Chương 7: Bóng Đêm Nguyệt Hoa
Đêm mùng Chín. Trăng non mỏng như lưỡi liềm bạc.
Chiêu Nguyệt không ngủ.
Nàng khoác áo choàng mỏng, đứng bên cửa sổ Trường Xuân Các, nhìn ra sân tối. Tiểu Hà ngủ say trong phòng trong, tiếng thở đều đặn. Đêm hậu cung yên tĩnh — quá yên tĩnh. Kiểu yên tĩnh che giấu những cuộc gặp không ai được biết.
Kiếp trước, Chiêu Nguyệt phát hiện Tào Đức Hải gặp người nhà Trần gia rất muộn — vào năm thứ tám, khi mọi thứ đã sụp đổ. Lão ta truyền tin ra ngoài cho Trần gia, đổi lại Trần gia bảo vệ lão ta khi triều đình thanh trừng hoạn quan.
Nhưng vào thời điểm *này* — mùng Chín, tháng Ba, năm nhập cung thứ nhất — lão ta đã bắt đầu gặp chưa?
Chỉ có một cách biết — đi xem.
---
Chiêu Nguyệt trượt ra khỏi Trường Xuân Các như một chiếc bóng.
Nàng biết đường đi trong hậu cung rõ như lòng bàn tay — mười hai năm sống ở đây, nàng thuộc từng ngóc ngách, từng lối tắt, từng góc khuất mà lính canh không bao quát được.
Hành lang phía Bắc — dẫn đến khu Nguyệt Hoa Cung. Ban ngày đông đúc, ban đêm vắng tanh. Chiêu Nguyệt đi sát tường, bước chân nhẹ như mèo, hơi thở nén trong ngực.
Tim đập thình thịch. Nàng không phải gián điệp. Không phải thích khách. Nàng là một Tài nhân mười bảy tuổi — nếu bị bắt gặp đi giữa đêm, nhẹ nhất là bị phạt quỳ, nặng nhất là bị tống vào lãnh cung.
Nhưng nàng *phải* biết.
Tào Đức Hải — lão ta là con bài quan trọng nhất trên bàn cờ. Ai nắm được lão, người đó kiểm soát thông tin. Và thông tin — trong hậu cung — là sinh mạng.
Rẽ qua khúc quanh. Nguyệt Hoa Cung hiện ra — êm ả, đèn lồng đỏ treo hai bên cửa, lay nhẹ trong gió.
Và bên hông tường — hai bóng người.
Chiêu Nguyệt nép vào góc tối, nín thở.
---
Một người — Tào Đức Hải. Lão ta mặc áo xám thường phục, không có phất trần. Đứng khom lưng, đầu cúi thấp — tư thế cung kính.
Người kia — một người đàn ông trung niên, mặc quan phục đen, mũ ô sa. Khuôn mặt che nửa trong bóng tối, nhưng Chiêu Nguyệt nhìn thấy dải đai lưng — thêu hoa mẫu đơn vàng. Dấu hiệu của quan tam phẩm.
*Trần Hữu Cung.* Chiêu Nguyệt nhận ra. Em trai Trần Ngọc Dao. Hiện giữ chức Thị lang bộ Lại — quan phụ trách bổ nhiệm quan chức. Một vị trí cực kỳ quan trọng trong triều đình.
Giọng nói trầm — Trần Hữu Cung:
"...Hoàng thượng gần đây có nhắc đến chị ta không?"
"Có ạ." Tào Đức Hải đáp, giọng nhỏ. "Hoàng thượng vẫn thường đến Nguyệt Hoa Cung. Nhưng gần đây..."
"Gần đây sao?"
"Hoàng thượng nhắc đến một Tài nhân mới. Lâm Chiêu Nguyệt. Hai lần trong một ngày — hỏi thái giám hầu cận tên gì, quê đâu."
Im lặng. Rồi Trần Hữu Cung nói, giọng lạnh:
"Một Tài nhân con Huyện thừa Giang Nam? Không đáng lo."
"Tiểu nhân cũng nghĩ vậy. Nhưng... Hoàng thượng ít khi hỏi về ai."
