Chương 1: Đơn Hàng Lúc 2 Giờ Sáng
Sài Gòn lúc 2 giờ sáng — thành phố không bao giờ ngủ, nhưng có những con đường chẳng ai muốn thức.
Trần Minh rẽ xe vào hẻm 47 đường Lý Thái Tổ, quận 3. Ánh đèn LED từ chiếc SH cũ quét qua tường rêu ẩm mốc, qua những cánh cửa sắt đã khóa chặt, qua một con mèo đen ngồi trên thùng rác nhìn anh bằng đôi mắt vàng khè.
Điện thoại rung.
[Đơn hàng #4721 — 2 phần cơm tấm sườn bì chả + 1 trà đá] [Giao đến: 47/12 Lý Thái Tổ, Q.3] [Ghi chú: Để trước cửa, bấm chuông 3 lần]
"Hai giờ sáng ai đặt cơm tấm vậy trời..." Trần Minh lầm bầm, tay vặn ga chậm lại.
Anh không phàn nàn. Đơn đêm bù thêm 15 ngàn, mà anh cần từng đồng. Bà ngoại đang uống thuốc huyết áp mỗi ngày — loại tốt, hai trăm ngàn một hộp. Tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền thuốc — shipper chạy đêm là cách duy nhất để đủ.
Xe dừng trước số 47/12. Cánh cổng sắt han gỉ, sơn xanh bong tróc từng mảng. Bên trên, bóng đèn compact vàng vọt chớp nháy — như sắp tắt.
Trần Minh xuống xe, tay xách túi cơm tấm còn nóng. Mùi mỡ hành thơm lừng giữa đêm khuya.
Anh bấm chuông. Một lần.
Im lặng.
Hai lần.
Tiếng gió thổi qua hẻm, mang theo mùi nhang trầm nhẹ — lạ, vì chẳng ai ở đây thắp nhang lúc 2 giờ sáng.
Ba lần.
Cánh cửa mở.
Một bà cụ đứng trong ngưỡng cửa. Tóc bạc búi cao, áo bà ba trắng, dép nhựa. Bà cười — nụ cười hiền nhưng mắt... mắt bà hơi mờ, như nhìn xuyên qua Trần Minh thay vì nhìn vào anh.
"Cơm tấm đây ạ." Trần Minh đưa túi. "Hai phần cơm tấm sườn bì chả, một trà đá."
Bà cụ nhận túi, gật đầu chậm rãi. "Cảm ơn con. Lâu lắm rồi không có ai giao đồ ăn cho bà."
"Dạ, grabtôi — à ý con là, con giao mỗi ngày mà bà. Sài Gòn giờ đặt gì cũng có."
Bà cụ cười rộng hơn. Nhưng tiếng cười — không có tiếng. Môi bà mấp máy, mắt bà cong lên, nhưng âm thanh... trống rỗng.
Trần Minh đông cứng.
Anh nhìn xuống tay — tay bà cụ xuyên qua túi cơm tấm.
Không. Không phải tay bà xuyên qua. Là tay bà... trong suốt.
Túi cơm tấm rơi xuống đất. Tiếng hộp xốp vỡ vang trong hẻm vắng.
Trần Minh lùi một bước. Hai bước. Lưng đập vào xe.
Bà cụ vẫn cười. "Con nhìn thấy bà, phải không?"
Tim Trần Minh đập như trống trận. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Bản năng sinh tồn gào thét: CHẠY. CHẠY NGAY.
Nhưng chân anh không nhúc nhích. Vì anh biết — anh luôn biết — điều này sẽ xảy ra.
Trần Minh nhìn thấy ma từ năm lên sáu.
Năm đó, bà ngoại dắt anh đi chùa Vĩnh Nghiêm. Trong sân chùa, giữa đám đông thắp nhang, anh nhìn thấy một ông lão ngồi trên mái — ông lão mặc áo dài trắng, không có chân. Anh kéo tay bà ngoại, chỉ lên: "Bà ơi, ông kia ngồi trên mái không sợ té hả bà?"
Bà ngoại nhìn lên. Mặt bà tái đi. Bà kéo anh ra khỏi chùa, không nói một lời. Đêm đó, bà thắp nhang trước bàn thờ ông bà, lầm rầm cầu nguyện đến khuya.
Từ đó, Trần Minh biết: đừng nói cho ai biết mình nhìn thấy gì.
Mười tám năm — anh giả vờ không thấy. Giả vờ ổn. Giả vờ bình thường.
Nhưng đêm nay, bà cụ nhìn thẳng vào mắt anh. Bà BIẾT anh thấy.
"Con... con..." Trần Minh nuốt nước bọt. "Bà là... ma?"
"Bà chết ba năm rồi con." Bà cụ nói, giọng buồn rười rượi. "Ba năm nằm trong căn nhà này. Không ai đến. Không ai nhớ."
Bà quay người, bước vào trong. Trần Minh nhìn theo — căn nhà tối om, đồ đạc phủ bụi dày cộm. Bàn thờ trong góc — chân nhang đã cháy hết từ lâu, ảnh thờ mờ mịt.
"Con cái bà... đâu ạ?" Anh hỏi, giọng run.
"Đi hết rồi. Đi Mỹ, đi Úc. Nói sẽ về. Không về."
Bà cụ ngồi xuống ghế gỗ — chiếc ghế kêu cọt kẹt dưới sức nặng... không hề có.
"Bà đặt cơm tấm... vì nhớ mùi. Đứa con trai út hay mua cơm tấm cho bà mỗi sáng. Trước khi nó đi."
Trần Minh đứng ngoài cửa, nghe tim mình đau nhói. Sợ? Vẫn sợ. Nhưng cái đau trong giọng bà cụ — giống hệt giọng bà ngoại anh mỗi khi nhắc đến mẹ anh.
Đúng lúc đó —
[DING!]
Một màn hình xanh lóe lên trước mắt Trần Minh. Trong suốt, phát sáng, như hologram trong phim.
[HỆ THỐNG LINH GIẢ v1.0 — KÍCH HOẠT] [Chào mừng Linh Giả: Trần Minh] [Nhiệm vụ đầu tiên: Giúp oan hồn tại 47/12 Lý Thái Tổ siêu thoát] [Phần thưởng: 100 EXP, Linh Lực +10] [Thời hạn: 72 giờ] [Từ chối: Hình phạt — ???]
"CÁI GÌ?!" Trần Minh gào lên giữa đêm khuya.
Bà cụ ma nhìn anh, nghiêng đầu. "Con sao vậy?"
Trần Minh nhìn màn hình hệ thống, nhìn bà cụ ma, nhìn chiếc xe SH cũ mèm.
"Tôi... tôi chỉ là shipper thôi mà," anh thì thầm, giọng vỡ ra.