấp 15 khi tôi vào."
"Cấp 15 đấu cấp 35?"
"Tôi có hệ thống. Tôi có bảy lá bùa. Và tôi có bà ngoại dạy."
Bà Huệ nhìn cháu trai. Mắt ướt nhưng lưng thẳng.
"Bà sẽ dạy con chiêu cuối cùng — chiêu mà bà chưa từng dùng vì nó đòi hỏi quá nhiều. Thất Tinh Hợp Nhất — gộp bảy sao thành một. Sức mạnh tạm thời tương đương cấp 30."
"Tại sao bà chưa bao giờ dùng?"
"Vì cái giá — mất toàn bộ linh lực. Vĩnh viễn."
Im lặng.
"Bà mất 40 năm tu luyện... vì một chiêu." Trần Minh nói nhỏ.
"Vì vậy bà giữ nó cho tình huống cuối cùng. Và bây giờ..." Bà nắm tay anh. "Con là tình huống cuối cùng."
Trần Minh nhìn bà. Nhìn Ngọc Trâm. Nhìn Tiểu Yến, Đặng Hải, những Linh Giả đứng ngoài cửa.
"Năm ngày." Anh nói. "Tôi sẵn sàng."