"Để chị ta lo. Ngươi chỉ cần canh chừng — nếu Hoàng thượng có động tĩnh gì ngoài dự kiến, báo ngay."
"Dạ."
Bước chân xa dần. Trần Hữu Cung biến mất trong bóng tối.
Tào Đức Hải đứng lại thêm vài giây. Rồi lão ta quay đầu — ánh mắt quét qua đúng góc nơi Chiêu Nguyệt đang nép.
Nàng nín thở. Tim gần như ngừng đập.
Lão ta nhìn — một giây, hai giây — rồi quay đi, bước nhanh về phía Khôn Ninh Cung.
Chiêu Nguyệt đợi cho đến khi bóng lão ta biến mất hoàn toàn. Rồi nàng thả lỏng người, lưng tựa vào tường lạnh, toàn thân run rẩy.
*Suýt nữa.* Nàng nghĩ. *Suýt chết.*
Nhưng thông tin — thông tin thu được — vô giá.
---
Trên đường về, Chiêu Nguyệt sắp xếp lại những gì đã nghe.
Thứ nhất: Tào Đức Hải quả thực đang bán tin cho Trần gia. Sớm hơn kiếp trước — hoặc nàng phát hiện sớm hơn.
Thứ hai: Trần gia đã biết Hoàng đế chú ý đến nàng. Họ chưa lo — nhưng đang *canh chừng*.
Thứ ba: Hoàng đế — Tiêu Dạ Trầm — hỏi về nàng. Hai lần trong một ngày.
Điều thứ ba khiến nàng rối nhất.
*Y hỏi về ta? Tại sao? Chỉ vì nửa giây nhìn thẳng? Chỉ vì chiếc quạt rơi?*
Kiếp trước, Tiêu Dạ Trầm không bao giờ hỏi về nàng. Y không quan tâm. Nàng chỉ là một Tài nhân bình thường, lọt thỏm giữa hậu cung ba nghìn người. Y nhìn nàng như nhìn cây cỏ — có cũng được, không có cũng chẳng thiếu.
Nhưng kiếp này — nàng khác. Nàng dám nhìn y. Dám nói chuyện tự nhiên. Dám... không sợ.
*Và y nhận ra sự khác biệt.*
Chiêu Nguyệt đến Trường Xuân Các, nhẹ nhàng đẩy cửa. Tiểu Hà vẫn ngủ say. Nàng trèo lên giường, kéo chăn.
Nằm trong bóng tối, nàng nghĩ:
*Tào Đức Hải — ta chưa thể đụng vào. Lão ta quá nguy hiểm. Nhưng ta đã biết lão ta đứng bên nào — thông tin này, đúng lúc đúng thời, sẽ rất hữu ích.*
*Trần Hữu Cung — cánh tay bên ngoài của Trần Ngọc Dao. Kiếp trước, chính y là người bày mưu vu oan ta. Kiếp này, ta biết trước. Y không phải đối thủ — chỉ là quân cờ.*
*Và Tiêu Dạ Trầm...*
Nàng nhắm mắt. Hình ảnh khuôn mặt y hiện ra — sắc lạnh, kiêu ngạo, nhưng trong đôi mắt hẹp ấy — nàng thấy một thứ kiếp trước không thấy — *cô đơn*.
*Y cũng cô đơn.* Nàng nhận ra. *Y ngồi trên đỉnh, nhìn xuống, nhưng không có ai thật sự hiểu y. Trần Ngọc Dao không yêu y — nàng ta yêu quyền lực. Thái hậu không thương y — bà ta thương vị trí. Và ta — kiếp trước — ta yêu y nhưng không bao giờ dám cho y biết.*
*Kiếp này...*
Nàng lắc đầu trong bóng tối. *Không. Chưa phải lúc nghĩ về tình cảm. Phải sống trước. Phải mạnh trước.*
Nhưng khi giấc ngủ cuối cùng cũng đến, nàng mơ thấy vườn mẫu đơn. Và một bàn tay đưa cho nàng chiếc trâm ngọc — ấm, nhẹ, và buồn.